TÌnh bạn thật sự.
Có rất nhiều người xem bạn hơn cả gia đình. Tình bạn không chắc tốt đẹp, chỉ là thỉnh thoảng bạn sẽ gặp 1 người không xứng đáng với chữ bạn. mong mọi người giúp đỡ…
Có rất nhiều người xem bạn hơn cả gia đình. Tình bạn không chắc tốt đẹp, chỉ là thỉnh thoảng bạn sẽ gặp 1 người không xứng đáng với chữ bạn. mong mọi người giúp đỡ…
Sách…
Mong được sự đón nhận…
Câu chuyện của chúng tôi nhưng tôi chưa bao giờ là nhân vật chính, cậu ấy là kỵ sỹ của người khác, còn tôi không phải công chúa của một ai. Khi bóng hình quệt dài đường mưa, dưới tán ô bờ vai cậu ướt đẫm, tôi đã không muốn dừng chân nữa rồi. Có những thứ không thể cưỡng cầu, ban đầu là của tôi, nhưng đến cùng lại chẳng còn gì. Thỏa mãn một chút ước ao mong chờ để đổi lại vết xước trên vai người ấy, tôi không có khả năng. Bắt đầu từ một ánh mắt mơ hồ, kết thúc mọi ảo vọng là từ một ánh mắt day dứt. Vĩnh viễn cũng không thể thay đổi, cậu ấy không vì tôi mà từ bỏ, tôi cũng không vì cậu mà đánh mất. Năm tháng qua đi rồi mọi thứ qua theo, trong thuở thiếu thời một phút rung động chẳng thể đánh đổi chân tâm. Người mà chúng ta đều yêu quý, cô ấy mãi là bạch nguyệt quang của lòng cậu, là người mà cậu đặt trên đầu quả tim. Còn tôi như một cây gai đâm vào người cậu bất ngờ, một chút kích động, một chút đớn đau. Cậu ấy mặc áo trắng sáng, điểm xuyết giữa trời đêm tháng sáu. Bức rèm năm xưa còn chưa hé lộ, chúng tôi chưa từng phụ nhau, cũng không phụ người ấy, chỉ phụ ký ức tương phùng duyên trời tái hợp. Ngày ấy, tôi thích cậu ấy, cậu ấy không nhớ tôi.…
Tình cảm thì phải thể hiện, nếu thích thì phải biết nắm bắt đừng để bản thân phải hối tiếc.Đây là lần đầu mình viết fic mong mọi người đón nhận và góp ý để mình có thể hoàn thành tác phẩm một cách tốt nhất.Love 🖤💛…
Ông thầy biến thái !!!…
Tác giả: Ngọc Tím Ánh Sao"Trúc Anh, chúng ta ly hôn đi !"Người đàn ông vận chiếc vest xanh rêu đen vừa cởi chiếc cà vạt vừa nói, đôi mắt phượngkhẽ rũ xuống. Ngay đó, ở chiếc ghế sofa lông thú màu be, bóng một người phụ nữ thanh mảnh lặng lẽ cầm tờ giấy mà nhìn chăm chú.Một hồi sau, cô lên tiếng."Có phải...Nhã Kỳ trở về nước rồi không ?"Tuấn Khải bỗng khựng người, hàng mi rung nhẹ."Em đã biết rồi sao ?"Ngay khoảnh khắc ấy, Trúc Anh có lẽ đã biết..5 năm đầu ấp tay gối, có lẽ cũng không bằng một khoảng khắc ánh trăng sáng trong lòng Tuấn Khải ngoái lại mà nhìn lấy anh.…
Chỉ là 1 Tomboy thích chọc cô gái mà mình thích . Nhưng cô con gái kô bt cậu là Tomboy ...…
***Phía trước là khung cảnh tàn khốc , mùi tanh của máu sộc lên khiến cậu có chút ghê tởm . Trước mắt Gia Bảo , khung cảnh dần mờ nhưng cậu vẫn gắng gượng . Hình ảnh ngày hôm nay mãi mãi sẽ khắc ghi trong đầu Bảo Người con gái cậu yêu đang chĩa súng vào thái dương người sinh ra cậu .Tiếng súng vang lên khiến Bảo choáng váng, kết thúc một cuộc tình không có lỗi .Làm sao để cậu có thể quên được em ấy ?***Nó tỉnh dậy sau cơn mê man , tác dụng của thuốc tê vẫn còn , đầu óc choáng váng . Ánh sáng đèn được bật lên làm chói mắt Nhật Ánh . Đôi mày lá liễu khẽ nhíu , định lấy tay che đi ánh sáng thì mới nhận ra mình đã bị trói . Hai tay bên dưới bị còng chặt. Đôi tay trắng nõn lại đỏ hỏn . Bên dưới chân cũng không khá là bao , nó dãy dụa nhưng càng để thanh sắt cứa thêm vào da . Cánh cửa căn phòng mở ra , có vẻ là người này là một người phụ nữ , tóc màu vàng nâu đeo khẩu trang y tế . Tay cô gái động vào một chiếc kim tiêm trong đó có thứ chất lỏng màu đỏ . Cô gái có ánh mắt xanh đi đến dao hy , cắm phập chiếc kim tiêm lên tĩnh mạch ở cổ . Nó trợn mắt , chất lỏng kia vừa vào khiến cả cơ thể Nhật Ánh nóng ran , thứ nước đỏ đi đến đâu cả cơ thể đều đau nhức như muốn nổ tung . Cô gái kia bơm sạch chất lỏng vào cơ thể rồi rút ra . Ánh mắt có chút cười .Đầu nó đau như búa bổ , não như tê dại rồi thiếp đi .Ước gì có hắn ở đây .****Dự kiến nhiều ngược =))))))…