Những câu chuyện và những bài hát
Lời của những bài hát sẽ được viết thành những câu chuyện.Câu chuyện được viết trên ý hiểu các nhân với những câu hát.Mỗi chap sẽ là một câu chuyện khác nhau nhưng tên nhân vật có thể sẽ giống nhau…
Lời của những bài hát sẽ được viết thành những câu chuyện.Câu chuyện được viết trên ý hiểu các nhân với những câu hát.Mỗi chap sẽ là một câu chuyện khác nhau nhưng tên nhân vật có thể sẽ giống nhau…
Ngôn Phương đưa lưng về phía Tiếu Nhu đứng ở thuyền lan can bên cạnh, phía dưới lãng đại phong xiết, nàng ở hắn phía sau nói: "Tiểu thúc, ta yêu ngươi."Ngôn Phương không có nghe thanh, quay đầu hướng nàng mỉm cười: "Ngươi nói cái gì?"Tiếu Nhu mím môi ôn nhu lắc đầu: "Không có gì."【 nếu, không có này tiếng động lớn xôn xao ồn ào, nhất định có thể nghe thấy ta là yêu của ngươi... Phong quá lớn, nhĩ rất lưng, ngươi rốt cuộc là cái gì cũng chưa nghe thấy.Tình yêu trong lúc đó pha chuyện tình nhiều lắm, chìm nổi trung nghĩ đến tình thâm duyên thiển, cho dù nghĩ một đằng nói một nẻo, như vậy, hứa ta ôn nhu yêu ngươi, cuộc đời này không đổi. 】…
nguồn: http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?p=9197407#post9197407Đậu tâm - 荳心Tác giả : Hoàng Linh Click this bar to view the full image. Mỗi phùng hạ tuyết đầu mùa, nàng sẽ ở cửa chờ một người -- Nàng nhất chờ mong, cũng nhất tưởng niệm “Ngang thúc thúc”. Năm qua năm, thẳng đến kia tràng đại hỏa phát sinh...... Vì tránh đi tỷ tỷ cùng tỉ phu, nàng quyết định cùng “Ngang thúc thúc” Cùng nhau hồi phía nam. Chính là thình lình bất ngờ, làm nàng phát hiện “Ngang thúc thúc” Có “Vị hôn thê” Khi, Nguyên bản đối hắn đơn thuần cảm tình nhưng lại phức tạp lên. Không lại chính là cái loại này đối trưởng bối yêu thích cùng tin cậy, Mà là càng sâu, càng đậm, càng thân mật một chút...... Nàng bắt đầu hy vọng có thể luôn luôn bồi ở bên cạnh hắn; Cũng rất muốn vĩnh viễn cũng không cùng hắn tách ra; Nếu có thể độc chiếm hắn, vậy càng hạnh phúc! Trời ạ, nàng rốt cuộc là làm sao vậy? Chẳng lẽ...... Nàng từ lúc bất tri bất giác trung yêu thượng hắn sao? Truyện nhàn nhạt, nhè nhẹ, ấm áp ^^ Thích cách nam chính tin tưởng nữ chính.…
date: 05.10.2008IchibanVN.com…
Năm năm yêu say đắm, ba năm hôn nhân, cho một câu "Nàng đã trở lại" im bặt mà chỉ.Nàng nghĩ đến chính mình rốt cục một cước bước vào của hắn tâm, lại nguyên lai đều là chính mình nhất sương tình nguyện.Hắn nói, "Ba năm , nên cho ngươi tự do ."Ly hôn hiệp nghị thư thượng, nàng nhất bút nhất họa đoan đoan chính chính viết dường như mình tên, thủ ngoài ý muốn nhưng lại không một tia run run.…
Anh biết là anh sai rồi nên em đừng chơi trò trốn tìm với anh nữa anh sợ sẽ không tìm được em mất…
Chuyên mục tìm nhà :>>…
chuyệnnnn nói về mối tình đầu tiênn của Miuuu chuyện có kết hơii buồn, nhớ cậu ấy quá nên miu viết thành truyện ngắn á. mỗi chap ngắn thôi tại miu hơi lười viết ❤miu mới viết truyện mong mn ủng hộ ❤…
