Caprhy | Yêu em qua từng bản nhạc
mỗi chap là một bản nhạc…
mỗi chap là một bản nhạc…
Lời dẫn của tác giả: [...] Truyện này không có lo lắng cũng không có mâu thuẫn, thậm chí không có cả những trắc trở khó khăn. Câu chuyện nói về những sự kiện ấm áp thường ngày thôi. (Nam chính nữ chính mặt hiện đầy hắc tuyến...ấm áp? Rùa: toát mồ hôi) Nói chung là, nam chính nữ chính tuy giống như những con thú nhỏ đối chọi nhau, ngươi cào ta một cái, ta cắn lại ngươi một cái, nhưng cũng rất ấm áp. Mọi người xem truyện luôn vui vẻ cười là tốt rồi. [...]Nguồn: truyenfull.vn…
Văn ánHanako là một con hâm, một con lười vô biên, điên vô đối và cực kì vô lại, từ kiếp trước hay kiếp này đều vậy. Bên ngoài ngoan hiền bao nhiêu bên trong độ điên bấy nhiêu. Độ chơi ngu và độ liều như anh em nhà mình.Muốn quánh lộn? Ok nhào vô kiếm cơm! Bà đéo ngán thằng nào cả!Châm ngôn: Một khi ngôn từ bất lực thì vũ lực lên ngôi.Ngây thơ vô (số) tội, thích thả thính. Thính tứ tung, già trẻ, trai gái đều không tha, thuộc giống ăn tạp.Hanako thuộc dây thần kinh thô, bản thân từ nhỏ đã có sức hút lớn, nên đi đâu cũng được người cảm mến, có khi là điên cuồng yêu thích.Mỗi cái do nghiệp quá nhiều nên bị bón hành cũng nhiều. Và kết quả cho cái tội rắc thính bậy bạ là mém bị chơi trò play phòng tối cùng xích giường :)))..................................................................P/s: Nữ chính thuộc thể loại vạn nhân mê, khuyến cáo cho mấy bạn không thích thể loại này đừng coi. Coi xong đừng ném đá :3Lưu ý: Đây là thế giới Anime nên sẽ không có cái gọi là logic này nọ đâu. Tui nói rồi đó, đừng có ném đá nha.…
Năm hai trung học, học kỳ một. Cuộc sống của Daniel Park bắt đầu rẽ sang một hướng khá... kỳ quặc.Mọi chuyện khởi đầu từ một gã đàn ông lớn hơn cậu hai tuổi. Hắn xuất hiện với nụ cười trơn tru, một kiểu người vừa lố bịch vừa khó chịu nhưng lại bám dai như keo dán. Tên hắn là Goo Kim. Hắn theo đuổi Daniel bằng sự nhiệt tình gần như không biết xấu hổ.Đến học kỳ hai, sau nhiều tháng bị quấy rầy một cách kiên trì đến đáng nể, Daniel cuối cùng cũng... chấp nhận làm người yêu của hắn. Thế là hai người bắt đầu hẹn hò.Một năm yêu đương trôi qua. Daniel dần hiểu ra rằng Goo Kim là kiểu người gần như không thay đổi. Vẫn lắm lời, vẫn ham tiền và vẫn xem cái nghề thu nợ như một bản năng ăn sâu vào xương tủy.Nhưng đôi khi, giữa những câu bông đùa tưởng như vô nghĩa, hắn lại nói ra vài điều khiến Daniel cảm thấy khó hiểu. Thoạt nghe thì giống những câu trêu chọc tầm thường."Nếu em không chịu nổi thì mình chia tay."Cậu hiểu rồi. Thế là Daniel xách vali dọn khỏi ổ của hai người Không nước mắt. Không có cuộc tranh cãi. Không ngoái đầu lại.Chỉ có điều buổi tối hôm đó, trên đường về nhà cũ Daniel lại nhặt được một người.Một người đàn ông ngồi bên bồn hoa ven đường. Và anh ta đưa về nhà.Cuộc sống đôi khi có khiếu hài hước khá tàn nhẫn. Bằng một cách nào đó, cậu và anh ta bắt đầu sống chung rồi yêu nhau.Nếu không phải ở thị giác của người đọc, thì thằng trong cuộc muốn bỏ đồ cũ là Goo mới là thằng bị người yêu vội vã muốn chia tay rồi cùng bên người mới ấy.…
