Tôi Thấy Hoa Vàng trên Cỏ Xanh
Ngồi im trong gió nghe đêm rớt chợt thấy hoa vàng cỏ xanh…
Ngồi im trong gió nghe đêm rớt chợt thấy hoa vàng cỏ xanh…
Nếu năm đó, có một người cùng sinh ra với LeviNếu năm đó, có một người cùng hắn lớn lên trong thành phố ngầmNếu năm đó, có một người cùng hắn được Kenny Ackerman nhận nuôiNếu năm đó, khi người còn yêu hắn, hắn không chối bỏ người thì có phải hắn sẽ không phải hối hận như thế này,....____________________________________Levi, năm xưa ta cùng ngươi sinh ra, là chị của ngươi.Levi, ta bảo vệ ngươi bình an lớn lên đến năm 5 tuổi, nhiều lần suýt chết vì bảo vệ ngươi.Levi, lúc chúng ta được Kenny nhận nuôi, huấn luyện cách đánh nhau, giết người. Ta luôn cố gắng mạnh hơn ngươi để có thể bảo vệ ngươi.Levi, ta yêu ngươi, ngươi lại không yêu ta.Levi, có thể ngươi hối hận, nhưng ta không còn yêu ngươi nữa, cũng không hận ngươi năm đó khiến ta tổn thương,....nhưng vĩnh viễn ta sẽ không bao giờ yêu ngươi thêm một lần nào nữa.Bây giờ, gặp lại nhau, chỉ như người qua đường_____________________________________Thể loại: BE, ngược, thanh thủy văn, đoạn đầu rất ngọt, càng về sau càng đắng, ngược càng khủng khiếpTác giả: Lục Xà ( cứ gọi ta là tiểu Xà)Truyện tự sáng tácNữ chính là chị gái LeviĐây là truyện đầu tay của mình mong mọi người ủng hộ…
Couple: Kang Daniel - Park Jihoon Nhẹ nhàng, hài hước, ngọt ngào, cưới trước yêu sau. Park Jihoon tức á. Một ngày đẹp trời, cậu út nhà họ Park tự dưng bị bứng đi xem mắt. Mà người đối diện cậu đây lại là cái tên Kang Daniel mặt hất tới trời, to như con pò mộng chứ không phải một em gái dễ thương đáng yêu blink blink như chị Jihyo nhà cậu. Trốn không được, chạy không xong. Vậy thì làm sao cho hắn huỷ hôn thì thôi. Park Jihoon này nói được làm được. "Em nói tối qua em lên giường cùng gã đàn ông khác?" Daniel nhìn chằm chằm vào cái vết đỏ chói trên cổ Jihoon mà hỏi."Đúng vậy, tôi vốn là kẻ không ra gì như thế, ? anh thất vọng à?" Jihoon trưng ra độ lạnh lùng và tổn thương, khiến người ngoài nhìn vào chỉ có thể nhận hết lỗi về mình mà không thể trách cậu. Chuyện, anh học diễn xuất đấy. Phen này nhất định phải được. "Làm sao có thể, tôi mừng còn không hết" Daniel cười lớn, đứng dậy bước đến chỗ Jihoon, bẻ lại cổ áo sơ mi của cậu cho ngay ngắn. Đột nhiên hắn kéo mạnh làm Jihoon suýt ngã về phía trước nhưng được hắn đỡ lại. Daniel lướt môi trên vành tai của Jihoon, chất giọng trầm ấm rót vào từng lời "Vừa hay tôi cũng thích somes, khi nào chúng ta kết hôn rồi, em gọi cậu bạn kia đến để ba chúng ta cùng vui vẻ."Nói rồi hắn dùng tay xoá đi vết hickey bằng phấn make up cậu mất cả buổi sáng ngồi chịu nhột để thợ make up làm sao cho giống. Sau đó quay trở lại bàn làm việc như chưa có gì xảy ra, để mặc Park Jihoon đứng đó mặt đỏ như gấc. Park Jihoon tức áaaaaaa!!!!…