TRUYỆN MÌNH COP CỦA NGƯỜI KHÁC.Tác Giả : Tiêu Tương Đông Nhi Nguồn truyện: thuynguyetdai.wordpress.com; Editor: Whitenavy; Beta: kirowonLink gốc : http://webtruyen.com/hoang-phi-so-dac-cong-so-11/Không nhận bất kì gạch đá nào. không thích thì phím BACK nha. Truyện ngôn tình, xuyên không. có thể coi là đam trá hình :') đùa đấy, có hint thôi. Nam chính : Yến Tuấn, Vũ Văn Nguyệt ( thực ra là Nguyệt ( Giá Các Nguyệt ) , nhưng mị theo phe Yến Tuấn ca ca ). Nữ chính : Sở KiềuTruyện nói về cô là con bài chủ chốt, quân sư kinh tài tuyệt diễm nhất của sở quân tình số 11 cục bảo an, chuyên thu thập tình báo, sắp đặt kế hoạch, bố trí người ám sát chủ lực các quốc gia đối địch, trong bày mưu nghĩ kế, ngoài quyết chiến quyết thắng, có thể nói là 'Định Hải Thần Châm'* của cục.*Định Hải Thần Châm = nhân vật quan trọng không thể thiếu. Bắt nguồn từ việc Định Hải Thần Châm chính là bảo vật trấn biển của Đông Hải Long Vương trong 'Tây Du Ký'Trong ngôn tình này, hắn là phiên vương lạnh nhạt nhất hoàng triều Đại Hạ, tài hoa hơn người nhưng luôn ẩn nhẫn che giấu. Hắn âm thầm sắp xếp, nhiều năm trù tính bố trí nhân mã ẩn núp ở khắp mọi nơi, một khi động thủ sẽ khiến trăm ngàn kẻ phơi thây, có thể nói là mầm mống đại họa cho người ngồi trên thượng vị của đế quốc.Lính đặc công ở hiện đại xuyên không qua đến chế độ áp bách nô lệ cực kỳ hà khắc.Yến thế tử kinh tài tuyệt diễm gặp tai họa cửa nát nhà tan. Bọn họ có nên sóng vai vung đao mở đường máu? Đồng hoạn nạn, chung đau khổ, nhẫn nhục cầu sinh, họa phú…
Một mối nghiệt duyên tồn tại trăm năm... Hắn mang ơn cứu mạng của nàng, vì thế lặng lẽ bên nàng, nhìn nàng lớn từ năm này qua năm khác, cứ mơ hồ như thế đến khi tất cả không thể vãn hồi. Hắn yêu, yêu say đắm... nhưng đáng tiếc người hắn yêu không yêu hắn, nàng đã sớm thuộc về người khác. Tâm đau nhói tưởng chừng đổ huyết, hắn đau đớn giãy dụa vì tình yêu đầu đời chưa kịp thốt lên thì đã phải nhìn nàng cười vui trong vòng tay kẻ khác. Nụ cười của nàng vẫn dịu dàng như thế, như lúc sơ kiến, nàng ôm hắn vào lòng khi hắn bị thương trở về nguyên hình là một con mèo nhỏ. Từ lúc đó hắn đã biết người và yêu không thể nào có tình cảm, huống chi nàng còn là một nữ nhân đặc biệt. Nhưng hắn mặc kệ. Mặc kệ như thế nào, hắn chỉ muốn ở bên nàng, chăm sóc cho nàng đến cuối đời...cho dù người ôm nàng trong vòng tay không phải là mình...- Tiểu Dương cô có tin vào kiếp trước? Cô có tin vào cái gọi là duyên nợ dù cho đó là mối nghịch duyên giữa người và yêu... Biết không.. tôi đã mãi chờ đợi ...trăm năm...ngàn năm ...vẫn đợi cô trả món nợ này.... - Vũ Huyền nhìn thẳng vào mắt Tiểu Dương, cô có thể thấy đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp đó thoáng đượm nỗi buồn và đầy lạc lõng. Cô sẽ phải trả món nợ nghìn năm này như thế nào đây?Đôi lời tác giả: Thực ra lúc đầu viết truyện này mình đã từng đăng lên trang http://tgtruyen.com/ tới chương 4. Nhưng sau một thời gian thì trang đó bị lỗi không thể đăng tiếp tục, mà mình không muốn truyện mình lần đầu viết lại chết yểu một cách vô duyên như thế cho nên nhờ …
