[ADULT+]KTH 18+
Cảm ơn mng đã đọc nha 🫶🫶…
Cảm ơn mng đã đọc nha 🫶🫶…
nhâm phương nam x dương thành đạtít ng cook nên tự cook tự ăn 🎀…
Dòng thời gian thứ hai trong NIÊN ĐOẠN của Park Dohyeon và Choi Hyeonjoon được chắp bút bởi wfhihuuBeta by: marianpna301…
Nội dung như cái tên.Truyện đăng tại Wattpad và Mangatoon.…
Đây là lần đầu mình dịch fic , nếu có sai sót mong mọi người thông cảm, cảm ơn đã quan tâm!Fic này chưa có sự đồng ý của tác giả! nên mong mọi người đừng mang fic này đi đâu ,cảm ơn!!Tác giả : larann5Translator : minpnww.............................................................................Mình không có cách nào để liên hệ được với tác giả mọi người ơi ,fic này mình lụm được trên gg( truyen4u.net ) nếu ai có cách gì liên hệ được với tác giả hãy hướng dẫn mình dưới phần cmt ,xin cảm ơn!!…
"Sao hôm đó cậu lại lao vào cứu tớ, không sợ dính rắc rối à?" Một lần nào đó mà Keonho không nhớ rõ, cậu đã buột miệng hỏi Seonghyeon như vậy.Nhưng nó chỉ nhún vai. "Không biết. Muốn thì làm thôi, mình không nghĩ nhiều.""Thế nếu người lúc đó không phải mình thì cậu có cứu không?" Keonho dò hỏi thử. Câu này nghe qua có vẻ hơi mang tính ám chỉ mập mờ, nhưng thường nó lại giúp cậu đánh giá đối phương. Nếu họ trả lời là "Không" thì chắc chắn họ đang có ý với Keonho, muốn thông qua câu trả lời này để khiến cậu có cảm giác mình là người đặc biệt.Phần lớn hồi đáp đều như vậy, Keonho quen rồi. Nhưng cậu không đời nào bị mấy câu nịnh nọt ba xu đó ảnh hưởng.Ấy thế mà Seonghyeon lại cười toe toét đáp nhanh: "Đương nhiên là cứu rồi. Lúc đó mình cũng có biết cậu là ai đâu, chỉ là thấy người ta gặp nguy hiểm thì mình không đứng yên được."Ở cái thời đại mà con người tôn thờ chủ nghĩa vị kỷ, Keonho không nghĩ một người như Seonghyeon còn tồn tại ở ngoài đời. Vì thế nên nếu biết thằng kia cứ không ngừng hạ thấp chính mình và lùi lại vì nghĩ rằng bản thân không xứng đáng, Keonho chắc chắn sẽ chửi nó một trận cho tỉnh người.Hoặc là,Keonho đứng đơ ra hỏi: "Làm gì mà bị thương dữ vậy?!" và Seonghyeon nhún vai trả lời: "Bị mã tấu chém á người đẹp ơi."@npnhan.…
one short, văn xuôi (nhiều văn nói) không mang ra ngoài Wattpad…
"Lại nghĩ mình vô dụng có đúng không?" Juhoon ngước lên. Martin tiếp tục dùng tăm bông bôi thuốc lên vết trầy đã rửa sạch, nói: "Cậu giỏi lắm rồi. Đừng có so sánh với người đã đi làm mấy năm trời như tôi. Thời gian qua cậu đi học ở giảng đường, vận động trí não chứ có phải vận động tay chân đâu. Bản chất cậu không phải sinh ra để làm mấy công việc như thế này. Cho nên thời gian qua cậu đã làm rất, rất, rất giỏi rồi." "Nhưng mà..." "Không có nhưng mà, nó là như vậy. Giờ cậu đi làm với tôi để quen với cuộc sống thôi, chứ nó không phải công việc thật sự mà cậu sẽ theo suốt đời. Lấy nó ra để đánh giá mình vô dụng là ngu đó hiểu chưa?" Nó đặt miếng băng gạc trắng lên