The Translation of Metaphors
…
Một vài ngổn ngang trong lòng kể từ khi bên nhau...…
Một buổi chiều cuối tháng 7, những vạt nắng xuyên dài qua ô cửa vô ý chạm vào mái tóc xoăn nhẹ của cậu học trò đang cuối gầm mặt ở góc lớp 12A. Cậu đang giấu mặt mình đi để nhớ xem mình có bỏ quên công đoạn nào trong thước phim thanh xuân mà cậu chuẩn bị để cho An xem vào ngày kỉ niệm của cả hai. Ngày kỉ niệm ấy là một ngày mưa tầm tã, cảm giác se lạnh của những cơn gió lã lướt trên da thịt của cậu học trò thư sinh nhưng trong lòng thì lại rạo rực vô cùng khi nghĩ đến cảnh tưởng bạn trai cùng cậu xem lại thước phim của cả hai và cùng ăn bánh quy mứt táo mà cậu đã làm đi làm lại trong cả một tuần chỉ để giành những chiếc bánh hoàn hảo nhất, tuyệt vời nhất giành cho chàng trai xứng đáng nhất. Bâng quơ một vài câu hát về tình yêu " I will never fall in love again until I found him ", câu hát ấy như muốn nói lên lòng yêu mến của một chàng trai chỉ vọn vẹn 1m69, nhỏ con nhưng lại mang đầy vết xước trong tâm hôn, "chưa từng một người nào mang cho tôi một cảm giác ấm áp, an toàn đến thế, chưa từng một ai như vậy..."…
Cuộc đời bế tắc, cô ra tay giết người chồng cũ báo thù cho đứa con chưa hiện hữu. Chẳng may gặp phải tên khốn lưu manh mãi chẳng thể thoát khỏi.Bên hắn cô dần nhận ra thân thế mình không đơn giản.Anh lợi dụng cô để hạ đối thủ.Liệu cô có biết được thân phận mình?…
Truyện dài kỳ - Đại dịch zombie - Hậu tận thế - Sinh tồn - BL…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
có một chút ổi kĩ thuật mong mọi người thông cảm cho tại vì lần đầu viết countryhuman nha…
Như cái tên vậy.Tôi viết ra những mẩu trên không có mục đích.Nhưng tôi viết ra để thỏa mãn lòng mình.Tôi cảm thấy những mẩu trên thật ngốc.Nên nếu bạn có đọc thì cứ cười nhé vì ngốc lắm.Tôi viết nó bị "đần đần " kiểu gì ấy.cũng chả biết tag như thế nào nữa mà.…
Khi một người phụ nữ đã trải qua tất thảy mọi bi thương trong cuộc đời họ còn cần một bến đỗ bình yên hay không ? Hay họ quá mạnh mẽ để tự đương đầu với sóng gió ngoài kia mà không cần có người che chở . Có lẽ là tới thời điểm nào đó , gặp đúng người nào đó . Không chắc nữa ! Không ai biết trước được cảm xúc của tương lai , hôm nay nghĩ thế này nhưng ngày mai sẽ khác . Thôi thì vạn sự tùy duyên .…
Chào mừng đến với Design shop của Rosa và Bee. Chúng tớ lập shop này để vui, vì vậy nên không lấy payment = fl và vote như những shop khác trên watt. Bởi vậy nên các cậu cứ đặt đơn thoải mái nhé. Rất vui vì được giúp đỡ các cậu!Started: 08082019Bìa: Design by Rosa ( Rosabella__ )…
come and join with us @konpinkisland_…
Chỉ là những mẩu chuyện cũ về một đứa bạn thân…
Chuyện tình lãng mạn giữa hana và keya…