soi trao huynh da
…
"Nishikado-san, em sẽ ở bên ngoài đợi cho đến khi buổi kí tặng kết thúc. Em có chuyện quan trọng cần nói."Yuki kiểm tra lại mẩu giấy một lần nữa trước khi kẹp nó vào sâu trong cuốn sách và đóng lại. Cô mỉm cười để động viên chính bản thân mình rồi hít một hơi thật sâu. Nhìn hàng dài những cô gái đang bồn chồn nhấp nhổm không yên trước mặt mình, trái tim cô như hẫng đi một nhịp. Cô nhận ra sức hút của chàng trai mà cô đã theo đuổi bao lâu nay tới những cô gái trẻ, thậm chí là những người phụ nữ đã đứng tuổi, kinh khủng tới cỡ nào. "Làm ơn, Nishikado-san. Lần này, làm ơn, đừng chạy trốn." Cô cúi mặt, đôi mắt dán chặt vào bìa sách. Phải rồi, lí do cô chọn ngày hôm nay để nói lời tạm biệt, vì anh luôn quay lưng bỏ chạy mỗi lúc nhìn thấy cô. Hôm nay là buổi kí tặng sách, với hàng ngàn người hâm mộ, làm sao anh có thể chạy trốn được kia chứ, anh sẽ đọc được mẩu giấy, nhận ra cô đang nghiêm túc tới cỡ nào. Và, cô sẽ được nói lời tạm biệt.Và sẽ được hỏi, liệu cô có thể hi vọng?…
Văn ánDiệp thiển hoan sống lại, sống lại tại một người bình thường trong nhà mặt, đời trước diệp thiển hoan vì vinh hoa phú quý cẩm y ngọc thực dẫn đến chúng bạn xa lánh, chết vào ngục trung bạo động loạn tiến dưới. Sống lại diệp thiển hoan quyết định an phận thủ thường, không bao giờ ... nữa làm cái gì thiên kim tiểu thư mộng tưởng hão huyền, trước các loại qua lại đều là nhất thời. Nàng lão lão thật thật thủ đời này phụ mẫu, làm một cái nông gia nữ hài, hỗn ăn chờ chết, đáng tiếc cái kia trầm bình yên thế nào luôn luôn âm hồn không tiêu tan? Mắt thấy bản thân bị trầm bình yên lôi kéo đi bước một lại đi vào suối chảy trong, ly bản thân làm ruộng hỗn ăn chờ chết mộng tưởng càng ngày càng xa, diệp thiển hoan nhịn không được ngửa mặt lên trời huýt sáo dài: lão Thiên a, mau tới thu trầm bình yên này nghiệp chướng đi!Nội dung nhãn: linh hồn chuyển hoán cung đình hầu tước ông trời tác hợp cho xuyên qua thời khôngTìm tòi then chốt tự: diễn viên: diệp thiển hoan, trầm bình yên ┃ phối hợp diễn: lăng tiêu, trần cây kerria, Tư Đồ sí, phùng hiểu tiểu, sở phi ca ┃ cái khác: sống lại, làm ruộng, mất quyền lực, nữ phẫn nam trang…
Cái dáng vẻ tíu tít, quấn quít này của Mayuyu không khác nào cái dáng vẻ cô quấn quít lấy Yuki năm đó. Hành động thì giống hệt, chỉ là người đã khác.Liền nhận thức rõ được điều đó, Yuki cười lạnh , cầm lấy ly bia trong tay hớp một ngụm.Như vậy cũng tốt !…
H, huynh muội, ngắn…
Tác giả: Dương Quang ( từ nay về sau bút danh của mình là Dương Quang nha các bạn)Tình trạng: hoànThể loại: đam mỹ, sinh tử văn, ôn nhu đáng yêu đảm đang thụ, bá đạo ngạo kiều mỹ cường công.Cặp đôi: Vương Bạch Nhật, Đông Phương Liệt.Hai bảo bảo đáng yêu: Đông Phương Thần, Đông Phương Tĩnh.Hệ liệt của bộ này: nước đọngp\s: mong các nàng ủng hộ và góp ý cho ta!…
Một xã hội vampireMột tình yêu vampireSẽ không giống như tình yêu của loài người…
Thực nhân hoa(食人花)Tác giả: Mạt HồiEdit: Mạc LiThể loại: hiện đại, mỹ công cường thụ, 1×1, HEVăn án:Lần đầu tiên nhìn thấy Bắc Tề Lạc, Thiệu Huân đã ngửi thấy được hương vị nguy hiểm từ hắn..Bắc Tề Lạc chỉ đứng lẳng lặng trong một góc của căn phòng khiêu vũ huy hoàng, nhưng với bề ngoài siêu phàm xuất chúng, hắn vẫn trở thành tâm điểm của mọi người..Người như Bắc Tề Lạc, sinh ra chính là để làm cho người khác thương tâm..Giai Huệ cùng tham gia vũ hội với anh, ở bên tai anh nói nhẹ như vậy..Thiệu Huân không nói được lời nào, cúi đầu nhìn em gái mình. Ánh mắt của Giai Huệ vẫn chăm chú vào người đứng ở góc kia, nàng nói tiếp, chẳng những Bắc Tề Lạc tuấn dật siêu trần, còn thông minh tuyệt đỉnh, gia đình có quyền có thế, tài sản giàu có có thể so với cả một quốc gia, tính cách lại bình tĩnh, thâm trầm..Hắn hoàn mĩ, làm cho người ta đau lòng.."Làm sao vậy?" Em gái anh bỗng chú ý đến ánh mắt của anh vẫn nhìn nàng..Anh thu hồi tầm mắt, nhìn về góc phòng khiêu vũ, nơi vẫn là tâm điểm của mọi người..Người kia mặc một bộ vest màu đen, kiểu dáng được thiết kế vừa vặn, làm cho dáng người thon dài cân xứng của hắn trở nên rõ ràng, tóc đen như nước sơn, được chải chỉnh tề, vuốt ra sau đầu; gương mặt hoàn mỹ tinh xảo cho dù có lộ ra một chút phiền chán, vẫn đẹp đến mức làm cho người ta sợ hãi, hắn dùng bàn tay sạch sẽ trắng trẻo, cầm lấy chiếc chân dài của ly rượu, khẽ lắc lư một chút làm rượu đỏ sóng sánh....Hắn rất nguy hiểm. Thiệu Huân nói, tốt nhất không cần tiếp c…