Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một chút interview real life về Luqi siêu cute💗Sẽ như thế nào nếu Luqi kể cho bạn nghe về chuyện tình của họ!??......♡Ko reup khi chưa cho phép♡ 24/06/2021( vì ss9 kết thúc rồi nên muốn viết 1 chút về đôi chim sẻ đáng yêu này💗)…
"we had made love earlier that day with no strings attachedbut i could tell that something had changed, how you looked at me then"(k. - cigarettes after sex)ba đồng lộn xộn chuyện cuddle (và có lẽ là making out) của mèo và cún.lee minho và kim seungminr17, based-real, lowercase310526…
Nếu vào lần cuối cùng gặp em, Anh kịp nói điều gì thêm để mình khỏi cần lặng im...Nếu anh kịp tới ngồi cạnh em,Khi em với gọi anh trên chặng đường nối lại niềm tin ...Và nếu những lúc rối bời anh kéo tay em tới,Nhẹ nhàng nói cho em nghe câu chân tình,Nếu lời nói dối bị nhìn thấu,Và anh mới là người đau khi phải giấu cho riêng mình..."Dòng kí ức viết vội vàngGiấu đi từng tiếng thở thanNhững điều nuối tiếc muộn màngĐến bao giờ hết ngổn ngang?""Anh cũng không biết nữa, anh không biết mình sẽ ngổn ngang trong nỗi nhớ em đến bao giờ...""Có lẽ... là tới khi mình gặp lại nhau, thêm một lần nữa."Sau một tuần suy đi nghĩ lại, tui quyết định mang tới, những mẩu chuyện ngổn ngang, dang dở... mà có lẽ, phải có thật nhiều quyết tâm, mới dám đăng tải.Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Nhặt ... rồi nhặt ... rồi lại nhặtTìm lại những mảnh vụn nhỏ nhoi bị xé nátNhặt ... rồi nhặt ... rồi nhặt mãiGhép thành bức tranh hoàn hảo chỉ ta mới chiêm ngưỡng được- Jjang -…
Mộ gia có cái nhị thế tổ, cả ngày trừ bỏ ăn chính là ngủ, béo thành cầu còn học nhân gia theo đuổi đế đô đệ nhất soái, bị mắng cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, ra cái môn đã bị ném trứng gà.Ngày nọ, Mộ Vân mới vừa luyện xong công, lôi kéo đệ nhất soái Lạc Phong cổ áo hung tợn nói: "Rõ ràng là ngươi mặt dày mày dạn muốn theo đuổi ta, đại gia lại đem ta mắng thành cẩu, dựa vào cái gì a!""Hảo, xin bớt giận." Lạc Phong dùng tay thuận thuận Mộ Vân bối trấn an."Ta có thể ăn là phúc, ta ngủ là vì biến thành thiên hạ đệ nhất, ta như vậy nỗ lực dựa vào cái gì bọn họ muốn mắng ta!""Chờ ta công thành lúc sau ta là có thể gầy xuống dưới, đến lúc đó ta chính là đệ nhất soái, đem ngươi tễ thành đệ nhị soái!""Hảo, hảo, ngươi có thể ăn có thể ngủ ngươi nhất soái, đừng tức giận." Lạc Phong tiếp tục trấn an nói, tùy tay lại tắc một khối bánh kem phóng tới hắn trong tay.Mộ Vân nhìn kia khối bánh kem nói: "Vừa mới ta giống như ăn một khối, lại ăn có thể hay không béo chết?""Ngươi chỉ là mập giả tạo, không có việc gì."Đương có một ngày Mộ Vân gầy, Lạc Phong bắt đầu nóng nảy, khắp nơi cầu hỏi: "Như thế nào làm soái đến không có thiên lý lão bà tiếp tục béo lên xấu lên! Cấp! Cấp! Cấp!""Vô dụng, lão bà đã thành không mập thể chất. . ."---------------Xuyên qua chi đế đô đệ nhất soái mấu chốt tự: Xuyên qua chi đế đô đệ nhất soái, phong nhã, Mộ Vân, Lạc Phong, xuyên qua, huyền huyễn, cường cường.…
Hắn vụt roi vào người anh dù thân thể kia đã chằng chịt thương tích."Nói, em yêu ai?""Kookie..."-Note chút xíu để mọi người cân nhắc trước khi vào fic đó là Jungkook tính cách sẽ hơi méo mó một chút. Hành vi sẽ khá khó hiểu và có khuynh hướng bạo lực (điển hình là dòng mô tả bên trên) nhưng việc thương anh Jin là thật đó :) thương anh người yêu lắm luôn.…
Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Trong vô tận hư vô, nơi mà không có bất kỳ khái niệm nào tồn tại, một thực thể cổ xưa đang ngủ. Không có không gian. Không có thời gian. Không có quy luật, nguyên tắc, hay sự tồn tại. Chỉ có một cô gái nhỏ nhắn, yên tĩnh nằm đó, như thể cô là trung tâm của tất cả, như thể nếu cô tỉnh dậy, mọi thứ sẽ thay đổi. Và rồi... Cô mở mắt. Đôi mắt tím lấp lánh như chứa đựng tất cả những gì đã từng tồn tại và chưa bao giờ tồn tại. Ngay khoảnh khắc cô mở mắt, Boundless đa nguyên thời không vũ trụ real life - toàn bộ sự tồn tại vô hạn - tan biến. Không phải do một cuộc chiến. Không phải do một thảm họa. Không phải do ý chí của một thế lực nào. Chỉ đơn giản là sự tồn tại của cô, một thứ vượt trên mọi khái niệm, khiến tất cả biến mất. Cô nhìn xung quanh, nhưng cô không cảm thấy gì cả. 🔹 Thể loại: Khám Phá - Huyền Huyễn - Phép Thuật - Bách Hợp - Dễ Thương.…
Trong một vũ trụ rộng lớn và tăm tối, những chiến binh trẻ được định mệnh chọn ra để bảo vệ ánh sáng của các vì sao. Số phận của họ là cháy lên rực rỡ, nhưng cũng vụt tắt thật đột ngột như khi họ tỏa sáng.…
Hoa, dù có nở rộ hay mãi chẳng hé, vẫn sẽ lay động khi có cơn gió thoảng qua. Tình yêu, dù còn yêu, hay đã hết, vẫn luôn tồn tại. Có câu hát rằng: 愛が通り過ぎた跡に 咲かない花が揺れている - 'Trên dấu vết nơi tình yêu đã đi qua, bông hoa không nở vẫn khẽ lay trong gió'. Dù cho... tình yêu đã đi qua, nhưng sự rung động vẫn còn đó. Một cảm xúc... sau cuối của tình yêu, khi vẫn còn gió, vẫn còn hoa, nhưng tất cả đều lặng im... toả hương, thứ mùi hương riêng biệt, thân thuộc, chỉ loài hoa ấy mới có, vẫn sẽ len lỏi theo gió cuốn vào những ký ức xưa cũ, dù đoá hoa ấy có nở rộ, hay mãi chẳng hé.Bạn sẽ làm gì, khi nhận ra người mình yêu và yêu mình sâu đậm, đã chẳng còn chút 'cảm xúc' yêu nào với mình?Còn bạn, bạn sẽ làm gì, nếu phát hiện ra... mình có những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết đặc biệt, với... một người... không phải người bạn sắp kết hôn?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Tổng hợp tất cả các bài review truyện trên mạng của Get Backer. Một số bài review mới được tập hợp tại page facebook Hang Dzồng. Các bài review cũ sẽ được tập hợp lại theo thời gian.Facebook của Hang Dzồng: https://www.facebook.com/rong.beo.i…
Giữa lòng một thành phố xinh đẹp mà xa lạ, khi đất trời đang dập dìu cho khoảnh khắc chuyển giao từ cuối xuân sang hạ, có hai đứa trẻ từng là cả mùa hè của nhau rồi bỗng chốc hóa người dưng giữa những dòng xoay hối hả của cuộc đời. Trong cái nắng chiều dần nhạt của những ngày lập hạ đầu tiên, khi nhiệt độ chỉ giao động ở chừng 23 độ, không khí dịu dàng hòa cùng những cơn gió mát lành, có hai người - tương phùng, lần nữa nhờ cái duyên cả đời mới có một lần.Tới lúc hoàng hôn kia dần buông, chẳng ai biết chờ đợi phía trước sẽ là một đêm trăng thanh gió mát khiến thành phố như dịu lại hay sẽ là một cơn mưa đầu hạ rả rích làm u tối cả con phố dài. Thế nhưng, họ vẫn chọn tiến về phía trước, dẫu biết rằng tình cảm này cũng như gió không thể mãi dừng lại nơi kẽ tay, hay mây rồi tới lúc trôi xa khỏi bầu trời mình từng trú ngụ. Giữa quá khứ, thực tại và những giấc mơ, giữa những quen thuộc và xa lạ, họ lặng lẽ viết tiếp lời hứa về mùa hè kế tiếp dưới những tán cây bàng cao lớn, xanh ngắt, để mặc cho định mệnh dẫn lối qua những hư ảo của nhân duyên."Mùa hè tới, mình sẽ lại gặp nhau.""Hứa nhé?""Tớ hứa với bạn!""Nhất định, bọn mình sẽ còn gặp lại."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…