Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bạn đang chán vì Watt ít khi có những ship mà bạn cần hay có những bộ truyện không hợp gu bạn ? Nếu vậy thì bạn thử đặt một đơn hàng từ shop đi. Shop sẽ đáp ứng mọi thuyền ship của bạn (cả bè hay tàu Titanic)Ảnh bìa: Pinterest (rất cảm ơn mn nếu ai tìm dc chủ tranh) Edit: Bendy (xấu sml)…
Tên truyện: Những ngày tôi ở trong trò chơi sinh tồn giả làm NPC Tác giả: Thanh Trúc DiệpThể loại: Đam mỹ, vô hạn lưu, kinh dị, cường cường, trò chơi.Editor: PuddingBeta: TugneyQT: Wikidich…
khoảng mấy tuần trước, lúc tụ tập bạn bè, sion cố tình trêu chọc riku bằng cách lén lấy điện thoại của anh lúc riku đang ngà ngà say để tải về một ứng dụng hẹn hò đang hot. sion còn vừa cầm điện thoại với cái ứng dụng mới vừa cười trêu rằng nếu riku đã cảm thấy mệt mỏi với mối quan hệ của mình đến độ vừa say khướt vừa ướt mi như hiện tại, sao không thử đi tìm cảm giác mới đi? hồi đó riku vẫn còn bênh người kia mà mắng sion một tiếng. nhưng giờ đây, với khuôn mặt thê thảm cùng hai mắt đã sưng húp vì khóc quá nhiều, nhiều đến mức không đếm được là lần thứ bao nhiêu trong tuần, riku nhấn vào thông báo 'hệ thống đã tìm được một đối tượng có độ tương thích cao với bạn!' rồi chọn 'đồng ý làm quen'.…
Tác giả : Ngưu Giác CungThể loại: hiện đại, trùng sinh, chủ thụ, đổi công, 1×1, HETình trạng: hoàn + PN [82 chương + 3 pn]Nguồn: https://liarlovers.wordpress.comGiới thiệuDiệp Xuyên nhìn những vết máu vẫn đang dần loang, nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng của mình.Cậu bỗng cảm thấy cuộc đời mình thật không ra sao, chẳng những lúc còn sống bị người chê cười, mà ngay cả khi chết đi, cũng chỉ vì một lý do hài hước đến đáng thương.Một thời sống chết điên cuồng si mê, thế nhưng trong mắt người đó lại chẳng khác gì câu chuyện tiếu lâm thảm hại.Được sống lại lần nữa vào mùa hè của tuổi mười bảy, đối mặt với khởi đầu không cách nào tránh né trước mắt, Diệp Xuyên thật sự không muốn lặp lại kết cục bi thảm của cuộc đời mình.Bài đăng chưa có phép của tác giả cũng như người edit.…
Cạnh bếp lửa, tôi ngồi vờn nhau với đám mèo già dù chúng chẳng đáp lại mấy cọng rơm của tôi. Cái lạnh của gió đầu mùa cắt thịt khiến ai cũng chẳng muốn ra ngoài. Mấy củ khoai lang mới được thảy trong lửa đang nóng lên từng hồi. Thơm quá! Ước gì chị Luôn ở đây. Cậu Nam bước vào bếp, tay cầm phong bì đưa cho tôi:- Em đưa cái này cho Chài hộ anh nhé! Nói rồi cậu dúi vào tay tôi vài viên kẹo, chắc là kẹo lạc. Đối với đám chúng tôi, chúng chẳng khác gì một báu vật. Tôi liền reo lên vui sướng đáp:- Dạ, cậu cứ tin ở em!- Đừng kể cho u biết nhé! - Cậu khẽ nói.- Cậu yên tâm! Em không nói cho cụ biết! Tôi mặc chiếc áo vải chắp vá của chị Luôn để lại rồi chạy một mạch ra bờ sông. Tôi nhìn dáo dác xung quanh, hét lớn:- Cậu Chài ơi!…