bai toam tinh ui
…
Tố Tử Thiên đã trót thích Tộ Ân Triệu nhưng lại không nhận ra. Khi lớn thì cậu đã nhận ra tình cảm mà mình dành cho Tộ Ân Triệu nhưng lại sợ cậu ấy kinh tởm mình nên đã giấu suốt 10 năm. Đến năm 18 tuổi thì cậu lấy hết cam đảm để tỏ tình. Cậu sợ anh lại không đồng ý nhưng may thay sao tình cảm của cậu lại được anh công nhận…
Thể loại: Boylove/fanfic,HeNội dung: Yamaguchi và Tsuki là bạn thân thuở nhỏ của nhau .Yamaguchi âm thầm quan sát , chăm sóc Tsuki , cậu luôn đồng ý với mọi yêu cầu vô lý của Tsuki ... Cậu không hiểu vì sao,tại sao? Rồi một ngày kia cậu đã nhận ra rằng "bản thân đã thích Tsuki từ rất lâu rồi". Tsuki thì lại rất lạnh lùng và khó gần , anh luôn đề ra những yêu cầu oái oăm và buộc Yamaguchi phải nghe theo.Bản thân anh luôn khó chịu khi Yamaguchi nói nhiều nhưng đến một ngày, anh nhận ra không có tiếng nói đó anh không thể chịu nổi...Và rồi họ thổ lộ rồi tiến đến mối quan hệ kia!…
Lần đầu viết, có lẽ sẽ không hay. Mong mọi người giúp đỡ ạ.…
Tóm tắt: Lâm Tử Du - một tiểu thụ thật sự ngốc nghếch, chậm chạp nhưng vô cùng đáng yêu. Y chỉ là một thư đồng nhỏ bé bị cuốn vào cung đình sau một sự cố lạc đường. Ai cũng nghĩ rằng y sẽ không thể tồn tại giữa nơi đầy âm mưu và tranh đấu này, nhưng bằng một cách kỳ diệu nào đó, y lại luôn thoát hiểm nhờ sự "ngây thơ vô số tội" của mình.Nhưng điều bất ngờ nhất là y vô tình lọt vào mắt xanh của Tần vương Triệu Nhạc - một vị đế vương lạnh lùng, quyết đoán. Lẽ ra người như Tử Du không thể tồn tại trong thế giới của Triệu Nhạc, nhưng chính sự hồn nhiên và ngốc nghếch của y lại khiến hắn mềm lòng.Tử Du chẳng biết gì về quyền lực, chỉ biết rằng mỗi khi mình gặp rắc rối thì Triệu Nhạc đều ở đó, giúp y thoát khỏi tình huống oái oăm. Hắn bảo vệ y như một báu vật, che chở y khỏi mọi nguy hiểm, thậm chí còn để y chạy nhảy khắp hoàng cung mà không một ai dám ngăn cản.Giữa nơi mà mọi thứ đều phải dựa vào mưu trí để tồn tại, tình yêu ngây thơ của Tử Du và sự sủng ái vô hạn của Triệu Nhạc lại là một điều diệu kỳ khó tin. Một câu chuyện vừa ngọt ngào vừa hài hước, nơi mà dù có ngốc nghếch đến đâu thì vẫn được yêu thương và trân trọng.…
Author: NacrissaRating: TPairing: VKook (main), MonJin, JiHope, Suga FA =))))Category: Longfic, Cổ trangDisclaimer: Các nhân vật thuộc về nhau nhưng không ai thuộc về tui :’( SummaryMưa.Mưa rơi tầm tã,rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của hắn, như muốn rửa trôi hết những giọt nước mắt vương trên khóe mi,hết những kỉ niệm và đau khổ mà mối tình đó gây ra. Những vết thương hằn sâu trong trái tim đã trở thành những vết sẹo sâu hoắm,mỗi khi nhìn thấy người, vết sẹo đó lại càng lúc càng sâu,nhấn chìm trái tim hắn trong hối hận và đau khổ.Trong vườn đào,một thiếu niên với đôi mắt trong veo đã hỏi hắn “huynh à, tại sao hoàng thượng lại luôn ở trong hoàng cung? Cả thiên hạ này là của người, vậy mà người chỉ ở trong hoàng cung với bốn bức tường như vậy,người không thấy buồn sao?” .Đến bây giờ,ngay cả hắn hay cả hoàng thượng đều không trả lời được câu hỏi đó,nhưng từ lúc đó,hắn đã có dự cảm không hay về những điều sắp xảy ra.Ngày lễ sắc phong,vẫn là thiếu niên đó,vẫn là khuôn mặt xinh đẹp đến kinh tâm động phách đó nhưng đã không còn nét ngây thơ mà là sự ưu buồn và lạnh lùng trong đôi mắt. Còn hắn thì cúi người trước y,cổ họng phát ra từng tiếng thỉnh an,khô khốc,lãnh đạm.Ngày tuyết trắng ngập trời,thiếu niên đó,một thân áo đỏ,kiều diễm,xinh đẹp,như bông hoa bỉ ngạn nổi bật trên nền tuyết trắng. Bông hoa xinh đẹp đó chạy đến bên hắn,khuôn mặt lạnh lùng,bi phẫn nhưng từng câu hỏi thốt ra lại ứ nghẹn,như thấm đẫm từng giọt nước mắt: “Huynh đã từng nói sẽ bảo vệ ta,tại sao lại buông tay? "…