phần da đã bôi thuốc của Juhoon, rồi dán cố định lại. "Cậu giáo điều còn hơn Đắc Nhân Tâm nữa." Juhoon mím môi cười. "Ngày nào cũng dạy đời." "Thùng rỗng kêu to mà, kệ tôi đi. Mà sẵn đây tôi nói luôn." Martin dẹp đống đồ dùng y tế, rồi chỉ vô cái băng gạc trắng trên khuỷu tay Juhoon. "Mấy chuyện này không có gì to tát cả. Tôi không làm cho cậu vì nghĩ cậu vô dụng. Tôi biết cậu làm được, nhưng tôi vẫn muốn làm cho cậu. Vì tôi muốn đối xử tốt với cậu. Chỉ vậy thôi."@npnhan.…
"Thế đếch nào mà hai người quen nhau được hay vậy?!" Seonghyeon dở khóc dở cười vào cái hôm em nhận ra hai ông anh quỷ quái này yêu nhau thật chứ không hề đùa.Hồi trước, lúc biết Seonghyeon với Martin kết giao bằng hữu với nhau, Juhoon đã làm rùm beng lên một trận. Đến mức mấy con gà con vịt thả ngoài vườn cứ tưởng là động đất, hè nhau bay tán loạn tứ tung. Seonghyeon phải mất rất lâu để thuyết phục Juhoon rằng em chơi với Martin là bởi vì anh ta đã dừng lại sửa xe giúp mình nửa tiếng đồng hồ trên con đường vắng hoe vào ngày hôm trước, nếu không thì Seonghyeon sẽ phải ngủ bờ ngủ bụi suốt đêm và khả năng rất cao là sẽ bị ai đó hốt sang Cam. Seonghyeon đã rất cố gắng để thuyết phục anh hai mình rằng "Em không phải kiểu người qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát!", nhưng Juhoon vẫn cứ khăng khăng đấy là "một sự phản bội quá mức kinh hoàng!"Nhắc lại chuyện yêu đương của hai ông anh này, đáng lẽ ra Seonghyeon còn lâu mới tin, nhưng vừa mới năm giây trước thôi, Martin với Juhoon đã đè nhau ra hôn môi (cạp mồm thì đúng hơn) để chứng minh trước mặt cả nhóm.Dù bình thường gan lì ương ngạnh lắm, nhưng khi bị người kia cắn môi ngấu nghiến trước mặt bạn bè thế này, Juhoon vẫn cảm thấy ngại. Nó gãi đầu ngồi co ro, còn Martin bên cạnh thì đường đường chính chính tự tin ôm eo nó. Seonghyeon lúc đó đã vô cùng nể phục cậu. Để mà thuần hóa được con rùa tinh hung dữ đó thành hello kitty như thế, thì quả thật cũng chẳng phải dạng vừa.@npnhan.…
Isagi Yoichi gặp tai nạn và được sống lại lúc còn nhỏ.*Có một số chi tiết không có trong tác phẩn gốc.*Sẽ có chi tiết buff sức mạnh.…
Thử thách tình yêu thứ bốn sáu được sáng tạo bởi meomeolingg một đời người có mấy lần mười năm?beta-er: marianpna301Design: idkw…
Việc tụi nó là con trai hay gái cũng giống như một bài toán tìm |x| nằm trong trị tuyệt đối. Ta phải xét hai trường hợp, x âm và x dương. "X âm là trường hợp một trong hai đứa mình là con gái, trên lý thuyết thì phải loại. Vì tụi mình đều là con trai." Martin nói, rồi di cây bút chì xuống khoanh tròn vào chữ x dương. "Còn đây là trường hợp hai đứa mình đều là con trai, mà trên thực tế đúng là vậy. Nên ta nhận."Juhoon cảm thấy cái tư duy này phiến diện quá trời. Cậu nắm lấy cây bút của nó, ghi một dấu chấm hỏi to đùng ngay bên cạnh chữ x dương. "Nhưng hai đứa con trai trên lý thuyết thì không thể