[ Futa] Học lại cách yêu
Gương vỡ lại lành, tình tan rồi vẫn có thể hàn gắn lại (Tui hơi kém viết H nên chắc là đến ngoại truyện sẽ có ý)…
Gương vỡ lại lành, tình tan rồi vẫn có thể hàn gắn lại (Tui hơi kém viết H nên chắc là đến ngoại truyện sẽ có ý)…
Cậu chuyện siêu hay cũng siêu nhảm…
TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯỞNG TƯỢNG.Mình lưu lại để đọc. Truyện dịch không chuẩn.…
"I'm that bad type. Make your mama sad type. Make your girlfriend mad tight."Bad Guy - Billie Eilish -…
mời bạn ghé thăm gian phòng thứ bảy của 𝑯𝒐𝒕𝒆𝒍 𝑫𝒆𝒍 𝑳𝒖𝒏𝒂 • Khách sạn Ánh Trăng - với vô vàn điều diệu kì được trang hoàng bởi @bilox92.…
i wish you would love me again.…
những cảm xúc chưa được nói ra, những khoảnh khắc yêu thương âm thầm giữa Sun Yingsha và Wang Chuqin.…
1. Đây là FEM!DEI2. Đây là FEM!DEI3. Đây là FEM!DEIAu triều đìnhMột bộ fic ngắn nhẹ nhàng về cuộc sống hôn nhân của PhaideiThái tử Okhema x Công chúa Kremnos Mọi chi tiết còn lại vui lòng đọc "chap 0."Cre bìa: @TYDJD071 on X*Fanfic chỉ đăng duy nhất tại Wattpad, nếu có ở các trang mạng khác đều là REUP chưa có sự cho phép*…
lê xuân minh và trò ngoan xinh yêu.…
Truyện dịch.…
Po gặp Phum trong một thế giới song song. Giang hồ đòi nợ x chủ quán thịt heo nướng.…
Minhyung chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người chỉ sau một lần gặp.Chỉ là một tiệm xỏ khuyên nhỏ nằm nép mình trong con phố không mấy nổi bật, chỉ là một người thợ với đôi tay vững vàng và ánh mắt lạnh nhạt đến mức khó gần. Vậy mà ngay khoảnh khắc GonU cúi xuống, chạm nhẹ vào vành tai cậu, giọng trầm thấp hỏi một câu rất bình thường - "Sợ đau không?" - tim Minhyung lại lỡ nhịp.Một lần xỏ khuyên.Hai lần quay lại.Rồi ba lần, bốn lần... với những lý do ngày càng gượng ép.Minhyung biết rõ mình đang làm gì cố tình bước vào thế giới của một người không hề để ý đến mình.Còn GonU, từ đầu đến cuối, vẫn chỉ xem cậu là một vị khách hay quay lại hơn bình thường một chút. Một người nói nhiều, hay cười, đôi khi phiền phức nhưng lại để lại cảm giác quen thuộc một cách kỳ lạ.Cho đến khi những cái chạm không còn đơn thuần là công việc, những lần gặp không còn là trùng hợp,và khoảng cách giữa "thợ" và "khách" dần trở nên mơ hồ.Có những rung động bắt đầu từ một vết khuyên nhỏ xíu trên da,nhưng lại ăn sâu đến mức không thể tháo ra được nữa.…
Cô bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào nhai cơm trắng trong miệng. Cô cảm nhận được nỗi đau ngụ trị trong tim, nhói lên từng đợt cô nấc lên.-" Vương Sở Khâm."Anh nghe cô nói, nhưng chẳng dám nhìn cô chỉ biết gục đầu xuống.-" Ưm.."-" Anh có thể có một chút cảm thông được không?"-" Nếu anh rời đi thật sự em rất cô đơn."Tiếng thở gấp gáp hòa lẫn với tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ. Cô ngước lên, đôi mắt đong đầy khát khao nhưng cũng chất chứa giằng xé.Anh vẫn im lặng, chẳng ngước lên nhìn cô. Sự im lặng đến chết chóc của anh khiến cô hoảng loạn bất an, cô yêu anh, yêu đến phát điên. Nỗi đau như dai dẳng, vô hồi vô hạn, có thể xé nát tâm can cô bất cứ lúc nào.Có những cuộc tình không chỉ chết đi vì phản bội, mà cũng chết đi vì sự phai nhạt của năm tháng. Anh yêu cô thật lòng. Cô tin như vậy. Đã từng yêu đến mức chỉ cần nhìn cô thôi cũng cười, chỉ cần nghe giọng cô cũng thấy vui. Đã từng nắm tay cô thật chặt trong đêm mưa, từng chạy xe hàng chục cây số chỉ để đưa cho cô một ly trà sữa còn nóng. Đã từng nói rằng, cả đời này anh sẽ không yêu ai khác ngoài cô.Nhưng một ngày nào đó, tình yêu không còn đủ mạnh để giữ chân một người. Tình yêu của anh đầy nồng nàn và mâu thuẫn.Cô chỉ nghe tiếng thở nhịp nhàng của anh. -" Đừng rời xa em có được không?"…
💚Tác giả: Janny💚Casting: VHope (main), Kookhope (trá hình AllHope)💚Thể loại: khum ngược lắm :))))💚Rating: MA???💚Summary: Hoseok rơi vào mối tình đơn phương với người em út, đến khi cậu mệt mỏi và buông tay thì Jungkook lại là người muốn tiến tới, nhưng Taehyung tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.…
Mỗi lần có ai hỏi Vương Yến Tây: "Bố với mẹ con đã quen nhau như thế nào?", cô bé chỉ cười mà không nói gì.Thật ra, lời đồn đã có từ lâu rồi, từng chữ từng câu đều chính xác.Rất rất lâu trước đây, trên con phố sầm uất nhất ở Triều Thiên Môn, có một cô gái trẻ góa bụa dọn đến. Cô gái này bắt kịp làn sóng cải cách mở cửa, làm ăn kinh doanh, phát triển sự nghiệp và phải lòng chính người phu bưng vác của mình.____Tác giả: iveneverseenthat - đồng tác giả với "Giải Ưu Hải - Biển Giải Sầu" đó ạ. - Số chương: Chưa biết, đang sáng tác nhưng sắp end rồi.- Rating: M- Thể loại: Au - OOC (out of character) nặng, truyện lấy bối cảnh thời xưa, cưới trước yêu sau. Lấy cảm hứng từ một chuyến đi khám phá Trùng Khánh. Vương Sở Khâm - Đầu lĩnh của đội khuân vác ở Sơn Thành (Tên gọi khác của Trùng Khánh)Tôn Dĩnh Sa - Cô chủ quán lẩu Sa Sa…
Tên: NHÌN THẤY ANH SÁNG - 窥见天光Tác giả: 福福禄禄呀Nguồn: bilibiliMình không biết tiếng trung, dịch hoàn toàn dựa vào tiếng anh và sự hỗ trợ của AIVới mục đích lưu trữ và chưa xin phép tác giả.Xin đừng mang đi đâu nhé ~…
AU, OOC* Mọi câu chuyện đều là trí tưởng tượng, không áp đặt lên người thật việc thật!!Họ là liều thuốc tâm hồnLà chỗ dựaLà nơi để trở vềCủa nhau.…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Sun Yingsha không tin vào tình yêu sét đánh. Với cô, mọi thứ đều phải rõ ràng, từng bước, từng nhịp như một trận bóng bàn hoàn hảo. Còn Wang Chuqin lại mang trong mình sự chủ động thầm lặng.…