Bảo Bối, Chỉ Muốn Bắt Nạt Em(On going)
…
Juik…
bản ngoại truyện về Kami…
Có nhiều h+, nhiều thể loại nữ chính: nhan hạ…
Tên khác: Xuyên vào thế giới bị vạn người chán ghét: Nam chính? Thực ra tôi là người được cưng chiều nhất_Tác Giả: Hồ Li Cảm Áp Long_Tình Trạng: Mới lọt hố edit_Nguồn: truyenwikidich.net (Cá_Mặn_Chi_Vương)_Thể Loại: Nguyên Sang, Đam Mỹ, Hiện Đại, Tương Lai, HE, Mạt Thế, Dị Năng, Tùy Thân Không Gian.Mở mắt ra, Trì Ngô Sơ phát hiện mình đã xuyên vào tận thế, trở thành một thiếu gia bị mọi người khinh bỉ trong gia tộc Trì, suýt chút nữa đã bị cắt đứt đường sống bởi nam chính.Trì Ngô Sơ, người vốn không quan tâm đến những rắc rối này giờ phải đối mặt với một thực tế phũ phàng: Nam chính nóng tánh, cậu đút cháo, mớm nước cho nam chính; Nam chính bị thương, Trì Ngô Sơ đích thân băng bó thuốc men; Nam chính gặp kẻ thù, Trì Ngô Sơ lập tức đứng ra bảo vệ. Nhưng kết quả lại là...nam chính càng ngày càng chán ghét Trì Ngô Sơ: "Đừng chạm vào tôi, cậu ác độc như vậy, đừng để tôi phải thấy mặt cậu!"Mẹ ruột thất vọng: "Trì gia không có đứa con nào ác độc như thế!"Anh trai lo lắng, phái người giám sát Trì Ngô Sơ: "Bất kỳ hành động nào của cậu ta đều phải báo cáo kịp thời, không cho phép làm việc phi pháp!"Ánh trăng sáng thì khinh bỉ: "Thôi, đành làm thế thân đi."Nhưng Trì Ngô Sơ không chịu ngồi yên, cậu quyết tâm thay đổi mọi thứ: Liều mình cứu anh trai, mạo hiểm đoạt dược liệu để chữa trị cho mẹ ruột, từ chối tình cảm của 'ánh trăng sáng', cuối cùng thành công nghịch chuyển vận mệnh. (To Be Cont.).Bản dịch PHI THƯƠNG MẠI và chỉ có ở MomoMiruku07.VUI LÒNG KHÔNG ĐEM RA KHỎI ĐÂY.Cám ơn mọi người đã ủng h…
Bửu Sơn Kỳ Hương…
Học đường Tình cảm…
Chỗ mình sưu tập mấy đoản văn ngắn mà mình lụm nhặt được ở mọi nơi ^^. Đa số là nam chính hơi điên, chiếm hữu, chó săn, cường thủ đoạt hào...…
Nhóm bạn năm người cùng nhau đi đến vùng húi Đông Bắc. Họ đã trải qua những gì? Tâm linh, bùa ngải? Tình yêu là gì mà chúng ta luôn khao khát muốn được một lần trải nghiệm cái cảm giác ấy? Tính chiếm hữu của một con người đáng sợ đến mức nào? Một người thầy bói thật kinh khủng, ghê rợn và tàn nhẫn......…
Hán Việt: Việt quá sơn khâuThể loại: Hiện đại, HE, Chủ công _Giới thiệu: Trên đường đi tự thú, Chu Nghị bất ngờ bị tập kích.Cậu không chết.Sau khi thoát khỏi lằn ranh sinh tử, Chu Nghị quyết định quay về phía bên kia ngọn núi, nơi cậu từng bước qua, cũng là nơi chôn giấu những điều chưa từng nói rõ.Chu Nghị × Thẩm Quan Triều_Cameo: Chử Khê Đình…
Hiên Viên Tiểu Đậu - Kỳ Duyên Núi Biển là bộ phim trung đc lấy theo truyền thuyết Sơn Hải Kinh. Bộ phim đã dừng lại ở tập 60 và mình vẫn mún nó tiếp tục nên sẽ làm bộ truyện này coi như nối tiếp với tập 60 nha. Mà nói trc mình là fan của OTP Phù Phong x Tiểu Đậu đó nha!!…
Tác giả:Cẩm nguyệt《 mau xuyên sinh mà làm dục _ ngự phòng sách 》 cẩm nguyệt vì trong thiên địa dựng dục mà ra, từ nhỏ dâm thể, trẻ bú sữa tròn trịa phì mãn, Bạch Hổ chi đuổi, môi âm hộ bạch béo như màn thầu giống nhau, trung có một cái khép kín thần bí khe hở, ở trong chứa tam châu nhô lên, nhục bích núi non trùng điệp núi non trùng điệp, sinh mà làm dục. Chỉnh 500 thâm niên rơi vào ba ngàn thế giới, ngộ dâm dục.…