yêu nhau được...""Tại sao không?" Martin hỏi, và Juhoon cũng không biết phải trả lời như thế nào.Nó đưa tay bọc lấy bàn tay đang cầm cây viết chì của Juhoon, vẽ thêm một đường cong ngược lại nối liền hai đầu của dấu chấm hỏi, tạo thành một hình trái tim trên mặt giấy. Juhoon thấy tim mình nảy lên một nhịp, rồi lầm bầm: "Không thoả mãn điều kiện...""Không cần phải thoả mãn điều kiện gì hết." Martin nói. "Phương trình tình yêu không có điều kiện xác định, Juhoon. Nó đúng với mọi x, miễn là chúng ta cùng nỗ lực để tìm ra hướng giải."@npnhan.…
Cậu bé quàng khăn đỏ liền tiến tới ngồi xuống tảng đá kia để nghỉ mệt, song đúng là người đời hay có câu, xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Keonho vừa tựa lưng vào đó, đã liền cảm thấy "cục đá" này hơi lạ lạ."... Ê!"Keonho đưa tay ra phía sau sờ sờ, liền bất ngờ nhận ra sao đá gì mà mềm xèo như cái bánh bèo. Đá thời nay có cả lông nữa à? Lông đúng dày luôn! Sờ vào vô cùng ấm áp. Lúc Keonho luồn tay vào lớp lông dụi dụi, cái vật thể ấy còn rung lên nhẹ nhẹ giống y hệt một con chó đang được chủ mát-xa. Trong bóng tối và tiếng ồn trắng của rừng già, Keonho còn nghe được loáng thoáng âm thanh gừ gừ của một con vật ở sát ngay bên cạnh."... Sói? Ê!" Keonho vuốt vuốt vỗ vỗ vào cục lông sau lưng. "Bạn là Sói Tinh phải hông?"Cục thịt màu xám dường như lúc này mới thoát khỏi cơn phê, giật mình quay đầu lại. Đúng là một cái đầu sói tiêu chuẩn, ánh mắt sắc bén và hàm răng nhọn hoắc cùng với cái mõm dài; song giờ đây biểu cảm trên gương mặt của con chó rừng vừa ngái ngủ vừa ngáo ngáo, khiến Keonho không thấy sợ mà chỉ thấy buồn cười.Sói Tinh dường như bị giật mình, đôi mắt trong chốc lát híp lại rồi mở lớn ra, dường như đang cố gắng xác định sinh vật đang ngồi tựa vào bụng mình. Khi đã nhận ra đó là một con người bằng xương bằng thịt rồi, Sói Tinh mới rùng mình một cái.Bùm!Một làn khói tím bốc lên cùng với những hạt lân tinh lấp lánh dưới ánh trăng. Khi làn khói vừa tan biến, Keonho không còn ngồi dựa vào bụng một con sói cỡ bự nữa, mà nó ngồi thẳng vào trong lòng một chàng trai.@npnhan.…
"Ờm, không phải chuyện này cũng khá quan trọng hả?" Sanji hỏi, rướn cổ nhìn quanh boong tàu. "Ý tôi là, tụi mình phải có người xác định phương hướng chứ nhỉ."Nami ngẩng đầu lên, tạm dừng việc cặm cụi lau kiếm với một nụ cười gượng gạo. "Ừm, vừa đúng mà cũng vừa không đúng.""Ờm," anh đáp. "Vậy nghĩa là sao?""Chúng ta... căn bản thì cũng có một hoa tiêu. Tôi rất muốn giới thiệu anh ấy, nhưng mà," cô thở dài một hơi lê thê đầy vẻ mệt mỏi. "Hiện tại anh ta đang bị lạc ở đâu đó trên đảo rồi."Sanji chớp mắt. "Hoa tiêu của chúng ta hiện tại đang bị cái gì cơ?"(Có thể nói, Zoro chính là hoa tiêu tệ nhất từ cổ chí kim, trừ một số lúc cậu ta không tệ.)@donutsandcoffee (ao3/original author)@nahnpn (translator)…
