(DamMy) Thời niên thiếu hoan lạc
tôi chỉ là một người kể chuyện, đem những tình tiết đắt giá lúc thanh xuân, nhào nặn thành một câu chuyện nhạt nhoà..không hơn. không kém..…
tôi chỉ là một người kể chuyện, đem những tình tiết đắt giá lúc thanh xuân, nhào nặn thành một câu chuyện nhạt nhoà..không hơn. không kém..…
em chấp nhận mập mờ với gã, bao nhiêu tháng và bao nhiêu năm. rồi cho tới một ngày em buông bỏ mọi thứ và chính gã là người níu em lại. @-lilviolet…
Nakahara Chuuya nhặt về được ba đứa trẻ, và kì lạ làm sao, chúng nó rất ham tiền, ý Chuuya là: tụi nó coi tiền là tất cả, có tiền là có mọi thứ."Money is the reason we exit". Tụi nó nói vậy đấy.(Vã Bias quá🥰)…
tớ chỉ viết những gì tớ nghĩ ngay lúc này, chỉ viết để kỉ niệm cho cuộc đời đáng nâng niu và trân trọng của anh, nhưng nỗi buồn to lớn ấy tớ chẳng thể tả được bằng lời, cuối cùng chỉ mong anh "hạnh phúc"…
5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm, trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Văn Dịch khóc ầm ĩ: "Cậu có biết tớ bị sẹo sẽ không đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào chơi với tớ nữa không...". Nhan Tiếu tức lắm liền gầm lại: " Khóc cái quái gì, cùng lắm sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu là được chứ gì!" 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra... Văn Dịch vênh khuôn mặt điển trai, gạt mái tóc nũng nịu: "Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!" Nhan Tiếu: " Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà." Văn Dịch: " Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!" Nhan Tiếu : "..." Theo bạn, chuyện tình thanh mai trúc mã rất đẹp, rất lãng mạn... hay chỉ là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng?…
Tên Truyện: Người Chưa Từng Quay ĐầuThể Loại: Bách Hợp, Cô Trò, Hiện Đại,Ngược Tâm...Tác Giả: Lee Quy Tran•••Mưa rơi trên sân trường vắng, những cơn gió lạnh lẽo quét qua từng góc lớp học, mang theo một nỗi buồn âm ỉ không tên. Tôi đứng trước cô, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố chấp níu kéo thứ tình cảm mà ngay từ đầu đã không có lối thoát."Cô... có từng, dù chỉ một lần, nghĩ đến em không?"Cô lặng im. Cái im lặng ấy, so với lời từ chối còn đau hơn gấp vạn lần.Tôi biết rõ câu trả lời, nhưng trái tim vẫn không chịu buông bỏ.Vậy thì... tôi sẽ là người buông trước.Dưới cơn mưa lạnh lẽo ấy, tôi quay lưng bước đi, không hề quay đầu lại._____Lần đầu viết truyện chúc mn đọc vv và góp ý thêm ạ💗Và cô-người chưa từng ngoảnh lại-cũng chỉ đứng đó, mãi mãi đứng đó.…
Ánh mắt như lang sói của hắn hướng thẳng tới người con gái đứng phía đối diện.Hắn là Bắc Thần, lão đại đứng đầu bang Ưng Dạ. Hắn một tay che trời, nắm trùm thế giới ngầm, giật dây sau mọi phi vụ phạm tội lớn nhỏ trong nước, chuyện gì cũng có hắn nhúng tay vào. Người con gái trước mặt là Mộc Tịnh, cô là đại tiểu thư Mộc gia, một gia tộc nhỏ không có tiếng tăm.Mộc lão gia lấy mẹ cô, bà ấy sinh ra cô xong thì mất, chưa mất được trăm ngày ông đã mang tình nhân về lấy làm vợ lẽ, sinh ra một người con gái khác, là em gái của cô tên là Mộc Linh. Em gái cô từ nhỏ được cha mẹ thương yêu, cưng chiều, sủng ái hết mức, muốn gì được nấy. Họ coi em gái cô là chân bảo, viên ngọc quý nâng niu trong tay, chỉ sợ em ấy xước mẻ, bị tổn thương nhỏ họ cũng xót xa.…
Lế tế đã thành công rồi. Hắn cũng chết rồi....Xét theo một phương diện nào đó thì cậu và bọn họ đều giống nhau, đều hưởng lợi từ cái chết của Khun Aguero Agnes....Giá như em mạnh mẽ hơn một chút.Giá như em không phải một tên lính quèn.Giá như anh không phải tế phẩm.Liệu kết cục của chúng ta sẽ khác chứ?~~~~~Tác giả: EwanNhân vật chính: Twenty-fifth Bam (giường trên), Khun Aguero Agnes (giường dưới)Tag: Niên hạ công, cổ đại, 1x1, huyền huyễn, cái chết được định sẵn, HE@Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về SIU@Mọi sự kiện xảy ra trong fic đều là giả tưởng, không có thật…
