[TBTN] Chuyện đôi ta...
!ooc,R16 +R18 hoặc Ngược,ngọt,..order!…
!ooc,R16 +R18 hoặc Ngược,ngọt,..order!…
Đọc đi rồi hẵng biết =) Dạo này thích cặp này quá nên viết thử cho vui .…
Truyện tên " Khi ánh sáng lụi tàn"Gồm 16 chươngMỗi ngày sẽ đăng một chương Nhân vật chính là PondPhuwinNếu ai muốn đọc truyện kiểu nào, cái kết như nào, otp nào thì hãy để lại bình luận nhé♥️Mình sẽ cố thử…
"Tôi chết chìm trong chính chân lý của mình."Warning : AU, không mang tính lịch sử, ooc, boylove.…
vui lòng không đem bản ver của tôi đăng lại nơi khác…
tôi không khóc cũng không cảm thấy buồnchỉ cảm lòng tôi đã trống vắng vài phần…
Đây chỉ là bản parody về BSD. Mình nổi hứng muốn viết ra sau khi xem xong "Spiderman into the spider verse".Mong mọi người thưởng thức truyện vui vẻ.Ảnh: do mình vẽ.…
Truyện có nhiều tình tiết ảo tưởng nghiêm cấm những người sống thực tế, không mê ngôn tình!!!!My Tabi lần đầu viết fanfic mong mọi người gạch đá nhẹ tay!!! #^_^Là một author nghiệp dư thôi nên rất mong nhận được ý kiến của độc giả! Cứ cmt mạnh tay để tui còn rút kinh nghiệm, please!!!!! Anh - CHOI SEUNG HYUN (T.O.P big bang) - là ngôi sao hàng đầu KpopTôi - HOÀNG BẢO HÂN - con fan girl cuồng Bịch bông…
viết theo cảm hứng không nhận đơn tình tiết và kết là do tôi quyết định vui lòng không toxic…
Apo Nattawin nghịch ngợm một chút cũng được, ngang ngược một xíu cũng không sao hết. Mile PhakphumPhakphum chấp nhận được tất cả mọi thứ, vì anh yêu bạn nhỏ và muốn bạn nhỏ được thoải mái là chính mình khi đến với anh 💚💛Tất cả đều là hư cấu, dựa trên trí tưởng tượng của tác giả 😊Text fic for fun ✌️…
Nhiều tin đồn, có thể đúng, hoặc có thể nguy hiểm🔜…
Tuyệt vọng và hy vọng là hai thứ luôn đối nghịch nhau.Tuyệt vọng là bóng tối.Hy vọng là ánh sáng.Tuyệt vọng đem đến đau khổ.Hy vọng đem đến hạnh phúc.Giết hoặc bị giết... chọn đi!…
Chỉ là đơn phương người thôi…
tôi từ chối một người bước vào cuộc đời mình, để đợi một người trong tim không có mình…
Đây là một câu chuyện dựa kịch tình ca đam mỹ "Nhất Bái Thiên Địa". Mình không biết là có vừa lòng tất cả các bạn không, nhưng mong mọi người sẽ thích!!!…
Bốn năm cấp 2 của tớ không đặc biệt không có gì đáng nhớ, chỉ đọng lại một người tên Trần Đăng Minh.---------------"Tớ thích nhất là hoa hướng dương, cậu biết tại sao không!?""Vì nó đẹp?""Không phải.""Là vì ý nghĩa của nó.""Hửm?""Là tình yêu thầm lặng, cả một đời hoa chỉ hướng về một người..."…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Xin chào Em trưởng thành của tương laiiiii!!! :))…