Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Fic này mình lấy cảm hứng từ một bộ phim ngày xưa mình rất thích. Có vài chi tiết mình biến tấu lại cho phù hợp ạ !Có một vài nội dung về chuyên môn đôi lúc nó chưa chỉnh chu thì mọi người thông cảm vì mình không tìm hiểu sâu.Mình viết fic đơn giản vì thoả mãn niềm đam mê của mình khi đu #OTP .Mọi sự việc chỉ là hư cấu, tưởng tượng. Không liên quan gì đến con người và sự việc ngoài đời thật ạ .CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ĐỌC !…
Lucy Heartfilia vì muốn tìm kiếm cuộc sống mới nên đã bỏ trốn khỏi dinh thự của mình...Nhưng cô không hề biết, thế giới bên ngoài dinh thự thật sự rất đáng sợ.Magnolia thật sự rất đẹp, có những cảnh đẹp đến mê lòng, có những con người khiến cô rung động nhưng cũng có những thứ làm cô khóc đến đau lòng... "Tạm biệt, có duyên gặp lại." Cuối cùng, đây là câu nói, cô có thể nói với người mình yêu.…
VER 📌 📌 📌Thể loại : đam mỹ, hiện đại, ngược tâm, tra công, nhược thụ.Anh và cậu yêu nhau được 5 năm. Nhưng vì lý do nào đó mà anh chia tay cậu để cưới người con gái khác.…
Author: Ayumi Amamiya { Ngân }Đừng bao giờ quên tớ và những fic tớ đã viết nhé !^v^ Summary:Một món quà tràn đầy bất ngờ trong ngày Valentine trắng- ngày mà người con trai sẽ cảm ơn món quà mà người con gái họ yêu đã tặng vào ngày Valentine.Gray sẽ tặng Juvia cái gì để đáp lễ cô ?! 14/3/2016~~~ Valentine trắng~~~…
Thanh Bảo vốn không thích uống bia, nhưng nó vẫn thích tận hưởng cơn say. Vi khi ấy, Bảo không còn là Bảo trên màn hình, nó là con Báo, là Ray, là đứa trẻ ngỗ nghịch như đứa nhóc chưa bao giờ lớn ở tuổi 19-20. ----ooc.…
Tập hợp những chiếc short truyện ngọt hoặc ngược lẫn lộn tùy tg =')) của Andrayyy +Toàn bộ fic đều là tưởng tượng của tác giả+ Đề nghị độc giả không bứng fic đi bất cứ đâu ;-;+ Fic on , off , drop rất tùy tình hình tác giả , mong ae độc giả giấu iu thông cảm ='33Alice đã qtrlaiiiiii , hú hú" Chú thích thể loại cho mn + Hl : Heal: Chữa lành , gương vỡ lại lành đồ đó keo + N : Ngọttt + S : Sad aka ngược + ÂD : Âm - dương , có liên quan ts chếc chóc * cân nhắc kĩ trước khi đọc *…
VER ✅ • Thể loại: 1x1, HE, ngọt sủng, tiểu ngốc nghếch dễ khóc x lão đại siêu siêu cưng chiều em (hôm nào anh cọc mà em quấy quá thì múc em luôn)• Warning: Em bé mít ướt, thực sự là hay khóc lắm, nên cậu nào ghét kiểu này thì quay đầu nhanh còn kịp nha!!• Cốt truyện xoay quanh sự cưng chiều của Bùi lão đại dành cho đứa nhỏ Thanh Bảo, không đi sâu vào bất cứ cuộc chiến nào thường có trong giới hắc đạo!!• Một chút đáng yêu ⬇Hai mắt Thanh Bảo vẫn nhắm chặt nhưng đôi tay đang ôm cổ Thế Anh lại không có dấu hiệu sẽ buông ra.Tư thế hiện giờ của hai người vô cùng kì cục, Thế Anh phải khom lưng theo động tác ôm cổ của Thanh Bảo, hắn bất lực đành ẵm cậu trở lại."Em càng ngày càng hư!""Không hư...em ngoan mà..""Ừ, ngoan."…
1. OOC báo động trước2. Văn dã if tuyến xem ảnh thểNguồn: https://bcy.net/collection/5825539Copyright Strike: Only in StrayDogsHouse - Wattpad. You don't have any permission to upload this outside Wattpad !!!…
có lẽ, nếu ngày ấy anh đến sớm hơn một chút, nếu em đợi lâu hơn một chút... thì câu chuyện này đã có một cái kết khác.nhưng không có chữ nếu nào trong đời. chỉ có những lá thư không gửi, những cái ôm dang dở, và những tiếng "yêu anh" muộn màng.…
Tác Giả gốc : Sơn Nguyệt Từ HoanEditor : MèoThể loại : Đam Mỹ, Ngọt, Ngược, Hiện ĐạiCp : Bùi Thế Anh x Trần Thiện Thanh BảoTừ lúc nhìn thấy Thế Anh, Thanh Bảo luôn trong trạng thái đứng ngồi không yên, cậu để Thế Anh vào phòng, ngồi trên chiếc ghế sô pha rộng rãi dành cho một người, nhưng từ đầu đến cuối cậu vẫn không ngồi xuống bên cạnh hắn. Cậu không hỏi hắn tại sao lại đến tìm cậu, cũng không hỏi vì sao hắn lại tìm được cậu, chỉ đứng một chỗ, nhẹ giọng hỏi hắn có muốn uống nước không. Giống như bị thứ gì đó mắc ở cuống họng, Thế Anh im lặng hồi lâu mới lắc đầu đáp: "Không cần." Thoạt nhìn có chút ủy khuất.Không khí trong phòng phút chốc trở nên trầm lặng. Cậu nhìn Alpha đối diện mình đứng lên, dùng bàn tay ấm áp của hắn kéo cậu lại gần, dùng lực rất nhẹ nhưng cũng không hề cưỡng ép, kéo cậu về phía nhà bếp. Thanh Bảo ngơ ngẩn nhìn, thời gian dường như ngưng đọng, cậu không biết đã trôi qua bao lâu, một phút hay năm phút, cũng có thể dài hơn hoặc ngắn hơn. Cậu chỉ biết, khi tiếng nước ngừng chảy, giọng Thế Anh vang lên từ trên đỉnh đầu: "Sao em lại bất cẩn thế, còn đau không?"Ôn như như một giấc mơ vậy.…