Như Mây Mùa Thu
Hồi ức như con dao hai lưỡi, một bên hạnh phúc, một bên đau khổ, dù cho thế nào đi nữa cũng đừng níu kéo, bất luận điều gì có xảy ra đừng nhắc tới quá khứ mà hãy tiến tới tương lai…
Hồi ức như con dao hai lưỡi, một bên hạnh phúc, một bên đau khổ, dù cho thế nào đi nữa cũng đừng níu kéo, bất luận điều gì có xảy ra đừng nhắc tới quá khứ mà hãy tiến tới tương lai…
VĂN ÁN Tô Ngọc đã trải qua hai mươi năm cái xuân xanh, qua một đêm trở về mùa xuân thứ mười bảy. Mang khuôn mặt mới... Cuộc sống mới... Tất cả mọi thứ đều mới mẻ với Tô Ngọc, cũng là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ví dụ như... Vốn quen một thân một mình, nay thoáng chốc có thêm gia đình yêu thương chăm sóc. Vốn đã tốt nghiệp đại học nay lại phải cày bừa lại những năm tháng học cấp ba. Hay vốn tưởng rằng tiền rất khó kiếm nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến vậy. Vậy Tô Ngọc sẽ đối phó với cuộc sống mới toanh này thế nào? Chỉ có trời biết, đất biết, không khí biết, Tô Ngọc biết... *Phân cảnh 1* -"Tô Cẩm Ngọc, lên bảng kiểm tra miệng" Tô Ngọc chậm chạp lê bước lên bảng, quay về phía cô giáo Như Hoa, vẻ mặt thành thật há to miệng. Sau đó... Không còn sau đó nữa. *Phân cảnh 2* Tô Ngọc đi học muộn, len lẻn chui vào lớp nhưng không may vẫn bị cô giáo Như Hoa phát hiện -"Tô Cẩm Ngọc, sao em lại phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!". Tô Ngọc vâng lời, thành khẩn xin lỗi cô giáo Như Hoa rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại. Vài phút sau Bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tô Ngọc nhẹ nhàng dùng chân đạp tung cánh cửa loạng choạng đi vào, chỉ tay thẳng vào mặt cô giáo Như Hoa, giọng lè nhè. -"Bà già la sát, lại không chịu mở cửa cho ông đây à?" Sau đó... Cũng không còn sau đó nữa.…
"Mùa thu năm ấy, ta vô tình chạm mắt nhau..."Lam: 16 tuổi, hòa đồng, hoạt bát,học giỏi, chuyên Văn, con cưng của nhiều thầy cô trong trường, đu Show it all ngầm. Long: 17 tuổi,chững chạc, điềm tĩnh, học giỏi , chuyên Toán, được nhiều thầy cô trong trường tin tưởng. Đây là lần đầu em cọ xát với việc viết truyện, mong mọi người đọc và góp ý cho em ạ.Em cảm ơn🫶🥳…
Nếu có 1 ngày, người ta chẳng còn yêu hãy buông tay đừng níu kéo Bởi đã cùg nhau đi wa bao sóng gió nếu đã hk biết trân trọng Hà tất phải ép buộc lòng người…
Chỉ đơn giản là chuyện tình yêu bọ xít của hai con mèo. 🐈 🐈⬛…
Ngày hôm đó, cậu đã bỏ tôi. Chính tay cậu đã tát tôi. Đẩy tôi vào thế giới đơn độc đó. Cậu đã làm cho tôi thay đổi, từ một cô gái hiền lành, trong sáng. lại trở thành một con người xấu xa, đen tối. Cậu có biết lúc đó tim tôi đau lắm không? Cậu có biết lúc đó tôi tuyệt vọng lắm không? Tôi cứ nghĩ cậu thích tôi và tôi cũng thích cậu. Đôi ta có thể sống hạnh phúc bên nhau! Nhưng....... tôi đã sai lầm. Cậu và tôi không thể ở bên nhau. Duyên phận là do trời đã định. Chúng ta mãi mãi chỉ là bạn bè. Còn anh ấy mới là đình mệnh của riêng tôi. Tôi đã từng thề là sẽ mãi không tin vào tình yêu. Nhưng......... từ khi gặp anh ấy tôi mới hiểu. Tình yêu có 2 con đường:1. Đơn phương, đau khổ2. Yêu nhau, hạnh phúcVà tôi chọn con đường thứ hai con đường đến bên anh ấy. Vậy nên đừng cố níu kéo nữa Nastu.…
⚠️VUI LÒNG KHÔNG REUP BẢN GỐC VÀ BẢN DỊCH DƯỚI MỌI HÌNH THỨC⚠️VUI LÒNG KHÔNG ĐEM RA KHỎI ĐÂY_____________________Các fic/headcanon/pov... có sự đồng ý của tác giả sẽ được note._____________________Mình trans các fic/headcanon/pov tiếng Anh và Trung về Ushijima.Trans by me…
Thanh mai trúc mã, ngược....By NhutoCoppy ghi nguồn…