" Bà xã, mau dậy đi " Giọng nói ôn nhu phát ra từ cửa ngoài. " Tử Tuyệt, Tử Tuyệt " Cô gái hốt hoảng lên tiếng, khiến cho người đàn ông vội vả chạy vào." Sao thế? Em có bị gì không?" " Tử Tuyệt, ông xã lưng em đau quá, là do anh " cô gái trách móc người đàn ông, khuôn mặt hơi nhăn lên.Tống Tử Tuyệt cười nhẹ, người hổm xuống vuốt tóc cô " Bà xã, ngoan, là do anh, em mau thay đồ đến trường đi, có gì tối nay anh sẽ đền bù cho em nhiều hơn nữa " Tô Thanh Lam bốc hỏa, cái con người này thật quá biến thái mà, cô không thèm nói nữa.Tô Thanh Lam nhanh chóng dùng khăn quấn quanh người rồi chạy vào nhà vệ sinh, Tống Tử Tuyệt vốn đang bình tĩnh nhưng khi thấy cô quấn khăn đi vào nhà tắm thì lại cương cứng lên. Thật khổ cho hắn quá, ai bảo vợ yêu của hắn quá quyến rũ làm gì chứ.- --------------------------------------------------------Tống Tử Tuyệt chở cô đến trường, chiếc xe hơi dừng lại sau góc khuất bóng cây, Tô Thanh Lam mở cửa xe đi xuống, trước khi xuống xe Tống Tử Tuyệt kéo tay cô lại thừa cơ hôn sâu xuống môi cô, Tô Thanh Lam đỏ mặt đánh nhẹ vào ngực hắn. Nâng nhẹ cô thể cô lên đùi hắn, Tống Tử Tuyệt từ từ đưa lưỡi vào, khuấy đảo bên trong khoang miệng cô, môi hắn mút mạnh vào môi cô phát ra tiếng " chụt, chụt ", tay không an phận xoa nắn ngực cô, luồn ra sau dây áo cởi áo ngực cô ra. Tống Tử Tuyệt vén áo lên, nhìn 2 bên vú cô thèm khát, liền chỉ muốn đè cô ra mà đâm sâu vào. Tô Thanh Lam vừa sợ vừa xấu hổ, đang đứng ngoài cổng trường, ngộ nhỡ ai nhìn thấy thì làm sao chứ? Hắn không ngại nhưng cô ngại. Cô đẩy mặt hắn khỏi ngực mình xấu hổ lẻn tiếng " Anh mau tránh ra, trễ..trễ giờ học em mất, mau buông em ra...ư..m." Bị cô cự tuyệt, hắn nhăn mặt lên buồn bực. Tô Thanh Lam nhanh chóng sửa soạn lại quần áo của mình rồi ôm lấy hắn nũng nĩu " Ông xã, nhăn mặt sẽ khiến anh mau già đó, cười lên nè, chụt " không quên hôn lên má hắn, Tống Tử Tuyệt ăn mềm không ăn cứng, nếu khiến Tống Tử Tuyệt tức giận thì tối nay cô xác định thật rồi, mai khỏi đi học. …
"Những bức thư tôi gửi em thương nhớ, những tâm tình ấp ủ tôi nâng niu, những nét chữ nguệch ngoạc tôi trân trọng."Shuamour là hộc tủ gỗ tôi chứa đựng tình yêu và tuổi trẻ theo đuổi em đầy nhiệt huyết, mong rằng ngày nào đó ta sẽ được thấy nhau. Venetus là chuyến hành trình trải dài của tôi: từng nơi tôi đi qua đều nghĩ về em không ngớt, mỗi khi đặt chân đến vùng đất mới ắt sẽ có thư gửi về.|• 09.08.2022 •| for. 𝓬𝓱𝓮𝓻𝓲𝓮𝓢𝓾𝓼𝓪𝓷kí tên: 𝒆𝒊𝒓𝒂𝒂𝒅𝒐𝒓𝒍𝒆𝒆 ♡…
Ngày này, năm đó, anh, chàng trai Đà Lạt, phải lòng em, cô gái Sài Gòn.Để ngày này, năm nay, và nhiều năm sau nữa, anh sẽ không hối tiếc... vì đã lỡ để Sài Gòn... níu chân...…
- Truyện không được mang đi nếu chưa có sự cho phép của tác giả. - Truyện này có nội dung gợi cảm, boy x boy, nên ai không thích thì đừng xem nhé vì tớ đã cảnh báo rồi.- Thank you.…
Tôi chỉ là tên thái tử bị ruồng bỏ...cớ sao lại được thầy ấy nâng niu như vậy?? Vậy nhất định thầy phải là của tôi, tôi không cần gì hết, tất cả của tôi, thầy thích thì lấy hết đi...nhé?…
Tình cảm, là thứ long lanh nhưng cũng thật mong manh, như viên pha lê vậy! Nhưng, chỉ cần biết trân trọng, nâng niu và hết sức bảo vệ nó, thì.........đến pha lê cũng sẽ không dễ vỡ ^^......…
nếu cậu có tâm sự,nhắn vào đây.tôi sẽ đọc hếtchào mừng cậu đến với chốn cô đơnamuorjenmayar.…
nhật ký yêu nhau của bạn và kang daniel.enjoy (*'▽'*)…
Jeong Jihoon trọc.…
Thẩm Ngôn Khanh cưới Yến Ninh vào cửa, nàng hạnh phúc vì có được như ý lang quân. Cho đến khi nàng chết, chết vì chén tổ yến mà hắn đưa cho nàng. Lúc đó nàng mới hiểu, mình không phải là người trong lòng của hắn, chỉ là một kẻ râu ria mà thôi.Trọng sinh quay lại từ đầu, Yến Ninh khóc nhào vào trong lòng Sở vương Phượng Hoài Nam.Phượng Hoài Nam làm hoàng thúc ba mươi năm, thần quỷ đều không có ai dám thân cận hắn.Cứng đờ ôm tiểu nha đầu nũng nịu không muốn xa rời hắn, hắn đen mặt ném mạnh hôn thư của Thẩm gia vào mặt của Thẩm Ngôn Khanh"Mắt chó của ngươi mù à! Đây là thê tử của bổn vương!"Đời trước, nàng chết ở trước ngựa của hắn. Đời này, hắn cho nàng một đời nuông chiều.…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…