MÂU THUẪN
"Dừng lại đi chúng ta đã đi cùng nhau bao nhiêu năm rồi cơ chứ". Tại sao chỉ là một lớp học nhưng lại phải chia bè kết phái như vậy. Họ đối đầu căng thẳng quá rồi ngăn lại đi.…
Mình ngồi đây để viết vài lời nhật ký gửi tới các bạn!Mình là Bảo Anh! Crush của mình là Đàm Công :)Crush à! Tớ đợi Cậu nhé...…
theo kiểu tiêu cực, xoay quanh cuộc đời tác giả, có chút dam…
Chỉ là một số mẩu truyện vụn vặt xung quanh cuộc sống mình thôi.…
Chỉ là một câu chuyện để bản thân mình mai sau có thể lật lại coi mà thôi....bởi vì a... trí nhớ mình không tốt lắm....…
Tôi đặt bút, nghĩ gì viết đấy, không gò bó văn chương, ngòi bút tự do, con người phóng khoáng.…
Chuyện kể của tôi về lần đầu chơi sm…
là các đoản truyện tùy cảm hứng mà tạo nên. ở đây mọi thứ có thể sẽ có kì ảo một cách thái quá hoặc nhiều chuyện khó giải thik nên ai ko thik thì lượn hộ nhé.…
Xuyên vào tiểu thuyết rồi, đã vậy không chỉ 1 mà còn là 10 tiểu thuyết khác nhau ư. Hệ thống thì tệ hại, các nhân vật chính thì quá thông minh rồi. Trai tài gái sắc làm sao có thể sống sót đây...…
Truyện hơi xàm nên cân nhắc trước khi xem ;-;…
đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng:" mình có vô dụng không?"Tôi đã tự nói bản thân mình thật không khác gì đống phế thải. Tôi cho rằng có lẽ rác còn có thể tái sử dụng chứ tôi thì không!...Cái cảm giác ấy thật là tồi tệ,xung quanh bản thân tối sầm lại,tôi lại có cớ để lấy mái tóc xuề xòa mà vẫn hay bị mọi người lên án làm cái rèm cửa che đi sất những gì bản thân đang đối mặt. Chiếc rèm cửa ấy đương nhiên rồi cũng phải được vén lên thôi,những khoảnh khắc ấy khiến cho lòng tôi như được thêm phần cổ vũ tinh thần rằng:"hãy vén chiếc màn tội lỗi lên và đối đầu với thử thách đi nào!". Nó cho tôi được phép ảo tưởng ra những viễn cảnh mơ màng để che lấp đi cái cảm giác tội lỗi,yếu đuối.Tôi luôn nghĩ rằng cuộc đời chắc sẽ chẳng mộng mơ như cái cách các nhà đầu tư vẫn thường lôi kéo tâm trí những "con hàng" ngây thơ đâu, buồn là đó lại là thực tế đấy. Nhưng biết đâu được vẫn còn những thứ gì đó vẫn đang chờ đợi chúng ta đến "rước" nó đi thì sao? dù gì thì chúng ta vẫn phải sống thôi!…
Trong toán học, hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Chúng tồn tại cạnh nhau, cùng hướng, nhưng không có điểm chung .Cuộc đời thì khác, hai con người hoàn toàn xa lạ, tưởng chừng không bao giờ có thể chạm tới lại bất ngờ gặp nhau ở giao lộ của dòng đời vội vã. Sinh học cũng nói rằng hoa cần đất thì mới có thể mọc được nhưng phép màu cuộc sống lại có thể khiến nó bung nở trong chính lòng người. Phép màu đấy không đến từ công thức, lý thuyết khô khan nào cả mà nó được tạo ra bằng chính sự chân thành và niềm tin tưởng vào tương lai tươi sáng; Đấy là tất cả những gì cô giáo Hân đã nói với cậu học trò Lâm và rất nhiều thế hệ học sinh của mình.…
Một cô gái mơ mộng ngõ tưởng anh đến với mình là yêu, dần nhận ra đó chỉ là vì nhu cầu,cả 2 không thể hợp hơn về chuyện ấy. nhưng càng lún sâu, cô càng cô đơn, loanh quanh cô vẫn bên anh 2 năm rồi....…
Chỉ là những video về âm nhạc tôi từng nghe và cảm thấy hayMong mọi người ủng hộ…
Quang Anh: Cả đời ta chỉ biết giết người, nhưng đến khi chạm vào em...ta mới sợ làm tổn thương một ai.Đức Duy: Em cứu người cả đời, nhưng lại chỉ có thể cùng huynh, đi đến tận cùng máu và hoa.…
Truyện kể về cuộc đời của một cô gái 17 tuổi mắc bệnh trầm cảm…
Nơi chia sẽ những câu chuyện và lắng nghe tâm tư của bạn 🍀…
nơi tôi nhét mấy con oc cụa tôi vào, hoặc có thể là char nào đó làm từ gacha:3?vote cho toi đi nha mấy cậu ơi:")…
Hi hi! Lần đầu em viết truyện có thể ko hay mong mn thông cảm! Nếu thấy chỗ nào cần sữa thì đừng ngại cmt để cho em ý kiến. Truyện viết về 2 người bạn thân, 1 nam 1 nữ. Nữ lúc thì là con ngoan trò giỏi lúc lại là đại ca hay gây chuyện. Nam hả? Là chàng hotboy lạnh lùng, là hoàng tử trong lòng của nhiều cô gái nhưng chỉ gần gũi với nữ 9. Câu chuyện 2 người sẽ ra sao khi tình bạn ko còn dừng ở tình bạn. Ai sẽ nói yêu trước. Có hậu hay ko thì phải coi tâm trạng của em nữa ^-^…