Lăng Trạch là một cái trạch nam chân chính. Cậu lúc nào cũng mong có một em gái đẹp bên người mình nũng nịu gọi một tiếng ca ca.Thế nhưng có ai thèm ưa ái thân mình gầy gò ốm yếu này của cậu đâu a. Thế nên, tiểu Trạch quyết định chơi game nha.Trong game, ai ai cũng đều gọi cậu là đại thần nha. Em gái, đồ đệ nhiều vô số kể nha. Mang theo cái ý tưởng điên rồ nào đó. Tiểu trạch nam cắm cúi vào down về trò chơi đang được thịnh hành bấy giờ.Thế nhưng, ai nói cho cậu biết điều gì đang xảy ra không???CMN, tại sao lão tử lại là Nga My??? ...…
Chờ Anh Đến Bao GiờMột cô gái nhẹ nhàng, dịu dàng luôn là người đáng để được yêu và được nâng niu. Nhưng ngược lại, cuộc sống của cô lúc nào cũng rơi vào bế tắt. cuộc sống vất vả và khó khăn làm cho cô có nghị lực sống mạnh mẽ. Qua câu chuyện muốn nói cho mọi người biết rằng phải tin vào lựa chọn của mình tin vào cuộc sống và phải tin rằng khi cánh cửa này đóng lại thì có cánh cửa khác mở ra.Một chàng trai tuy mạnh mẽ bề ngoài nhưng nội tâm mỏng manh. Là người có nhiều suy nghĩ. Vẻ mặt đẹp trai đó chưa bao giờ biết nhăn nhó vì hình tượng của chính bản thân mình. một người chưa bao giờ để người khác nhắm nhược điểm của mình. Qua nhân vật này tuy hoàn hảo nhưng vẫn có khuyết điểm về tâm trạng và cách suy nghĩ cho rằng mình là người có 1 không 2. Luôn là công việc công việc và công việc...Kiếm rất nhiều tiền that nhiều tiền để rồi nhận ra rằng tiền là 1 nhưng tình là 10.…
Có những điều mất một đời để nhớ,Cũng có những thứ cả một đời khó quên,Chưa biết một đời là bao xa,Đôi lúc buông bỏ chính là việc cần nhiều dũng cảm và bản lĩnh hơn là cố gắng níu giữ đến tận cùng,Rất nhiều... *Lấy cảm hứng từ ca khúc "How can I love the heartbreak, The one I love is you" - AKMU…
¡¡không có cốt truyện, chỉ thịt và tềnh niu!!Lưu ý ngôn từ tục tĩu không phù hợp cân nhắc trước khi đọc…
Họ là chị em song sinh cùng cha mẹ. Họ giống nhau như hai giọt nước. Nhưng cuộc đời họ lại chẳng giống nhau. Bà nội sùng bói toán, vì thầy bói phán rằng cô sinh ra vào giờ xấu khắc chết cha mẹ , là sao chổi cản con đường sự nghiệp của gia đình mà cô - em gái phải sống trong thiếu thốn, khổ cực. Còn cô chị chỉ sinh trước cô 5 phút là bùa may mắn được bà nội nâng niu như viên ngọc minh châu vô giá, được anh trai hết lòng cưng chiều bảo vệ.Cho đến một ngày, hai con người, hai số phận tưởng rằng song song lại vô tình cắt nhau tại một điểm. Ai là bản sao của ai?…
Trăng và Biển mãi mãi không thể hoà hợp…
TRUYỆN HƯ CẤU , TÌNH CẢM HAI ẢNH LÀ THẬT.…
_đây chỉ là nơi tớ trút bầu tâm sự thôi_yuuchann_…
• warning:- lowercase- mình không ship Minh Khuê và Minh Cường, fic này ra đời vì mình lụy Mai và Hai Khôn. Mai yêu Hai Khôn, Hai Khôn yêu Mai, chỉ có vậy. (tag mình để tên thật của hai người vì đây là nhân vật họ thủ vai, và để mọi người dễ tìm hơn.)• introduction:Title: chúng taAuthor: smo_y_outhieSummary:"anh dành cả thanh xuân, cuối cùng đợi được một cái gật đầu từ em.nay tiếp tục dành nửa phần đời còn lại để níu tay em trở về."Category: fanfiction, inspired by film - Lật Mặt 7, shortficPairings: Hai Khôn - MaiStatus: on-goingDisclaimer: nhân vật không thuộc về tác giả, tác phẩm nhằm mục đích phi lợi nhuận…
Hoàng Long tìm thấy mình ngẩn ngơ ngồi nhìn sơn tra rơi đầu ngõ. Tuổi trẻ ai cũng có quyền ngây dại, mà ngây dại tuổi đầu đời cậu dành hết cho những cánh hoa ấy mất rồi, những cánh hoa rơi trên vai anh. Ngây dại trôi theo cơn gió mát hiếm hoi của mùa hạ đi đâu mất, mặc cậu đã cố níu tay nắm giữ. Chút ít còn lại, Hoàng Long của tuổi trưởng thành đáng ra nên thả bay, nhưng cậu lại dùng nó để vấn vương ai đã cạn tình. Có người nói đơn phương là chuyện của một người, điều này khiến cậu gật gù công nhận. Chuyện Hoàng Long yêu Tuấn Huy là chuyện của con tim cậu, đau đớn cũng là mình cậu tự rước lấy, chẳng ai có quyền trách anh cả. Hoa sơn tra ngừng rơi, nhưng cậu chẳng thể ngừng ngây dại.…