Thể loại: đam mỹ, np, hài hước, hào môn thế gia, giới giải trí...Cảnh báo: Truyện có yếu tố np, loạn luân, một thụ nhiều công, không thích vui lòng click back"Tôi thức tỉnh biết mình là đá lót đường ngu ngốc, đã vậy thụ chính lại là anh trai và bạn học của tôi. Làm sao bây giờ?"Dàn nhân vật gốc thuộc sở hữu của mình, vui lòng không mang đi đâuTruyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad…
Tác phẩm: Nữ Tướng Quân Hòa Trưởng Công Chúa (女将军和长公主)Tác giả: Thỉnh Quân Mạc Tiếu (请君莫笑)Tác phẩm thị giác: Chủ côngThể loại: Cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, nữ phẫn nam trangĐộ dài: 183 chươngNhân vật chính: Lâm Phi Tinh (Lâm Vãn Nguyệt), Lý Nhàn Nhân vật phụ: Lý Châu, Lý Xuân, Lý Thiến, Lý Xuyến, Lý Bội, Lý HoànVăn án【 Bài này bối cảnh là lấy Hán Đường văn hóa làm căn cơ không tưởng vì lẽ đó lịch sử đạo sĩ chớ quấy rầy 】Vì tại thời loạn lạc trung sống tiếp, vì cho chí thân báo thù, vì cho toàn thôn 118 khẩu uổng mạng người lấy lại công đạo, Lâm Vãn Nguyệt cầm Long Phượng thai đệ đệ Lâm Phi Tinh hộ tịch đi tòng quân, dốc lòng giết hết thiên hạ người Hung Nô.Cung đình trung Hoàng Hậu đi về cõi tiên, lưu lại mười sáu tuổi Trưởng Công chúa cùng tám tuổi Thái tử sống nương tựa lẫn nhau.Mấy vị lớn tuổi với Thái tử thân vương đối với Hoàng vị mắt nhìn chằm chằm, tỷ đệ hai địa vị tràn ngập nguy cơ.Nữ phẫn nam trang Tướng quân cùng bày mưu nghĩ kế Trưởng Công chúa, chính kịch, chậm nhiệt, truyền kỳ, quân lữ, cung đấu, âm mưu, báo thù, HE…
Martin tiến lại sát gần, gần đến mức chóp mũi chúng nó xém thì chạm nhau, và hai đôi môi cũng cách nhau với độ xa không chênh lệch bao nhiêu so với hai chóp mũi. Keonho nhắm tịt mắt lại. Nó chẳng biết mình đang mong đợi điều gì. Khi hơi thở nhẹ nhàng mà nóng rẫy phả ra, Keonho thấy da mặt mình nhột nhột. Mấy sợi lông mặt của nó dựng đứng lên, như cỏ dại ngoài thảo nguyên vươn cao bị uốn cong theo những cơn gió lạc đường. Keonho mừng rơn vì nghe thấy mùi bạc hà dịu mát phả ra từ hơi thở người kia - điều đó chứng tỏ Martin đã đánh răng rồi. Chứ tưởng tượng cái cảnh trai đẹp (dù đẹp đến cỡ nào) cướp đi nụ hôn đầu của mình với cái mồm thối rình vì sáng thức dậy chưa xúc miệng, Keonho thấy muốn cắn lưỡi tự vẫn ghê.Ấy thế mà Martin không hôn nó (dù có chết Keonho cũng không thừa nhận nó thất vọng khôn cùng). Cậu đâu trán với nó, nói: "Tôi biết mấy người muốn gì ở tôi đó. Mấy người không giỏi giấu diếm chút nào. Giờ làm ghệ tôi đi rồi tôi hôn.""Má!"Thẹn quá hóa giận, Keonho đỏ bừng mặt vì bị người kia đọc vị quá dễ dàng. Nó thúc gối lên, vừa hay nhắm ngay vị trí giữa hai chân hoàng tử đầu nhím. Chỉ nghe thấy tiếng ré lên đau đớn trước khi Martin gục xuống, hai tay ôm họa mi, vẻ mặt tổng t(đ)ài ban nãy đã biến bay không còn dấu vết."Mày chơi kiểu đó, sau này lấy gì dùng!"Keonho nghiến răng. "Không dùng được thì cắt."@npnhan.…
