Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện ở đây là do chúng mình nghĩ ra, hoàn toàn hư cấu và chỉ mang tính chất giải trí.Bản quyền thuộc về page Tao là Fan Đoàn đây.Link blog: https://www.facebook.com/weareot11/Không repost vì đây hoàn toàn là nội dung do bọn mình tự nghĩ ra và không hề dựa trên bất kỳ nguồn tham khảo nào…
"Anh không có món quà nào tặng em, cho nên anh sẽ tặng anh cho em"Thể loại: Hiện đại, sủng, ngọt ngàoĐây chỉ là fanfic không liên hệ người thật, nếu không thích xin lượn…
Châu Kha Vũ xoa xoa đôi tay đang dần ửng đỏ lên vì lạnh của cậu vợ nhỏ, đút vào túi áo mình rồi bao lấy nắm thật chặt"Trương Gia Nguyên, lại vào đông rồi, đông này em đã thương anh chưa?"…
Tác giả : Tiểu Mộc Đầu Nội dung chính: Người ngoài nhìn vào cậu ấy, đều thấy con người này quá mức cao lãnh, thật sự khó gần. Ai biết được rằng thật ra cậu ấy chỉ vì nhút nhát và thụ động nên không dễ tiếp xúc với người lạ mà thôi. Chỉ có những người thật sự quen thân rồi mới biết, cậu bé tinh xảo như từ họa bước ra này, có bao nhiêu đáng yêu và cần được trân trọng. Note: Ý tưởng này bị ngâm dấm khá lâu rồi, tính ra từ hồi còn ở trong Doanh đã lăm le viết nhưng bản thân tôi hay bị tắt ý tưởng đột ngột nên lê lết đến bây giờ mới chịu bung ra =))) Fic này hoàn toàn chỉ là suy nghĩ của tác giả, không thể đánh đồng vào người thật. OOC là chuyện chắc chắn, vì đây là ý kiến chủ quan của người viết, không thích thì mời ra ngoài. Xin cảm ơn đã đọc.…
Đơn giản là đu Bạo Phong Châu Vũ và đam mê cổ trang nên tác phẩm này ra đờiĐu 🐟🐠 nhưng truyện vẫn đề cập đến vài couple phụ nữa cho dzui nhà dzui cửa nhá ^^…
"Nếu cứ nhớ mãi về một người, thì sẽ có ngày gặp lại.Thế nên không cần phải nuối tiếc những điều đã qua, cũng đừng cưỡng cầu điều gì cả, tất cả những người đến rồi đi, đều có nơi chốn được định trước. Cứ đi tiếp, con đường phía trước còn dài, đêm xuống thì đã có đèn, người một lòng nhớ về nhau kiểu gì cũng có ngày gặp lại. Chỉ khi trong tim ta không còn thương nhớ, lúc đó sợi dây kết nối mới thật sự bị đứt."Cre: Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần.Đối với tôi mà nói, vô tình gặp lại phải đợi mười phần duyên phận. Nhưng để chắc chắn có thể gặp nhau, chín phần vẫn dựa vào lòng người. ________Nhiều năm sau nhìn cô cháu gái suốt ngày dán mắt vào màn hình điện thoại, xuân cười e thẹn đông lại đỏ mắt, tôi hỏi "cháu có bạn trai rồi à?" Cô bé nói "không bà ạ, cháu chỉ đang dõi mắt theo một vì sao xa xôi". Lúc đó tôi sẽ nhớ các cậu của bây giờ.Trong những năm tháng này, ngoài Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên, điều khiến tôi hoài niệm nhất là những người cùng tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời. Họ biết lý do tôi cười, họ hiểu vì sao tôi rơi nước mắt. Dù chúng ta rất nhanh thôi sẽ chẳng còn liên lạc, nhưng "ngó sen dẫu đứt vẫn còn vương tơ". Tơ sen còn có thể dệt nên hồi ức. Các cậu có tin không, trong khoảnh khắc này, tôi trân quý từng phút giây ở bên các cậu.Tôi viết câu chuyện này để dành tặng những cô gái của tôi. Dù sau này vô tình hay hữu ý đọc được những dòng này, hy vọng tôi vẫn còn nhớ được chúng ta của bây giờ yêu họ biết bao nhiêu.…
" Mình là Phi Hành Gia Số 0517, phụ trách tìm kiếm tiểu hành tinh 0211, kể từ ngày 17/2/2021 đến ngày 23/8/2021 đã bị mất dấu tiểu hành tinh. Tổng cộng đã theo đuổi 187 ngày, nhưng mình vẫn cố gắng chờ tín hiệu từ tiểu hành tinh kia. Hi vọng nó sẽ mau chóng quay lại chiều không gian của mình. "_ Shortfic…