Dưới Ánh Sáng Tối
tâm lý…
tâm lý…
siu ngọttttt By: eritrea_tks" Jeon Jungkook em nghe tôi nói đây trên cuộc đời này chỉ có duy nhất một mình Kim Taehyung tôi sẵn sàng hi sinh mạng sống của mình để bảo vệ em dưới mọi hình thức, em hiểu chứ! "______________hm! đây chính là fic đầu tiên của tớ nên là còn nhiều sai sót mong mọi người thông cảm và đón nhận ẻm một cách tích cực nhất ạ~~~…
Thanh xuân của mỗi chúng ta......Năm ấy chúng ta cùng nhau học, cùng nhau chơi, cả tình cảm nồng nhiệt tuổi mới yêu mà bản thân dành cho cô/cậu ấy..... - món quà đẹp đẽ mà thanh gởi tặng chúng ta. Lớn lên rồi, chúng ta cùng nhau nhớ về những khoảng khắc ấy...........Hoài niệm thật nhỉ??? Thanh xuân của tôi~~~…
Sưu tầm và soạn ra: 我。Lưu ý: một số thanh âm không đánh trên bàn phím được, tôi sẽ quy ước trước.…
Văn ánMùa hạ năm mười bảy tuổi, Lâm An Nhiên gặp Trần Hạo Dương dưới tán phượng đỏ rực.Cô là cô gái dịu dàng, kiên cường, mang trong lòng ước mơ trở thành bác sĩ quân y.Anh là chàng trai cao ngạo, nhiệt huyết, mang giấc mộng trở thành chiến sĩ cảnh sát cơ động.Ngày tháng thanh xuân, họ cùng nhau trải qua vô số kỷ niệm: cùng đi học, cùng rong ruổi trên con đường rợp bóng cây, cùng ngồi bên nhau dưới ánh hoàng hôn... Những tưởng tình yêu ấy sẽ bền lâu mãi mãi.Thế nhưng, khi cánh cửa đại học mở ra, họ buộc phải rẽ sang hai con đường khác nhau. Người chọn buông tay để cả hai có một tương lai tốt hơn. Người ôm trong tim niềm tiếc nuối khôn nguôi.Nhiều năm sau, khi An Nhiên đã khoác lên mình quân phục màu xanh, đứng nơi thao trường đầy gió cát, khi Hạo Dương đã trở thành cảnh sát cơ động, sải bước giữa gian nan và nguy hiểm - định mệnh lại để họ gặp lại nhau.Ánh mắt giao nhau, quá khứ ùa về, tình cảm năm xưa còn chưa kịp tàn phai.Chỉ là, liệu tình yêu thanh xuân đã lỡ nhịp, còn có thể bắt đầu một lần nữa?…
không có gì cả…
Lần đầu mik viết truyện, mong m.n chỉ giáo nhiều ạMik sắp thi nên ít viết truyện…
" Trúc biết không ? Trúc là lí do duy nhất khiến tui thao thức đó , hệt như những ngôi sao đang chiếu sáng ngoài kia , sẵn sàng lung linh dù trời đêm có tối đi chăng nữa "Truyện VN 100% nhoaaa >< . Một số địa điểm sẽ không có thật và có yếu tố tình tiết hư cấu nên mong mọi người hãy nhẹ nhàng góp ý nếu tui sai sót nhoé :3 [ TEENFIC ]…
"Jungkook cẩn thận !... ....... Píppppp........ ( tiếng còi xe cứu thương) .... Xin bác sĩ hãy cứu cậu ấy.... ....... Cậu ấy bị mất trí nhớ ? ..... ..... Có một vụ tai nạn lớn xảy ra khiến 1 người bị thương nặng ở trung tâm thành phố..... ...... Anh sẽ đem lại công bằng cho em .... Píppppp con phải đi cẩn thận đem lại công bằng cho Jungkook nhé ... PípppppppChào con kim..... Píppppp ____…
Giữa những ngày mưa phùn ủ ê của tuổi trẻ, hai tâm hồn tổn thương lại vô tình chạm nhau. Một mối tình ảm đạm, đầy hồi ức và day dứt, nơi tình yêu không phải là cứu rỗi, mà là điều duy nhất còn sót lại để níu giữ bản thân giữa cuộc đời lạnh lẽo.…
cậu ta là Đoàn Việt Khang, cởi mở và rất hòa đồng. Khang có nhiều bạn, nhưng người cậu ta thân nhất là ai thì không ai biết cả. Nhiều lúc tôi tò mò về Khang lắm, như là sau nụ cười tươi tắn ấy là một nỗi niềm chẳng ai thấu hiểu được, tôi tò mò về nét vẽ của Khang nữa, biết đâu tâm trạng của cậu ta lại luôn được thể hiện ở trong những bức tranh nhỉ? Và rốt cuộc thứ cậu ta hay nghe khi đeo tai nghe là gì? Tôi thực sự tò mò về tên phiền phức này đấy. Nếu cũng tò mò thì hãy theo dõi " Chuyện đôi mình " nhé!…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Tu tiên giới hiện đại, ngươi lừa ta gạt, cá lớn nuốt cá bé, người người đều cảm thấy bất an. Mã Anh Hùng - Một nhân viên trị an trong lúc vô tình cứu được 1 cô gái tu tiên, đánh bậy đánh bạ mà bước lên con đường tu hành...…
[TẠM NGƯNG] chào mừng đến với design shop của vườn đào !nơi đây những miếng đào nhỏ xinh sẽ may cho cậu đủ loại áo theo yêu cầu nhé ♡ mau mau bước vào nào? chúng tớ hứa sẽ không làm cậu thất vọng !…