Tôi cứ ngỡ một tâm hồn vững vàng như mình sẽ không bao giờ bị bộ phim ma ba xu ba đồng đó ám ảnh, cho đến khi mẫu hậu đại nhân cất lên một tiếng lảnh lót lúc tôi đang nằm banh càng chơi Liên Quân ngoài phòng khách vào tám giờ tối ngày hôm sau:"Kẹo àaaaaa, cục cưng chạy ra đầu đường mua bịch bột ngọt cho mẹ cái nha!"Đương nhiên, phi vụ này sẽ không làm khó được tôi nếu nó không hình thành chung với ba điều kiện vô cùng tréo ngoe: Đầu tiên - tôi vừa mới xem phim ma ngày hôm qua; và dù lúc xem không sợ, nhưng phải khen rằng kỹ xảo của đoàn làm phim tương đối đầu tư (mấy con ma hiện ra rất gớm, và đến bây giờ những hình ảnh ấy vẫn đang hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi). Thứ hai - mẹ tôi bán đồ ăn sáng, nên bắt buộc tôi phải đi mua bột ngọt ngay lập tức để về cho mẹ ướp thịt, vậy thì khuya bà mới có sẵn nguyên liệu mà nấu lên để bán cho khách vào sáng ngày hôm sau (tóm lại thì tôi không thể nào chần chừ lần lữa để đến ngày mai mới đi mua được). Thứ ba - nhà tôi có một vị trí địa lý vô cùng "đáng yêu", giữa đoạn đường ra tiệm tạp hóa đầu ngõ là một khoảng hai trăm mét trải dài toàn mồ với mả (đúng vậy, nói thẳng ra là nghĩa địa. Và dù có không tin vào ma quỷ thì tôi cũng không dám chắc mình có thể không sợ tái đé khi đạp xe đạp băng qua nghĩa địa hai lần sau tám giờ đêm).Hay,Có một "con ma" đã thả thính tôi, và tôi đớp thính của nó.@npnhan.…
Sau nghi thức đấu bài, Yami quyết định ở lại với Yugi thay vì quay lại thế giới của anh. Anh và Yugi xa nhau để theo học trường đại học mà họ mong muốn. Tuy nhiên, sau khi đi du học Yami lại cắt đứt liên lại với Yugi khiến Yugi cảm thấy một phần trong tâm hồn cậu vỡ vụn. Sau 5 năm, Yami đã thành công trở thành một nhà khảo cổ học. Một cuộc triển lãm của chính anh được tổ chức tại Nhật, một phần mục đích của cuộc triển lãm này là để Yami có thể thăm ông nội và Yugi. Yugi sẽ cảm thấy thế nào khi được gặp lại người bạn mà cậu xem như nửa linh hồn của mình sau bao năm im bóng? Khi Yami quay về liệu họ còn có thể xây dựng lại được mối quan hệ bạn bè như trước trong khi Yugi lại muốn mối quan hệ giữa cậu và anh trên mức tình bạn? ...........Lần đầu tiên mình dịch truyện, có lẽ sẽ có nhiều sai sót, không sát nghĩa mấy và khá thô mong mọi người góp ý và bỏ qua.Tác giả: Anukis-sanNgười dịch: KinomotoTosamiLink gốc : https://www.wattpad.com/story/208038186?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=KinomotoTosami&wp_originator=HgEUbHk6ro71KhEe0v2cKX0jt5qfl8CbGPKUQxqK6CuUaaja524FIrBgmbLycX7DZweDKs6C0uJqPkSsbiqf7cc6F2qzvCEc%2FVZOPjxSQ%2BOk3zPqMUE%2Bp%2Bav9aNPNpI5WARNING:-Truyện dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không re-up dưới mọi hình thức khi chưa được sự cho phép của mình và tác giả. Truyện mình dịch không hay nhưng mong bạn hãy tôn trọng công sức mà mình đã bỏ ra- Mình không sở hữu bất cứ thứ gì ngoài bản dịch.…