Những Mẩu Chuyện Buồn
Có thể khiến bạn buồn hoặc không.…
Có thể khiến bạn buồn hoặc không.…
Quá khứ của hắn bị khui mất rồi! Thiên Hữu Minh, Tông Nam, Tà Bá Liên, bị triệu đến một ảo cảnh, nơi mà bản thân chỉ có thể xem chứ không thể làm gì. Nhưng mà rốt cuộc là bị bắt xem cái gì? Xem ký ức của Thanh Minh~…
Hạnh Nguyễn…
|•Em ấy là ngoại lệ duy nhất của tôiĐụng em ấy là đụng tới tôi•|…
của anh hớt lun…
Thể loại ngôn not đam !…
Cảm giác của tôi hiện tại ... vậy thôi !…
"cái gì vậy nè sao tôi lại ở đây lại"…
Đọc đi sẽ bt…
Một ý tưởng nhỏ và tôi quyết định nấu:)))…
chỉ có cục cứk 400 củ và bồn cầu hết giá trị lợi dụng…
cái này là để mk thông báo những chuyện cần thiết của mk với mọi người nha 😁😁😁…
Ta còn nhớ rất rõ năm đó phu quân dắt tay ta lên núi, hắn nói ta là ta không xứng đáng được sống, không xứng đáng là thê tử của hắn, lòng ta đau, phu quân bỏ lại ta trong rừng, ta mơ hồ cảm nhận được ta sắp bị sói vồ xong khi tỉnh lại ta thấy mình nằm trong vườn đào nhà ai, nhà ân nhân cứu mạng.Trích :Tế Thuỷ xoa xoa vết hằn trên cổ, Tại Nhan Vi nhíu mày :- Đừng động vào vết thương trên cổ ngươi, có sẹo rồi thì đừng có khóc lóc với ta, đòi ta tìm thuốc chữa sẹo để ngươi đi lấy phu quân khác.Tế Thuỷ hừ mũi :- Ta không thèm, nhìn đến nó tại lại muốn chết, sao không cho ta chết đi.Tại Nhan Vi nói :- Mạng ngươi không cần, ngươi cứ vứt. Ta cần mạng ngươi, ta cứ cứu.Trích hai :Trong cái thao tắm nhỏ bé này chứa đến hai con người, một người không mảnh vải che thân còn người kia y phục mong manh ước sũng, Tại Nhan Vi đưa tay lên má nàng liền bị nàng hất ra :- Đừng động vào ta!!!Tại Nhan Vi không giận cũng không vui, chỉ hỏi :- Vì sao?- Vì điện hạ đã có người trong mộng, vị quận chúa nơi Bắc Thần kia không đáng bị cắm sừng như vậy, người động vào ta khác nào đang cắm trên đầu nàng ta một cái sừng?Tại Nhan Vi như có ý cười :- Nàng ghen?- Ta không ghen.- Nàng biết gì không Tế Thuỷ?- Gì?- Nàng luôn nghĩ ta cứu nàng là tiện tay cứu giúp, nàng luôn nghĩ ta chăm sóc nàng là rảnh rỗi mà làm, nàng luôn nghĩ ta có người trong mộng nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ là ta yêu nàng hết.…
⚠️Truyện chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả/người edit, sẽ gỡ ngay nếu được yêu cầu. (truyện sẽ thay đổi 1 vài tình tiết để phù hợp nhu cầu của mìn)Tác giả: Tiêu Đường Đông QuaThể loại: Đam mỹ, trùng sinh, cường cường, tình hữu độc chung, thiên chi kiêu tử, F1, HE-----Sau khi mất đi Lê Quang Hùng, đối thủ quan trọng nhất và cũng là duy nhất của mình, cao thủ đua xe F1 Trần Đăng Dương trở thành một đế vương cô độc, dù cho có bao nhiêu kẻ ưu tú nối nhau xuất hiện đi chăng.Nhưng một ngày nọ tỉnh dậy, Đăng Dương đột nhiên phát hiện mình đã quay lại cái năm Quang Hùng vừa tròn mười tám.Quang Hùng mười tám tuổi nhận ra Đăng Dương - kẻ được tín đồ F1 tôn sùng là nam thần rất thích nhìn mình chằm chằm; quần áo trên người sắp cháy ra tro dưới ánh nhìn của hắn ta rồi! Đã thế cứ khi không người, nam thần sẽ giống y một loại hormone trí mạng nhất quyết tìm cách bẻ cong mình! Đến khi có người, nam thần lại mang bộ mặt quý tộc cấm dục!Quang Hùng vô cùng sầu não hỏi người bạn Đức Duy: Anh có tin Đăng Dương đang quyến rũ tôi không?Bạn tốt Đức Duy tỏ ý: Làm gì có chuyện đó? Ai mà chẳng biết Đăng Dương là quý tộc cấm dục đạt tiêu chuẩn đàn ông Anh Quốc lịch lãm, não cậu có vấn đề rồi!Quang Hùng: Phiền quá! Chẳng có ai tin mình cả. Đằng kia... đừng có quyến rũ tôi nữa đi!Đăng Dương: Em có muốn cùng tôi thống trị vương quốc tốc độ, làm vị vua duy nhất của tôi?Cảm ơn vì đã ghé đến ʕಠಿᴥಠʔつ❤~…
Anh có chấp nhận hay không, những điều kì lạ đang trôi nổi trong lòng? Anh có nhận ra không, những thay đổi của chính anh? Anh có thấy không, thời gian chẳng chờ đợi hai ta nữa? Hãy nắm lấy tay nhau, hãy nhìn vào mắt nhau, hãy để những lời nói ấy chảy vào tai nhau, đừng để chúng và cả kí ức của đôi ta rơi vào miệng lưỡi độc địa của thời gian.…
Vào một ngày nọ, ta nổi hứng phốt một ai đó đã ăn cắp chất xám của người khác.…