Phu nhân, Phó gia ngạo kiều hôm nay không giả bệnh
Tác giả: Na Nhất Lũ Hạnh Phúc Coverter: Dĩ - Wiki dịchEditor + beta: Keiko vs LyvilamVăn án【 thỏ trắng si tình VS đại lão mặt lạnh tâm nóng có bệnh ngạo kiều 】Nghe đồn Z quốc, tiểu tiên nữ cao lãnh Lương Dĩ Chanh gả chồng, đối phương cư nhiên là một đại thúc tay không thể nhấc, vai không thể khiêng, vẫn là cái ma ốm sắp rời đi nhân thế .Trong một đêm ở Z quốc, cao phú soái khắp đế quốc đều không phục, khóc la yêu cầu Lương Dĩ Chanh ly hôn, nhào vào trong lòng ngực mình.Nhưng mà Lương Dĩ Chanh chẳng những không ly hôn,mà còn tìm mọi cách che chở cho cái ma ốm kia .Ma ốm Phó Cẩn Tập nói cho cô: "Anh có bệnh." Lương Dĩ Chanh trả lời: "Em biết, em chính là thuốc của anh."Phó Cẩn Tập tiếp tục nói: "Anh không thể cho em tương lai mà em muốn." Lương Dĩ Chanh: "Anh chính là tương lai của em."Phó Cẩn Tập nóng nảy: "Ngươi cái nha đầu sao lại thế này, đuổi cũng đuổi không đi, mắng cũng mắng không đi, ngươi ăn vạ anh nơi này làm gì?"Lương Dĩ Chanh cười nói: "Bởi vì em yêu anh."*Kiếp trước, anh là người sát phạt quyết đoán, máu lạnh vô tình Phó Cẩn Tập, lại vì một cái người mù mà nhập ma, tuẫn tình.Anh vì cô người mù này tìm khắp giới danh y, lại vì cô mà trùng tu toàn bộ đường đi cho người mù trên toàn thế giới .Anh nói: Mặc kệ cô đi đến nơi nào, đường đi dưới chân cô đều là anh vì cô mà trải.Cô mắt mù, không rõ thấy rõ dung mạo tuyệt thế của anh, lại nghe thấy anh nói ' Anh yêu em '.Một đời này, cô là tới trả nợ.*Lại sau này, ma ốm không giả bệnh.Bản edit đã có sự cho phép của converter (Link: https://wikidth.com/truye…
siêu bạn thân
bạn thân kiểu gì mà ghen?!…
Tình yêu cấm kị (H + )
Ngôn tình, sắc, tình yêu cấm kỵ. ( có H nặng )Anh đẹp trai, giỏi giang nhưng cũng đào hoa, đa tình. Cô gắn mác gái quê ngoan hiền. Nhưng số phận đã đưa đẩy họ đến với nhau như thế nào…
Câu chuyện Sari
Câu chuyện này giống Naruto, chỉ là tên và một số từ thấy đổi…
Không Hay Đâu
đây chỉ là lời tâm sự mà mình muốn giãi bày thôi…
[ Hieugav ] Đừng Dừng Lại
Minh Hiếu lại ghét nó thêm 1 chút xíu rồi...- Tất cả đều hư cấu / không mang ra khỏi app W 📌…
Suy cho cùng là Định Mệnh
Đừng vội vàng tình yêu sẽ đến.…
Góc khuất trong em
Những ý nghĩ sâu kín trong em về mối tình 2 ta…
ĐIỀM TÂM GIÁO LUYỆN
Nội Dung: Chưa Cập Nhật…
[ ONESHOT ] SINH CỤC CƯNG CHO ANH
Truyện có nội dung 18+, ai dị ứng mời " Click Back "…
( Aries no harem) Nào! bây giờ em chọn ai hả cừu con ?
lần đầu viết truyện có gì thì mong mn bỏ qua…
Khi tình yêu đến
Vương Cao Thần, tôi là Diệp Văn Hi đây, 10 năm trước ,cậu rất thích tôi , bây giờ cũng đã 10 năm rồi, liêu cậu còn nhớ tôi không? ....Truyện được ra thứ 5 hằng tuần nhé…
Trăng Sáng Lưng Chừng
Lê Nguyệt Lam vẫn còn nhớ rõ, lần đầu cả hai gặp nhau. Lúc đó là lần thi khảo sát lớp 6, cô bước vào căn phòng thi, khuôn mặt lạ lẫm, không ai quen biết với cô và cô cũng không quen biết ai cả. Thế nhưng, khi nhìn thấy cậu, cô lại có một cảm giác rất quen thuộc, nhưng cô không thể nào nhớ ra mình từng gặp cậu ở đâu.Cậu ngồi lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nơi có những cành cây xanh mát đang che chở cho mái trường bình dị thân thương, chỉ trong một khoảnh khắc, tim của Lê Nguyệt Lam đã hẫng mất một nhịp. Cô ngẩn ngơ nhìn cậu, những tiếng cười đùa, tiếng bắt chuyện đều không còn lọt vào tai cô nữa. Nhưng có một điều kì lạ là, khi cô hỏi cậu cả hai từng gặp nhau chưa, cậu lại bảo:"Chưa từng". Sau khi trò chuyện 1 lúc, cô biết tên của cậu, là Trần Minh LâmBằng 1 cách vô tình nào đó, cả hai như đã gắn liền với nhau, đồng hành cùng nhau từ tuổi trẻ khờ dại đến khi trở thành những thiếu niên trưởng thành, rồi dần dần thay đổi, trở thành một người lớn hoàn chỉnh.Cô vẫn là Lê Nguyệt Lam của ngày ấy, cậu vẫn là Trần Minh Lâm của tháng năm xưa.Rất quen thuộc, nhưng cũng dường như không quen thuộc lắm.Hóa ra, không phải mọi cơn mưa rào đều mang đến cầu vồng, và không phải mọi lời yêu thầm đều có một kết cục trọn vẹn.…
Gửi tuổi mười bẩy đầy nắng và nước mắt
Chuyện nói về 12 người bạn đang cùng nhau bước qua những năm tháng thanh xuân đầy nắng và nước mắt tuổi xuân qua đi họ càng trường thành Nhưng .....khi trưởng thành rồi họ lại cảm thấy cô đơn trống vắng một khoảng lõn và sâu nơi con tim…





