Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu truyện kễ về Có một loài hoa luôn nở về đêm cũng như có một ngừơi luôn sống một cuộc đời lạnh lẽo, e ấp mỗi khi tiếp xúc với người khác nỗi buồn luôn ngự trị trong lòng...từ cái nhìn đầu tiên khi cô thấy được anh là lúc cuộc đời cô trở nên tươi sáng hơn. Nhưng trong tình yêu mà đâu có gì gọi là mãi mãi. Liệu trải qua bao sống gió họ có quay về bên nhau được không? Mời các bạn đón xem câu chuyện nhé!…
những sự tiêu cực xuất phát từ một cá nhân con người khi nghĩ về sự bất công của cuộc sống. Những suy nghĩ quẩn quanh không một lời giải đáp, hi vọng tìm một sự đồng cảm, một ánh sáng chói rọi mở đường chơ lý tưởng.....…
Để tôi kể bạn nghe về thời thanh xuân rực rỡ có tôi và có cậu - người bạn từng thân nhất của tôi1 phần tôi không cách nào quên, ngây ngô, khờ dạiNgắn thôi, 2 năm điên cuồng ấy 《14 • 9 • 18》…
Văn án:Năm 17 tuổi, Nguyễn Hoàng Quân là một chương trình lỗi: ngông nghênh, lạc lối và đầy rẫy những "bug" trong mối quan hệ với gia đình. Cậu giấu mình sau màn hình máy tính, mặc kệ thế giới bên ngoài vận hành theo những quy chuẩn áp đặt.Năm 21 tuổi, Phạm Tường Vy bước vào cuộc đời cậu với danh nghĩa gia sư, nhưng lại hành động như một lập trình viên kiên nhẫn nhất. Cô không chỉ dạy cậu giải những bài toán trên giấy, mà còn giúp cậu giải mã những hỗn loạn trong lòng.Từ căn phòng học nhỏ bé đến sân khấu cuộc thi công nghệ quốc gia, từ bản thảo bị đánh cắp năm 18 tuổi đến những cú vấp ngã trên thương trường khốc liệt năm 25 tuổi... Vy luôn ở đó. Cô là người duy nhất nhìn thấy ánh sáng trong những dòng code khô khan của Quân."Nếu cuộc đời anh là một chuỗi những mã lỗi Error 404, thì em chính là dòng Source Code định mệnh viết lại tương lai của anh."Một hành trình "debug" tuổi trẻ, để tìm ra phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình.…
Ở ngôi làng nhỏ nơi gió thổi qua đồng hoa, có một đứa trẻ từng ngày lớn lên, và một người chị từng nghĩ mình đã thôi rung động.Mối quan hệ giữa Renge và Kaede vẫn luôn đặc biệt - không chỉ bởi những viên kẹo, những buổi trưa hè lười biếng hay những lần Renge lặng lẽ ngồi chờ trước cửa tiệm. Mà là bởi trong làn gió mang hương cỏ dại và tiếng ve kêu râm ran ấy, có điều gì đó chậm rãi nở hoa giữa hai con người tưởng chừng cách biệt.Đây là tuyển tập những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng đầy rung động: khi Renge bắt đầu hiểu nhiều hơn về trái tim mình, khi Kaede dần nhận ra những thay đổi lặng lẽ trong ánh mắt của đứa bé cô luôn nghĩ mình cần bảo vệ.Có thể tình yêu không đến như tiếng chuông vang, mà như một cơn gió - êm đềm, dịu dàng, và không thể quên.…
Xin chào,tớ là Kal .Đây là cái ArtBook vii diệu Levelmax của tớ.Hoan nghênh tất cả*Lưu ý:Đừng gây war,tất cả tranh trong này đều là của tớ , kể cả bìa.Đừng thief và không reup khi chưa có sự cho phép của tớ.…
- Tớ hứa sẽ trở về với cậu. Tớ sẽ trở thành một người con trai trưởng thành để lấy cậu làm vợ tớ. Tớ sẽ mãi nhớ cậu. Cậu phải chờ mình về nhé- Tớ hứa. Chắc chắn tớ sẽ chờ cậu. Một bé trai cầm tay bé gái nói. Cậu phải rời xa thanh mai trúc mã của mình. Cậu hứa sẽ học thật nhanh để trở về…
Tác phẩm: Ba Bước Lên Rổ/三步上篮Tác giả: Lý Bất Hoả/李不火Nguồn: Tấn GiangThể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Vườn trường, HE, Chủ thụ, Chữa lành.(REAL) Học sinh kém SlamDunk x (FAKE) học sinh giỏi giả vờ không chơi bóng.Giới thiệu: "Từ năm mười lăm tuổi tới năm mười sáu tuổi, tôi chỉ có một nguyện vọng." Giang Tính Dã nói. "Tôi hy vọng ba của tôi có thể quay về.""Từ năm mười bảy tuổi tới năm mười tám tuổi, tôi cũng chỉ có một ước nguyện, tôi hy vọng có một ngày tôi có thể vượt qua cái người tên Thẩm Bất An kia, tôi đánh bóng rổ nhất định sẽ giỏi hơn cậu ta.""Nhưng mà..." Giang Tính Dã tiếp lời. "Năm mười chín tuổi của tôi lại có một mong ước mới. Tôi hi vọng có thể chơi một trận bóng rổ thật sự với cậu.""Thẩm Bất An, anh thích em.""Còn em thì sao?"Thẩm Bất An và Giang Tính Dã có hai cuộc sống hoàn toàn khác nhau, giống như hai đường thẳng vậy, chỉ có một điểm cuối. Vốn dĩ họ sẽ có vô số hướng đi, nhưng vì lòng nhiệt tình với bóng rổ, họ lại cứ vậy mà hoá thành hai đoạn thẳng có điểm cuối.Ở thời thanh xuân rực lửa năm cấp ba ấy, họ cuối cùng lại vì bóng rổ mà gặp nhau.…
Cuộc sống đâu biết trước được điều gì phải không ? Chúng ta sẽ không biết bi kịch hay ngày mới sẽ đến với chúng ta. Cuộc sống là những biến hoá khôn lường, nhưng mãi mãi hãy vững tin tiến về phía trước. Biết đâu được, những điều tốt đẹp đang chờ đợi ta ở phía trước, chờ đợi chúng ta đón nhận Hãy sống ngày hôm nay như ngày cuối cùng, sống sao cho ta cảm thấy mình đã không lãng phí những khoảng thời gian mà ta có được.…