[Rhycap] [ATSH] Nhật kí đáng iuu
Hội trưởng....Hội trưởng thích tôi sao~…
Hội trưởng....Hội trưởng thích tôi sao~…
" Tim ta r.ỉ máu, lệ nhỏ thành hàng"…
Chuyện về hai người đó!( ̄y▽, ̄)╭ bản đầu tay mong mọi người hoan hỉ đón nhận aa!Chú thích nhỏ cho các bây bi khi lời sảng otp của t(tớ/tao/tui):_Truyện t chỉ update đến c2 và off đến 27/6 rồi cập nhật thêm._Truyện dựa theo trí tưởng tượng của t phiền bae không đem ý tưởng đi bất kỳ đâu_những gì viết ra chỉ là kịch bản cưng chắc rõ hơn cả t nhỉ?_Cách gọi của người thứ ba (tức là t) sẽ cố định và t mới tập viết nên có gì mong các bây bi góp ý nhoaa!iu lắm_Có sai chính tả hay lặp từ ở đâu thì cứ alo t liền để t sửa nhé!…
Tôi vt hơi dở thông cảm ạ…
Chừng ấy còn chẳng đủ.Chừng ấy còn chẳng đủ?Những giọt nước nóng hổi, tràn qua kẽ tay của cậu. Hoàng Đức Duy kinh sợ, ôm chặt người trước nơi Nhà Hội đồng. Cậu ôm chặt thân thể gầy gò run rẩy đấy vào trong lòng. Nhưng chỉ là một đứa trẻ rách rưới, muốn đòi lấy quyền công bằng.Công bằng ở đâu? Nó nằm ở đâu đây?Tiếng nức nở tràn vào sâu trong tai cậu. Từng tiếng thở, từng tiếng kêu gào in sâu vào đầu cậu."Hoàng Đức Duy."Cậu giật mình, ngẩng đẩu lên. Cậu chạm vào ánh mắt đấy, ánh mắt mà khiến cậu vừa căm, lại vừa thương."Quang Anh...anh sai rồi.""Ừ, anh sai rồi."----Truyện chỉ là fanfic, không mang bất kì giá trị tham khảo liên quan tới đời thực nào.Ý tưởng, câu chuyện thuộc bản quyền của Cố Thanh.…
📌 BẢN QUYỀN TÁC PHẨMTác phẩm: Idol Của EmTác giả: Bưng Bư / Bungw_buwThể loại: Showbiz - idol - fan Sáng tác và sở hữu bản quyền bởi tác giả Bưng BưVui lòng không reup, chuyển ver, khai thác ý tưởng hay đạo nhái dưới mọi hình thức.Nếu muốn trích dẫn, xin hãy ghi rõ nguồn và tên tác giả [ Khi ĐÃ ĐƯỢC cho phép]…
Biết trước là sẽ đau nhưng cứ lao vào Chỉ có tổn thương cho cả hai...…
Hư CấuNgọt, Ngược…
"Khi em lớnTrước mắt em là bầu trời trong xanhEm cứ vô tư chạy đi thật nhanh nào có biết được...Khi em lớn..."Em là kết tinh của tình yêu thương của ba và mẹ Tình yêu ấy ra đời với đôi mắt long lanh như cả bầu trời sao Tuy vậy nhưng tại sao bà nội với ba lại gọi em là sao chổi thế? Tác giả: Phương NghiThể loại: Vườn Trường, bạo lực học đường, SE, HE, ABOYếu tố: kinh dị pha lẫn hiphop⚠TẤT CẢ CHỈ LÀ "TIỂU THUYẾT"⚠Nhưng dựa trên những câu chuyện có thật của tác giả…
" Nhìn đâu đấy người ơi, nhìn anh đây này......"Lại là một fic về RhyCap vì tớ quá mê otp này vẫn mong mọi người luôn ủng hộ tớ.Bản quyền thuộc về tớVui lòng khong chuyển ver khi chưa được sự đồng ý.Mọi người đọc truyện vui vẻ.Love🤍…
Quang Anh : thầy đồng 20 tuổiĐức Duy : em bé 15 tuổitruyện theo cổ năm xưaHắn quỳ dưới chân quỷ thần,em đứng dưới nắng mai.Giữa hai thế giới đối lập ấy, hắn dùng cả đời mình để ban cho em một cuộc sống thuần khiết, như thể chưa từng vấy bẩn giữa bóng tốiLưu ý: không chỉ là nét văn hoa đồng xưa, mà còn nhiều yếu tố khác về tâm linh, tổ ngự ,thờ mẫu, thờ tổ , dẫn binh , dắt tưởngcre : Bỉnvì truyện của Bỉn bênh app M có nguy cơ bị xoá nên toi chuyển qua app này…