Vẫn ngày 30 tết , vẫn chỗ đứng quen thuộc nhưng chỉ có một người ngồi đó ngắm pháo hoa ...…
Đã bao người ngang qua cuộc đời bạn, bao người chỉ thoảng qua như gió, bao người đọng lại trong ta những hồi ức đẹp, trở thành hình hài để ta biết thương, biết nhớ, biết đâu là hạnh phúc, cũng biết đâu là mỏi mòn. Người ấy cho mình biết đến tiếng "YÊU" ngọt ngào, dắt ta bước vào mê cung trên hành trình chông gai tìm đến hạnh phúc của riêng mình.Chuyện yêu có những ngọt ngào, nhưng cũng không thiếu điều "củ chuối" khiến ta không khỏi đau đầu, song nhìn chung đó chính là gia vị khiến giải đoạn yêu thêm phần thăng hoa. Nhưng đã yêu, thì vẫn cứ yêu thôi, phải không nào! Câu chuyện dưới đây là cả những đúc kết từ kinh nghiệm tình trường của bản thân và những tưởng tượng về những tình huống oái oăm mà bạn sẽ gặp với các "lovers" trong đời, cùng xem thôi nào!…
có H+nên đọc khi ở 1 mình vậy nha ( nhớ là đọc khi ở 1 mình đấy )…
-Tên truyện: Lép !!! Em Là Của Anh -Tác giả: Lại Thị Vui-Thể loại :Truyện teen . -Ảnh bìa: internet : Ribi Sanchi và Đỗ Nhật Trường -Kể về một tình yêu oan gia ngõ hẹp giữa nó - một cô nàng cá tính và hắn - một chàng trai lạnh lùng . Nhưng chàng trai đó ko bao giờ có thể lạnh lùng được với cái cô nhóc quậy phá này bởi đơn giản là chàng trai đó đã phải lòng cô nàng Lép này lâu lắm rồi. Vì một số lý do cá nhân nên truyện tạm dừng nha😔Cảm ơn các bạn đã ủng hộ những chương đầu của truyện mặc dù hơi dở…
Câu truyện nói về một cô gái mạnh mẽ Park So Yeon tạo vẻ ngoài đáng yêu thân thiện. Chuyển trường rất nhiều, tiếp xúc rất nhiều người và ai cũng thích cô nhưng cái cô gái tên Won đó lại là người đầu tiên nói ghét cô ấy thẳng mặt mà cũng là người cô để ý. Liệu 2 người họ có trở thành bạn và tiến xa hơn ta mong đợi không?!! Arigatou những ai ủng hộ tình yêu của Yeon và truyện của mình. >< moamoa…
Hận thù trong em như đang bùng cháy, che đi hết hào quang của cuộc sống, nó phá hủy hết mọi thứ nơi em. "Phá hủy"-đó là nguyên nhân để em tiếp tục cuộc sống thồi nát này.Con người em chìm dần trong bóng tối không muốn thoát ra.VÀ CUỐI CÙNG ANH ĐẾN...*****3 sắc thái khác nhau đối với anh"Này, tại sao không trả điện thoại cho tôi.Cám ơn khi đã nhặt giúp tôi nhưng sao không trả tôi ngay hay thấy hình tôi đẹp quá nên giữ làm của riêng chứ gỉ.Hừ đúng là rảnh rỗi không có gì làm mà.Trả "dế yêu" cho tôi đây""Anh yêu,hôm nay anh qua nhà e nhé.Người ta rất nhớ anh a,hôm nay em mới mau áo ngủ tắm mới dấy qua nhận xét giúp em nhá tình yêu" *nháy mắt*"Tôi hiện giờ rất bận không rảnh để tập cùng cho anh đâu,công việc rất nhiều nên anh tự mình tập đi.Bản lĩnh anh đâu móc ra đây xem nào hay bị chó táp mất rồi.Đáng đời"…
Suy ngẫm về ngày đó...…
tác giả: louise bạch tuyết.lưu ý: nhảm, ngắn và không có gì đáng đọc.…
Dương Hạ Nhiên là một cô gái không sợ trời không sợ đất, cô đang sống trong một mái ấm gia đình đầy tình yêu thương,nhưng.........Giang Thần Xuyên thiếu gia của tập đoàn Trà hoa lớn nhất đất nước, ba của cậu là bạn thân của ba Hạ Nhiên,Nhưng mối quan hệ của Hạ Nhiên và Thần Xuyên thì lại khác ..... Và mọi chuyện bắt đầu từ đây !- An Nhiên à em nên biết là anh không thích em mà. Vì..... Anh yêu em !…
