Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
là một người hướng nội, tôi chọn cách không nói gì để tăng sự tò mò(chiêu trò marketing:))ước muốn của tôi là được hợp tác với vài người giỏi vẽ truyện rồi published trên các trang truyện mà mấy bạn hay đọc trên google á:)))vì truyện không thêm ảnh để miêu tả hay gì hết nên là mong mọi người tận hưởng mà không thấy chán nhé🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻pipe👋from chchutrain…
Mở đầuSuhyun đang ngồi nghe nhạc trên xe buýt. Một lát sau, Nayoung cũng lên xe, ngồi vào ghế kế bên Suhyun. Nayoung đang trong tình trạng "siêu buồn ngủ", cô ấy cứ nghiêng qua nghiêng lại và cuối cùng đầu cô ấy đặt vào vai Suhyun. Sau 1 thoáng bất ngờ, Suhyun quay lại, bật cười rồi tiếp tục nghe nhạc và bấm điện thoại với 1 thái độ không quan tâm. Xe buýt dừng đèn đỏ đột ngột, Suhyun nhanh chóng giữ vai Nayoung lại. Nó không định đánh thức Nayoung nhưng Nayoung cũng tự bừng tỉnh và hiểu ra ngay sự việc. Cô quay sang gượng cười cúi đầu như muốn xin lỗi Suhyun. Suhyun mỉm cười lại với cô rồi nhanh chóng trở về với chiếc điện thoại. Chẳng ai nói với nhau lời nào. Đối với Suhyun thì là bình thường, nhưng Nayoung lại ngượng vô cùng. Vì vậy khi xe buýt tới điểm đến, cô thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng đi ra khỏi cái không khí ngại ngùng này. Trước khi xuống, cô ngoái lại nhìn Suhyun, lúc này đang vừa bấm điện thoại vừa lắc lư theo nhạc, trông rất dễ thương. Nayoung cười nhẹ rồi bước xuống xe. Cô đã chính thức đổ Suhyun, người cô vừa mới gặp, thậm chí còn chẳng biết tên. Xe buýt chạy đi, Nayoung vẫn nhìn theo và mong chờ một ngày có thể gặp lại Suhyun.( Cái này mình bắt chước giống cảnh của Jinhwan trong "What you doing?"(iKON) đó, mấy bạn nào chưa biết coi thử nhen, tăng view cho iKON luôn keke)…
[MarkJin-fanfic] Truyện sẽ bao gồm nhiều chap ngắn .Có sủng , có ngược , có cường thủ hào đoạt ...Đây là truyện đầu tay của mình xin mọi người ủng hộ ~follow mình và vote cho Truyện nhé <3 comment đóng góp ý kiến <3 Cảm ơn :)))))))))))))))))Couple : Đoàn NGhi Ân x Phác Chân Vinh Lâm Tể Phạm x Thôi Vinh Tể…
"Truyện kể về một nhân vật gây nhiều tranh cãi trong lịch sử Việt Nam, theo chân hành trình chiến đấu của ông với quân Tây Sơn, những giằng xé nội tâm khi quyết định rước quân Xiêm vào nước, và hình ảnh oai hùng của Nguyễn Huệ trong trận đánh kinh thiên động địa đánh tan quân xâm lược."…
Bị đâm chết bởi Truck-kun, điều gì đang chờ đợi Tolette Sith phía trước?<...> Thần Giao Cách Cảm của Sild.=...= Cie-à nhầm Tuệ Kiếm."..." Bik rồi còn hỏi :v Lời nói đó!Tên skill: Viết Hoa (ví dụ: Ví Dụ.)Note: Truyện sau đây để hiểu sâu hơn thì đọc web novel ở trên internet nhá, tên truyện là: Chuyển sinh thành kiếm (thế cho lẹ chứ tên nhật éo nhớ :v)Bản tiếng Việt đây, đừng có kiện. Nhân tiện thì bên eng khác một số thứ nhá, nên đọc luôn cả hai.…
Vào 1 buổi sáng đẹp trời có 1 cậu con trai là chủ tịch của 1 cty rất lớn, cậu đang làm việc trong 1 căn phòng thì có 1 người con gái ăn mặc hở hang bước vào phòng[Anna] Anh yêu ơi~~ anh làm xong việc chưa vậy.... Đi ăn với em đi[Tuấn Khải] Cô đi ra ngoài đi đừng làm phiền tôi ( lạnh) [Anna] Anh yêu sao vậy~~ em chỉ mời anh đi ăn thôi mà ( nũng nịu) [ Tuấn Khải] Cô hơi phiền tôi rồi đấy, cô đi ra hộ tôi đi... [Anna] Anh.... ( bực tức đi ra ngoài)Ả ta đi ra ngoài với cơn giận bực tức.... [ tua tua thời gian vào buổi trưa] Anh rủ Thiên đi ăn trưa cùng anh, anh và Thiên đang ăn cơm vui vẻ thì có 1 cậu bé đang cầm dĩa thức ăn của mình và lỡ đụng trúng anh làm thức ăn rơi lên đồ anh, khiến anh tức giận lên[ Tuấn Khải] Này cậu kia đi đứng kiểu gì vậy hã.. ( tức giận) [ Nguyên] Tôi.... Tôi xin lỗi! Tôi ko cố ý ( sợ hãi) [ Thiên] Thôi được rồi đừng cãi nhau nữa chuyện gì từ từ giải quyết Trong lúc đó tự nhiên Nguyên bật khóc[Nguyên] Tôi xin lỗi, tôi ko cố ý, tôi sẽ ko có lần sau nữa ( khóc lóc) Anh và Thiên rất khó xử khi cậu khóc lên...[ Tuấn Khải + Thiên ] thôi cậu đừng khóc nữa.. ( dỗ dành) [ Tuấn Khải] cậu ta thật đáng yêu *suy nghĩ thầm*[ Nguyên] đồ ăn của tôi... Hức... Hức... Bị đổ rồi... ( khóc) [ Tuấn Khải] Cậu đừng khóc nữa tôi sẽ mua cái khác cho cậu, đc ko? [ Nguyên] Thật á! Ưm.. Đc á[ Tuấn Khải] Ngoan ( xoa đầu cậu) Thiên rất bất ngờ khi anh làm như vậy, vì từ trước đến giờ anh chưa bao giờ mềm lòng với ai cả.... -HẾT CHAP 1-…
Lần đầu mình viết truyện nên có thể có nhiều sai sót, mong mọi người góp ý để mình có thể sửa đổi và giúp truyện ngày càng tốt ạ.Mong muốn nhỏ: nếu mọi người có gì không hài lòng hoặc thắc mắc thì xin bình luận để mình thay đổi và giải đáp ạ.…