Nàng- một tiểu hồ ly hoang ở chốn hạ giới. Năm 6t nghe theo lời Sư Thúc mà lên núi Bạch Sơn tìm thầy bái sư. Vượt qua muôn vạn đường xa xôi cuối cùng nàng cũng tì được đến ngọn núi ấy. Khung cảnh xung quanh ngọn núi thật hoang vu, chỉ có thể nghe tiếng gió thổi.Lúc đi lên núi không may nàng bị trược chân. Chân nàng vị thương khá nặng tưởng chừng như sẽ bỏ mạng ở đây. Nhưng không, có lẽ trời phật thương nàng nên đã cử hắn đến giúp- Cô nương cô không sao chứ? giọng nói ấm áp khiến nàng cảm thấy rất tốt, nhưng ở nơi hoang vu này lại có ai tồn tại được chứ- Ai đó? Nàng hỏi lại nhưng đáp trả lại là tiếng bước chân đang đến gần nàng hơnHắn lấy trong phục ra một chiếc khăn tay màu trắng trên có thêu một bông hoa tuyết nhỏ màu xanh của trời , buộc vào chỗ chảy máu của chân cô- Đa tạ. Xin hỏi quý danh. Sau này đền đáp- do hắn bịt mặt nên cô không thể thấy mặt đành hỏi quý danh- Hahaha..................lên tới Bạch Sơn ngươi sẽ biết ta là ai- bỗng hắn bế xốc nàng lên. Bước chân mạnh mẽ bước trên dãy tuyết trắng, ắt hẳng là người phải có nội lực lắm mới có thể bước những bước vững vàng như vậy .Khi đến đỉnh của núi Bạch Sơn hắn thả cô xuống sau đó cũng theo làn gió tuyết mà biến mất không một dấu vết. Có hai vị sư huynh đứng gác cổng nàng không ngạu mà tiến tới- Ta đến đây để bái sư- Hai tên đó nhìn nhau một lúc rồi quay sang nhìn nàng- Căn phòng cuối cùng ở cuối dãy Đông- họ không nói gì nhiều chỉ đáp ngắn gọn những gì nàng muốn họ trả lời. Nhưng đâu ai biết rằng sau khi nàng quay lưng đi hai…
Thả thử thiên hạ tác giả: Khuynh linh nguyệt “Mênh mang tàn cục hư tịch đãi, một khi vân hội đoạt chí tôn!” Đông triều thứ nhất núi cao, hào vì “Vương sơn” mênh mang trên đỉnh núi, có trong truyền thuyết cao nhân lưu lại một bàn cho tới một nửa ván cờ, cũng ở bàn cờ thượng lưu lại như vậy một câu, khi đó đúng là Đông triều chư quốc đánh trận, đế nghiệp phiêu diêu là lúc. Gia cùng quốc, có thể có tướng để? Yêu cùng hận, như thế nào rõ ràng? Ân cùng cừu, lấy gì tướng báo? Mỹ nhân cùng thiên hạ, thục trọng thục khinh? Cặp kia nguyệt hay không có thể bích hợp sinh huy? Kia vương cùng vương hay không có thể đồng tâm đồng bộ? Kia phách giả cùng kia “Thiên nhân” Hay không có thể được này mong muốn? Loạn thế bên trong, anh tài xuất hiện lớp lớp, chính là mênh mang đỉnh núi ván cờ chỉ cần hai người, mà nắm giữ thiên hạ chí tôn, chỉ cần một vị!Phong Tịch:“Này thế gian có thể có nhân làm việc là không cần cầu ích lợi hồi báo? Làm việc chính là thuần túy muốn làm, mà không phải tâm cơ nặng nề ra tay?” Phong Tức:“Tại đây cái trong thiên địa, gì một vị trở thành vương giả nhân, hắn cũng không phải ngươi trong lòng cho rằng cái loại này anh hùng!” Hoàng Triều:“Làm không thể hiệu lệnh thiên hạ, hiệu lệnh thiên hạ là nhân! Chân chính có thể hiệu lệnh thiên hạ là con người của ta!...... Ta sẽ san bằng một cái đi thông mênh mang sơn đại đạo!” Ngọc Vô Duyên:“Ta không phải núi cao, ta chưa bao giờ là núi cao...... Nhân nếu có chút kiếp sau, vậy ngươi ta lấy này khúc vì bằng, đó là ngàn hồi trăm chuy…
Vì quá đói hàng Fu Hua và Senti chăm sóc Lập Tuyết nên mình tự viết cho đỡ vã.Chỉ là câu chuyện về tiên nhân nhạt nhẽo và Luật Giả scam cùng chăm trẻ và đàn Tinh Vệ trên núi Thái Hư thôi.…
truyện kể về một ngọn núi kì bí, nơi tận cùng thế giới, không lưu lại trên sử sách, không xuất hiện trên bản đồ, đã nghìn năm không mở lối vào, sương mờ bao phủ quanh năm. Tại đỉnh núi, có một loại hoa trắng tinh khiến, xung quanh có hào quang, vô cùng kiều diễm, hương thơm man mác mê mẩn lòng người. Đóa hoa nở rộ tại đây hơn một nghìn năm, đóa hoa là bắt đầu cũng là kết thúc cho mọi đau khổ, thực thực ảo ảo, không biết đâu là thực, đâu là ảo…