"Là anh chứ không phải ai khác!" tác phẩm là mẫu chuyện nhỏ, viết về Phương Thảo, một cô gái tài năng luôn bận rộn với cuộc sống gặp một anh chàng bí ẩn, anh ta lấy tên mình là Gió, gọi Thảo là Cỏ. Cả hai trở nên thân thiết nhưng chỉ có thể gọi là bạn thân, Cỏ dại thì chỉ có thể đơn phương Gió mát, Cỏ dại làm sao có thể với tới Ngọn Gió cao ngạo kia...mời các bạn đón xem nhé!Ảnh bìa: Xuân Mộng Kì QuánTác giả: Phi Yến tháng 7…
Hoàng Hiểu Linh sau một vụ tai nạn ô tô đã phải nằm liệt giường mà sống thực vật. Linh hồn cô vì sự sai sót của vòng luân hồi mà bất ngờ xuyên không đến một triều đại xa lạ từ thời cổ lai hy nào đó. Cái số phận oái oăm, xuyên sang nước Việt, nước Trung thì còn chấp nhận được, nay cô bị đem ném phũ phàng tới đất nước Hàn Quốc cổ xưa - thời Chosun, một triều đại rất nổi tiếng, với một bối cảnh so với mấy bộ phim cổ trang Hàn sến súa mà Hiểu Linh từng xem cũng không khác gì nhau " Số mình xui như vậy còn chưa đủ hay sao, nay lại còn nhập vào một cơ thể nữ không ra hồn nữ, nam không ra hồn nam thế này ??!??" - Sau khi đã kiểm tra lại cẩn thận, Hiểu Linh mới thở phào phán quyết rằng mình vẫn là con gái 100%, có điều cô nương này có sở thích mặc đồ của con trai và hình như rất thích đánh nhau quậy phá thì phải. Hất cái tóc đang loà xoà trước trán, Hiểu Linh oán hận nhìn trời nhìn đất, rồi bỗng dưng cảm thấy có cái gì lạnh buốt ở cổ. Quay đầu lại, đã thấy một nam nhân thân hình thanh mảnh nhưng rắn chắc, gương mặt lạnh lùng trắng trẻo xinh đẹp như thần khiến con gái cũng phải ganh tị, khí chất tỏa ra ngời ngời như muốn lấn áp tất cả. Nhưng cái quan trọng là," tại sao hắn ta lại kề lưỡi kiếm lạnh cóng kia vào cổ mình ??!!! "P/s: paring 15+ vì truyện này cũng nhẹ nhàng và hài hước thôi, không có quá nhiều kịch tính cũng như quá nhiều cảnh hot :) câu chuyện trong sáng như phim tình cảm Hàn hiện nay nên không có gì phải lo cả đâu ! ^^…
" Tôi đã từng đứng trước vạn người, đợi anh. Trong cả vạn con người ấy, anh kia tuyệt nhiên đều lướt mắt, rồi vô tình đi qua. Tôi đã từng nhìn trộm anh qua dòng xe cộ tấp nập, bóng lưng anh thẳng, đôi mắt vẫn sáng tinh anh. Tôi cảm thấy giây phút đó, trái tim như một viên bơ vàng, tan chảy dưới hào quang của anh. Tôi đã từng viết tên anh không dưới nghìn lần trên giấy vẽ, rồi tự mình ôm mộng cất giữ kĩ càng. Điều đó, anh tuyệt nhiên không biết. Tôi đã từng, và đã từng. Tất cả đều là đã từng. Mọi thứ đều là đã từng. Bằng một cách thầm lặng, tôi thương anh. Và cũng bằng một cách thầm lặng, tôi tự đau cho chính bản thân mình. Tôi thích một mình, nhưng lại sợ cô đơn. Tôi muốn hòa vào dòng hối hả của thành phố, nhưng lại sợ bon chen đông đúc. Tôi thích anh, nhưng lại sợ anh thích mình. Cuộc đời của tôi có quá nhiều thứ trái ngược nhau, quá nhiều thứ trái ngược anh. Cho đến khi đớn đau vỡ ra từng mảnh, tôi mới biết đã quá muộn màng. Cho đến giây phút cuối cùng, ở bên cậu ấy, tôi mới biết mình may mắn thế nào. Chỉ là, chỉ là cảm thấy tiếc nuối, đôi chút. Chỉ là cảm thấy day dứt, rất nhiều. Tôi cứ cho rằng bản thân mình bị tổn thương, cứ ngỡ rằng thế gian này anh là người lãnh khốc vô tình, nhưng không ngờ rằng, chính tôi cũng đang làm tổn thương cậu ấy. Nhưng rằng, cuối cùng, cũng phải chia xa. Chỉ là không biết, có còn ai đứng giữa khoảng trống , lấp đầy những nhớ thương!? "…