12 chòm sao, 12 tài năng. Ai trong mình đều có những kí ức dành riêng cho mình. Họ có thể đến vs nhau bằng âm nhạc hay không?????? Hay họ sẽ ôm trong mình kí ức suốt đời Hãy thưởng thức câu truyện không bao giờ thuộc về bạn nhưng sẽ nhận thêm về nhiều cảm xúc cho trái tim.…
Lưu ý đầu tiên: truyện thuộc dòng parody dìm hàng bởi 1 người thấy bản gốc nhiều lỗiLưu ý thứ hai: nhìn cái bìa con Cà như chuyển giới kia sẽ đoán phần nào chuyện xảy ra T_TLưu ý thứ ba: đừng kỳ vọng về tình cảm thắm thiết lãng mạn giữa các nhân vật!Lưu ý thứ tư: Tác giả thích kiểu fantasy adventure nên dù nữ chính là Cà Rốt thì cũng chả có cảnh tình cảm nóng bỏng gì đâu. Lưu ý thứ năm: Hoàn toàn bịa đặt câu chuyện về quá khứ nhà Reed (Rido)Lưu ý thứ sáu: Tác giả lấy mốc thời hiện đại của Carol là những năm 80 do NHAC được sáng tác vào 1976. Chứ nếu xài cái mốc hiện tại thì chuyện em Carol - người Mỹ chánh hiệu làm xử nữ đến năm 18 trở nên... kỳ cục!Lưu ý thứ bảy: Tác giả xem NHAC (bản đầu tiên của Kim Đồng) từ hồi cấp 3, hiện nay mọi người có thể đoán độ lão hóa của tác giả nên nhận xét lịch sự giùm.Lưu ý thứ tám: couple Carol x Isis, Anubis x Ramla...…
Nàng là con gái của vị thần sống trên mặt trăng. Chàng là vị hoàng tử anh tuấn xứ Hitaito. Nàng xinh đẹp, dễ thương, hiền lành, trong sáng. Chàng anh tuấn, tài giỏi nhưng si tình. Liệu nàng có làm cho trái tim của chàng chuyển hướng về mình không?Không có lịch ra chap cụ thể…
ᴀᴜᴛʜᴏʀ: ʜàɴ ɴɢᴜʏệᴛ ʟᴀɴᴛʜể ʟᴏạɪ: ɴɢôɴ ᴛìɴʜ - ᴛʜàɴʜ xᴜâɴ ᴠườɴ ᴛʀườɴɢᴛìɴʜ ᴛʀạɴɢ: ᴆᴀɴɢ sáɴɢ ᴛáᴄɴɢàʏ ᴘʜáᴛ ʜàɴʜ: .... .... ...ɴɢàʏ ᴋếᴛ ᴛʜúᴄ: .... .... ...ɴɢᴜồɴ: ᴘɪɴᴛᴇʀᴇsᴛ - ɢᴏᴏɢʟᴇ▬▬▬▬▬𝐲𝐨𝐮 𝐫𝐞𝐦𝐢𝐧𝐝 𝐦𝐞 𝐨𝐟 𝐦𝐲 𝐧𝐞𝐱𝐭 𝐠𝐢𝐫𝐥𝐟𝐫𝐢𝐞𝐧𝐝…
Nhac rap…
Đăng lên chủ yếu lâu lâu lấy ra hát karaoke chơi ~~~…
Cuộc sống của tôi đang vốn bình yên đúng như tên gọi của chính mình An NhiênThế nhưng mỗi việc vốn là do ý trời, có lẽ do cuộc sống tôi quá yên bình Nên họ đã đệm thêm một nốt nhạc Một nốt nhạc khiến tôi mãi khắc vào tim…
bản nhạc cuối anh dành cho em ooc, lowercase…
Nốt nhạc cuối cùng, chắc em phải tự hoàn thành nó rồi. Cảm ơn anh vì thời gian tuyệt vời...…
Ngọt, nhẹ nhàng, hơi sến, ...Char x oc, bg 1x1Lưu ý ooc toàn bộ nhân vật…
Tác giả: Nhạc Sự sssEditor: Tư Hạ Thể loại: đam mỹ, cổ đại, HE.Văn án tác giả: Ta hận ngươi. Văn án editor: Ngươi có chết, có thê thảm cỡ nào, có hối hận đi chăng nữa ta vẫn sẽ nói chưa từng yêu ngươi, dù chỉ một chút.…
Chào em, người đã từng vút qua cuộc đời ta và để lại vết lõm hằn sâu không thể xóa nhòa.Ta chẳng bao giờ có thể quên được những gì đã xuất hiện trước mắt, kể cả cậu bạn nhỏ đã từng khóc nhè khi chụp ảnh lớp ngày ta còn học lớp mầm, kể cả vết xước đã không còn hiện hữu trên đôi bàn tay vụng về, kể cả những câu chữ em mà đã từng động viên ta vào những ngày êm đềm nhất.Người nghĩ ta đã quên, nhưng trên thân thể ta có hàng tá những vết lõm khiến cho ta có muốn quên cũng chẳng được.Vì ta không thể.Xin lỗi.Và xin tặng em một ngày nắng đẹp bằng cả tấm lòng.-choi seungcheol & lee jihoon…
hành trình đi học của tiến xĩ…
Con người ta thường lặp đi lặp lại một sai lầm, nhiều đến nỗi dường như người ta đã dần quên bẵng đi việc nó có thể gây ra những nỗi đau lớn đến nhường nào. Đó là khi bản thân để cho sự ích kỷ và cái tôi lên trên những điều thật sự quan trọng, để khi đánh mất rồi chúng ta mới hối tiếc nhận ra những gì ta đã bỏ lỡ...…