Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
rồi một ngày, người ta nhận ra rằng chỉ cần được yêu, thì mọi giới hạn đều tan biến. Kể cả thời gian, cũng trở thành thứ có thể nắm trong tay"dành hết cả thanh xuân này cho nhau, liệu còn bên nhau lúc mai sau?"- trích từ Hẹn em ở lần yêu thứ 2…
ATSH kết thúc trong nuối tiếc của khán giả, để chiều lòng các Himom Hidad, chương trình quyết định nhốt các anh vào một căn nhà để tạo content, ai ngờ lại có sự cố xảy ra...…
★ chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả !!!★ by: @ween_004★ link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/371040150?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=rhdowkji…
em trai tôi là tiểu sinh lưu lượng, nó và tôi cùng tham gia một show thực tế gia đình rất nổi tiếng trên Internet. khi tham gia chương trình dành cho cha mẹ và con cái, em trai tôi khép nép, cẩn trọng vô cùng. chỉ có tôi là kiêu ngạo, nghênh ngang, đến cả con chó đi qua đường cũng bị tôi đá cho hai phát. em trai: "chị à, em xin chị đó, chị khiêm tốn chút được không!?" fan: "không sao! chị cứ đá đi! chúng em thích lắm!"⋆ bookcover by @phsa-hnlo. ⋆…
Xuyên suốt chiều dài của lịch sử nhân loại, "công bằng" vẫn là thứ khái niệm mơ hồ, chẳng ai biết nó có tồn tại hay không. Ai cũng đinh ninh cho rằng sau cách mạng, hòa bình về tất cả sẽ hạnh phúc. Ấy vậy nhưng cái sự thật tàn nhẫn nào phải thế. Khi lý tưởng chung không còn thì nỗi niềm riêng mới ùa về. Những cái mà thời chiến họ tạm gác lại thì thời bình là lúc nó sống dậy một cách dồn dậpChính cái thời mà bữa no bữa đói đó đã tàn nhẫn bóp nghẹt thứ gọi là "dị tính". Chẳng biết từ bao giờ xã hội lại xuất hiện "dẫn tính" và "dị tính". Nếu dẫn tính được xem là người dẫn đầu tài giỏi thì dị tính chỉ được xem là một nhóm người ở cái xó xỉn thấp hèn nào đó Trớ trêu thay cậu con trai của gia đình danh giá năm xưa lại là dị tính. Dù cho gia đình có thể bảo bọc em nhưng sống dưới cái ánh mắt khinh miệt, em có thể gắng gượng được còn mẹ em thì xót lắm. Nghĩ thương con trai nay bố mất sớm, nhà có của ăn của để cũng bị khinh thường. Thế là mẹ mang em về quê, về cái mảnh đất mộc mạc mà chứa chan tình ngườiGiấu nhẹm đi việc mình là dị tính, em có một cuộc sống mới. Gặp được những người mà em yêu thương. Khi ấy "dị tính", "dẫn tính" hay người thường cũng chẳng còn quan trọng nữa…
đêm nay, em gửi những tiếng lòng của mình vào trong những chú đom đóm này,để chúng bay tới khung cửa sổ của anh, chuyển lời giúp em rằng: "em yêu anh, anh ơi~"lấy ý tưởng từ: through the nightauthor: chiusky#chiusky…