Tôi tên Tuấn và những phần tôi viết trong này có thật.…
Phù thủy đáng yêu.…
short fic đã có sự cho phép của tác giả…
Chiếc fic này chỉ là trong lúc đi làm lén viết trộm…
Gojo-sensei khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng đặt xuống nụ hôn lên vầng trán cậu.Cậu mở mắt ra. Ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Gojo. Tim đập rộn lên trong lồng ngực. Hai người bọn họ không nói gì cả buổi, dẫu rằng Yuuji cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhưng tình huống này không hẳn là khó chịu. Nếu thật sự người đó là Sensei. Yuuji chớp mắt, khẽ nhướng người lên một chút. Tay cậu vươn lên, chủ động chạm vào bàn tay to lớn giữ trên mép tấm màn. Rồi im lặng mà cảm nhận. Những ngón tay thô ráp lướt đi, khẽ khàng và có chút ngập ngừng không chắc chắn. Gojo không nói gì, thậm chí cũng không rút tay về trước hành động bất ngờ, thậm chí có phần kì lạ của Yuuji. Thầy chỉ nghiêng đầu, môi khẽ nhếch lên trước khi đột ngột lật tay mình lại. Yuuji có chút bất ngờ, suýt chút nữa đã rút tay về trong vô thức. Nhưng Gojo đã nhanh chóng bắt lấy bàn tay cậu, rồi ấp gọn nó trong lòng bàn tay to lớn của mình. Cả người nghiêng đến gần hơn. Không chút chần chừ lúc chạm nhẹ môi mình lên trán Yuuji.Nguồn ảnh: 五悠ろぐ5| Pixiv ID: 93519713 | Member: 梨本…
Đây là nơi mà tớ viết vào những đoạn văn hoặc là cả một bài văn. Có thể là tạo nên từ cảm xúc, từ ý tưởng, hay chỉ là một thứ cảm nhận vô tình vụt qua. Văn của tớ có thể vẫn không tốt lắm. Nhưng đây là nơi mà chúng ta thỏa sức sáng tạo. Văn phong có thể là dựa vào cảm xúc nhất thời. Nhưng cũng có thể nhờ vào một câu văn nào đó khiến ta trở nên trầm ngâm suy ngẫm về việc nào đó. Tổng kết lại, những thứ tớ viết ở đây, mọi thứ chỉ dựa trên một sự nhất thời vốn có. Nhưng mong rằng mọi người yêu thích nó. Nếu có thể giúp mọi người thư giản và thoải mái hơn, thì thật quá tốt......Hope You Enjoy..........…
Truyện kể về 1main lạc vào 1 thế giới bắt đầu thiết lập trật tự (quốc gia. Lãnh thổ)…
?????…
dam thì vào với anh…
Dương Vũ Khiết, một cô gái hiền lành đơn thuần gặp được Khải Duệ Thần tổng giám đốc đẹp trai tính tình vui vẻ hoà đồng để ý. Thời gian trôi cô và anh chính thức yêu nhau rồi kết hôn. Nhưng mẹ của anh lại không chấp nhận tình yêu đó, bà ép anh phải lấy con của một đối tác của tập đoàn, với ý định xúc tiến quan hệ kinh doanh. Anh không chấp nhận, lập tức kéo cô đi đăng ký kết hôn. một hôn lễ đơn sơ diễn ra, không có lời chúc mừng của cha mẹ hai bên, chỉ có cô và anh. Nhưng chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến cho Dương Vũ khiết cảm động vì hạnh phúc. Những tưởng hạnh phúc sẽ đến với hai người, nhưng ông trời thật biết trêu ngươi, một vụ tai nạn lấy đi toàn bộ ký ức của anh về cô. Lại hiểu lầm, lại nhận nhầm, lại thương tổn.... Vũ Khiết phải làm như thế nào đây?…