Đầu Lâu Biết Yêu (Drop)
Một Tô Hoa Thiên ngốc nghếch, lại là fan đam mỹ, yaoi.Một Kỳ Đàm Thụ học giỏi ,điển trai, tốt bụng nhưng hơi lạnh lùng.Bầu trời sao sáng lấp lánh chiếu rọi từng chút tình cảm len lỏi trong tim mỗi người....…
Một Tô Hoa Thiên ngốc nghếch, lại là fan đam mỹ, yaoi.Một Kỳ Đàm Thụ học giỏi ,điển trai, tốt bụng nhưng hơi lạnh lùng.Bầu trời sao sáng lấp lánh chiếu rọi từng chút tình cảm len lỏi trong tim mỗi người....…
Dòng thời gian chính trong khi các dòng thời gian rẽ nhánh xảy ra. Truyện kể về cuộc sống c3 của Phong, một cuộc sống bình thường của một thằng học sinh bình thường, trước khi cậu bước vào những câu chuyến phiêu lưu không hề biết…
Tình yêu tuổi học sinh…
"xanh ngọc" ám chỉ mấy nhóc oc nhà tớ, cho nên tới đặt ask or dare thoải mái ạ…
Bó hoa hướng dương ấy đã héo tàn theo thời gian rồi…
...........…
mik mới lm,có sai sót mong mn giúp đỡ23:00 đăng e.p mới nha mn ❤️❤️❤️…
Mùa thu năm 2017, tôi gặp em. Ngỡ như là tình cờ, hoá ra lại là người trong mơ.…
như tiêu đề…
một cô bé đi lạc đến thế giới creepypasta kinh dị…
Là những thứ xảy ra quanh ta mỗi ngày có những cảm xúc vui , buồn…
Câu chuyện và nhân vật là của tôiChỉ là mấy chữ vô cùng dở hơi trong thời gian rảnh rỗi…
"không biết tương lai ra sao.""bây giờ, tao và mày cứ bên nhau thôi"…
Tác giả : Ốc Xào Sả ỚtThể loại : Fanfic, học đường, oneshot, ngược, SE."Không yêu em vậy tại sao lại đối xử tốt với em như vậy, anh đang thương hại em sao"( ╹▽╹ ) Chú ý :1 . Truyện viết theo trí tưởng tượng của tác giả vui lòng không đem ra so sánh với đời thực và những trường hợp tương tự.2 . Truyện được tác giả đăng duy nhất trên Wattpad, vui lòng không reup, không chuyển ver.…
Gửi 10 năm thanh xuân, 10 năm thương nhớ, 10 năm của tuổi trẻ, từng bồng bột và bốc đồng vì cái gọi là tình yêu vụng dại. Những dại khờ của năm tháng tuổi trẻ. Gửi em cô gái đã qua rồi cái thời mộng mơ, cái tuổi mà người ta hay nói là ăn chưa no lo chưa tới và giờ khi ngồi ngẫm lại những gì em đã trãi qua chỉ có thể nhoẻn miệng cười mà không thể cất thành lời. Hỏi em có hối tiếc không? Tiếc chứ... Tiếc vì em yêu quá vội và chưa kịp nghĩ suy cho những quyết định của những ngày tháng ấy. Gửi em cô gái đã bước ra từ sự đổ vỡ! ❤️…
Có những thứ khi còn nhỏ, mình không hiểu.Không hiểu vì sao mình lại sợ người lạ.Không hiểu vì sao mình bị bỏ lại một mình giữa đám đông.Không hiểu vì sao có những thứ người khác có, còn mình thì không.Lúc đó, mọi thứ chỉ đơn giản là xảy ra.Đây không phải là một câu chuyện lớn.Không có gì quá đặc biệt.Chỉ là những ngày rất bình thường, của một đứa trẻ lớn lên trong im lặng.Và nếu gom lại tất cả những thứ đó -thì có lẽ cũng chỉ vừa đủ...một cân mây.…