Bảo An gặp cậu năm cô 12 tuổi , năm ấy là tròn một năm kể từ khi mẹ cô mất , và cũng là tròn một năm kể từ khi ba dẫn người vợ mới và đứa con riêng về nhà , cô chưa từng nghĩ ba sẽ yêu thương một ai khác ngoài cô và mẹ , nhưng giờ thì khác , ba người họ như một gia đình thực thụ , hoàn toàn coi cô là người ngoài.Cô gặp cậu vào một ngày mưa đầu tháng 9 , trời lất phất mưa , không nặng hạt nhưng dai dẳng, cậu đang ngồi một mình trước mái hiên tiệm tạp hoá , trên người đầy vết thương khoé miệng còn rĩ máu.Bảo An che cô bước lại gần mới nhận ra là Gia Hưng , cậu là hàng xóm nhà cô , gia đình thật sự rất bất hạnh , ba cậu mới ra tù thường xuyên rượu chè đánh đập cậu, mẹ cậu vì ngoại tình mà bị ba cậu đánh đến tàn phế 2 chân.Cô ngồi xuống cạnh cậu , không nói gì nhưng tay thì đưa sang một miếng băng cá nhân , cô lí nhí nói với cậu " anh ơi , anh bị thương kìa " cậu sững người , một câu nói nhẹ như chuồn chuồn lướt nước , hai con người, một lần tình cờ gặp gỡ đã đủ khắc ghi vào sâu trong tâm hồn 2 đứa trẻ ngày ấy đến mãi sau này.…
Ngọt, ngược, sủng…
Cuộc đụng độ tình cờ là cơ duyên cho hai người gặp gỡ nhau. Mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc tại quán ăn đêm ngay tối hôm đó nhưng cả hai không ngờ họ còn gặp nhau vào ngày sau và hơn thế nữa cô còn là giáo viên của cậu......Cậu học trò lắm chiêu,cô giáo trẻ dễ thương.Rồi mối tình cô trò chớm nở vượt qua mọi rào cản.Cũng từ đây bi kịch bắt đầu.Cậu chuyện mang đến những giây phút giải trí cười thả ga,cũng lấy đi không ít nước mắt.Hãy cùng nhau ôn lại những kí ức về tuổi học trò cũng như những cảm xúc lãng mạng của mối tình đầu.…
chinxuboi bắt nạtt bé miuu…
Nàng, là hai mươi mốt thế kỷ mỗ khóa quốc tập đoàn thứ nhất người thừa kế, mỗi người khen ngợi cực kỳ hâm mộ thiên tài cô gái, ngọt đơn thuần là của nàng ngụy trang, phúc hắc giả dối là của nàng bản chất.Nàng, là Long Đằng quốc tả tướng thứ nữ, mỗi người cười nhạo châm chọc ngu ngốc nhị tiểu thư, hé ra hù chết nhân không đền mạng vai mặt hoa hạ che dấu cũng là một bộ đủ để mê đảo ngàn vạn nam nữ tuyệt sắc khuôn mặt.Làm ngu ngốc biến thiên mới, quỷ mị biến tuyệt sắc, thật là là như thế nào kinh tài tuyệt diễm?Nhà cao cửa rộng trông được giống như bình tĩnh lại nội tàng mãnh liệt ba đào, lẻ loi một mình vô y vô dựa vào là nàng tại đây dị thế trung như lí miếng băng mỏng, vì bảo chính mình cùng mẹ ruột, nàng cũng không không đả khởi hoàn toàn tinh thần tranh thủ thận trọng.Vốn tưởng rằng ở tướng phủ đứng vững vàng nền móng liền khả bình yên không lo cả đời, không ngờ hoàng thượng thình lình xảy ra một đạo thánh chỉ lại đem nàng đẩy vào một cái càng sâu càng hiểm lốc xoáy.Tại đây lấy phu vì thiên, bấp bênh cổ đại, đến tột cùng ai mới là của nàng phu quân? Ai mới có thể hộ nàng cả đời?…