Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhà trọ quá trời ồn. Truyện không hề giống đời thật, 100% do não tác giả tự biên tự diễn. Tác giả có thêm 1nv giả tưởng là con của tác giả vào truyện, mọi người hoan hỉ ha. Không thì thôi... Ship couple, BL. Có hơi tục và lủng củng, cân nhắc trước khi đọcKhông dành cho người lớn tuổi đang mang thai và đàn ông đang cho con bú 😞…
"Định mệnh không phải là sợi dây trói buộc khiến con người bất lực, mà là một bản nhạc nền âm thầm dẫn lối - có thể ta không nghe thấy ngay từ đầu, nhưng từng bước đi, từng lựa chọn, từng người ta gặp đều là một nốt nhạc hòa vào bản giao hưởng ấy. Đôi khi định mệnh không phải thứ đã được viết sẵn, mà chính là cách ta yêu thương, kiên nhẫn và dũng cảm với cuộc đời để khiến những điều tưởng chừng ngẫu nhiên trở nên có ý nghĩa. Và rồi, đến một lúc nào đó, khi ngoảnh lại, ta sẽ hiểu: hóa ra mọi điều xảy ra đều dẫn ta đến đúng nơi mình thuộc về."…
Top tâm cơ sói đội lốt cừu thích bày cái mặt vô tội ra dụ dỗ người thương x Bot trưởng thành nhưng ngây thơ dễ dụ dễ mềm lòng vô tình rơi vào bẫy rập của sói tâm cơ.Tình tiết hơi ảo nên tui tự đọc còn thấy xàm nữa mà 🤡Truyện có yếu tố 18+ ai không thích thì bỏ qua dùm mị nha.ABO, hiện đại, 1x1.…
" Trăng hôm nay đẹp quá, phải không?", là một cách nói trong tiếng nhật để tỏ tình gián tiếp rằng"anh yêu em" hoặc "anh thích em"Ngoài ra Đêm nay trăng sáng quá phải không là một câu gián tiếp khen vẻ đẹp của Ms Moon = Mợ mẫn vô cùng xinh đẹp…
Duyên phận suôi khiến chúng ta gặp nhau.Chúng ta gặp nhau không phải ngẫu nhiên, mà bởi duyên phận đã kết nối chúng ta trong mênh mông cuộc đời.Cảm giác rung động chính là sự báo hiệu.Lưu ý tất cả chỉ là ý tưởng của tác giả, không có thật.…
"Ngàn thước tơ đỏ trên tay, trói chặt nhân duyên ba kiếp..."Tương truyền rằng có một đôi "Hoa và Lá", sinh ra để yêu nhau, nhưng trời đất lại chia rẽ. Hoa phải rực rỡ rồi úa tàn; Lá phải xanh rồi rụng xuống. Chúng chưa bao giờ được ở bên nhau trọn vẹn trong cùng một mùa... Quang Hùng , một cành lá trong thân phận người, mang ký ức ba kiếp tìm lại "người kia" - một đóa hoa từng cười với y trong giấc mộng đầu tiên. Đăng Dương , một học giả lạnh lùng ở hiện đại, đột nhiên nhìn thấy ảo ảnh mỗi khi chạm vào một cánh hoa mẫu đơn đỏ: ánh mắt ai đó gọi tên hắn trong cơn mộng dữ, giọt lệ rơi bên cầu Vong Xuyên, và một nỗi đau như đang gặm nhấm linh hồn."Là ai nói hoa và lá không thể tương phùng?""Là ai nói sinh và tử chẳng thể dính líu?""Ba kiếp trôi qua, ta vẫn luôn tìm kiếm bóng hình ấy, mãi chẳng thể quên"…