Hoàng Đức Duy là một OMEGA, nhưng đến năm 30 tuổi vẫn chưa có chủ nên đành phải đi xem mắt. Nào ngờ đối tượng trên vừa cục súc vừa thích tiền còn tính toan nên trăm ngàn lần không muốn lấy. Tuy nhiên sau cuộc chạy trốn bất thành, thông qua giai đoạn hẹn hò vẫn phải kết hôn với Nguyễn Quang Anh. Ban đầu anh tưởng, đời mình xong rồi, nhưng đến cùng nói xem, có phải lấy được chồng như ý không?Ai mà không phải trưởng thành? Ai mà trẻ con được cả đời? Phải xem Quang Anh sẽ dạy Đức Duy trưởng thành làm sao. Phải xem Đức Duy khiến Quang Anh thương yêu mình làm sao.-------------------------Truyện chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả: Eda_KimReup by: midn0ircat_…
Đây là câu chuyện về một thế hệ thanh niên trí thức rời bỏ thành phố, mang theo khát vọng dựng xây và đổi mới, đặt chân lên vùng núi Tây Bắc giữa những năm tháng chuyển mình của đất nước.Giữa núi rừng bao la và những bản làng còn hoang sơ, họ không chỉ đối mặt với khắc nghiệt của thiên nhiên, thiếu thốn của đời sống mới, mà còn đối diện với chính mình - với những nỗi đau riêng, với lý tưởng đã lỡ mang theo, với những tình yêu không được gọi tên.Quang Anh, một kỹ sư thủy điện với ánh mắt như nhìn xuyên qua cả thời cuộc. Đức Duy, một thầy giáo trẻ mang trong mình lòng nhân hậu và sức bền của kẻ từng mất mát. Cùng họ là những người bạn, người đồng chí - mỗi người một lý do để ở lại, để gieo mầm cho một ngày mai tươi sáng hơn.Không có bài ca hào hùng. Chỉ là những ngày mưa gió kéo dài, những đêm không điện, cơm chan nước suối, và ánh mắt người dân bản còn dè dặt. Nhưng giữa khốn khó ấy, tình người lặng lẽ nảy mầm.Truyện là lát cắt của một thời kỳ từng rất thật. Về những người trẻ từng nghĩ mình sẽ thay đổi cả thế giới - nhưng cuối cùng, chính thế giới đã đổi thay trong họ.…
🗣: thế là sắp tới ngày tổ chức mini concert của m r, nhanh nhỉ🐑: nhma m oi quang anh k rep tnhan của t😭😭🗣: ??🐑: bơ t lâu lắm rồii😭 chắc ctay quá...-🗣: ?? đm thg dog kia, s bảo ctay? hnay là ntn??🐑: hjhj…
t/g vô tri nên thông cảm có lúc bị mát mát tẻn tẻn :)truyện viết kiểu chỉ là tưởng tượng ko có thật nha m.ng đừng có tin ....- anh yêu đức duy Thiên thần xinh đẹp của anh!!- em xuống đấy chỉ muốn tìm tình yêu em và anh thôi…
đêm chỉ còn sót lại ánh đèn vàng mờ ảo và tiếng beat xập xình chưa dứt hẳn. Rhyder tựa lưng vào ghế, mắt dán chặt vào màn hình máy tính, nhưng tâm trí anh thực chất đang đặt hết lên bóng hình nhỏ bé đang nằm cuộn tròn trên chiếc sofa góc phòng.…
Chúng ta là gì của nhau vậy...Là anh em trai, hay là người yêu....Preview. Nguyễn Quang Anh - lạnh lùng, cộc cằn với em nhưng dịu dàng với cả thế giời Hoàng Đức Duy - Hiền lành, luôn bị Quang Anh bắt nạt, nội tâm phức tạp Nguyễn Trung Hiếu - crush Quang Anh, công tử nhà giàu lăng nhăng, đào hoa Mai Thanh An - Điềm đạm, cô độc khó gần Và nhiều nhân vật khác…
Phía sau ánh hào quang là bóng tối.…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Tuyển tập mấy câu chuyện chíp bông nho nhỏ của Quang Anh và Đức Duy…