NĐBLC
…
Kể về cô bé Y/n nhỏ tuổi mắc bệnh nhân cách được Slendy nhận làm proxy với sức mạnh nhân cách nào đó đã giúp cho cô bé có một gia đình mới .…
Đây là truyện kể về bạn thân hồi nhỏ của Toby…
_Một câu chuyện dựa trên tựa game "Undertale" của "Toby Fox"_Tác giả : pói.____________Con người là những sinh vật bậc cao với sự thông minh, kiến thức và sự tò mò vô hạn. Thế giới nơi họ đang sống hằng ngày luôn luôn phát triển và đổi thay đến chóng mặt. Họ phát triển đến mức đã có thể tạo ra được robot với mục đích chính là phục vụ cho họ, nhưng việc sản xuất ra robot cũng đồng nghĩa với việc tài nguyên sẽ dần cạn kiệt, nhiều nhà máy sẽ mọc lên và vô vàn rác thải không thể xử lí hết. Con người, họ chỉ luôn nghĩ đến cái lợi trước mắt mà quên rằng hiểm họa đằng sau những cái lợi đấy. Cuối cùng họ phải nhận lấy hậu quả đó chính là...THẾ GIỚI BỊ Ô NHIỄM NẶNG !Đúng, chính là vậy ! Thế giới đã rơi vào con đường ô nhiễm, đâu đâu cũng là rác, những nhà máy thì nơi nào cũng có, khói và khí thải khắp nơi. Ngoài việc đó ra còn có cả việc những robot mà họ xem là sẽ trung thành đứng lên đấu tranh và lật đổ con người, lập nên một đế chế mới cho chúng và bắt con người lại, giết hoặc giết. Vào lúc lâm nguy như vậy, con người vô cùng ít ỏi và hai đứa trẻ là chưa bị robot bắt được là niềm hi vọng nhỏ nhoi và vẫn đang lẫn trốn trong thế giới tàn khốc khỏi sự tàn sát của robot. Những robot nghĩ rằng nếu chúng tiêu diệt hết loài người thì chúng sẽ có thế là bá chủ thế giới và xây nên đế chế chả chúng vậy nên bằng mọi giá chúng phải giết hai đứa trẻ này cũng như tránh mối hậu họa về sau. Hai đứa trẻ đã nhiều lần thoát được và sống ẩn trong thế giới đáng sợ này, chúng vẫn mang ni…
Sau nhiều lần cố gắng kiếm hình ta đã tìm được một hình tạm coi là được ---------------------------------------Hãy thử tưởng tượng khi FNAF chui vào slender's masion và trở thành một gia đình với các creepypasta. Từ đó những câu chuyện dở khóc dở cười xảy ra xung quanh họ.---------------------------------------À mình cũng đang định làm một câu chuyện tình yêu cho Ticci Toby mà mình chẳng biết gì cả :v có gì cho mình thêm thông tin nhá. ^^…
SỐ LẠTác giả: Ngụy Tùng LươngThể loại: NTR, niên hạ, tam quan bất chính, nữ trang, hiện đạiTổng chương: 50Biên tập: Goblin-Warning1. Truyện bao gồm nhiều thể loại mặn mà, hãy cân nhắc trước khi đọc.2. Nhân vật thụ không mấy mạnh mẽ.3. Đây là một truyện dở tệ cho những bạn khó tính hoặc khẩu vị tinh tế.…
Nội dung:2 con người cố gắng triệu hồi Slenderman nhưng ko hiểu sao lại bị pay cmn sang thế giới song song. Nếu thế giới chúng ta các nhân vật creepypasta đa phần ko tồn tại thì đó là nơi sự hiện diện của họ là cực kỳ rõ ràng. Liệu họ có sống sót ko? Cùng tìm hiểu nhé =)))Thể loại: Hài hước, có kinh dị nhưng mà chắc ko sợ lắm đâu =))Hy vọng mn cảm thấy vui khi đọc truyện ❤Vừa qua 1 đợt wattpad bị lỗi ko cập nhật đc truyện =)) Lo vl. Thôi thì đc đến đâu hay đến đấy vậy…
ville de rêve tức thành phố trong mơ . Chắc hẳn trong mỗi chúng ta , ai cũng có những lúc muốn biến giấc mơ thành những điều thực trong cuộc sống . vì giấc mơ đó quá đẹp?, hay vì ta quá nhút nhát không muốn dây dưa với thế giới thực ? hay là lý do khác ?Đây là những mảnh chuyện nhỏ kể về những tầng lớp trong xã hội và ước mơ của họ…
Trailer Cánh Hoa Tàn Trong GióThể loại: Ngôn tìnhTác giả: Phạm Kiều TrangTrong đêm khuya tĩnh lặng trên thảo nguyên du mục, một người đàn ông mặc quân phục ngồi lặng lẽ trên một chiếc ghế trúc, những ngón tay đẹp đẽ của anh ta cầm một cành hoa phù dung, mái tóc ngắn khẽ lay động theo chiều gió thổi.Một người lính cấp dưới ôm súng đứng canh gác ở gần đó đã hơn bốn tiếng, đôi chân đã sớm tê cóng vì sương muối ở cao nguyên. Anh ta thở hắt ra một làn khói, sau đó thu hết can đảm tiến lại, cúi đầu nói: "Tư lệnh, muộn rồi, anh hãy nghỉ ngơi đi"Quách Dĩ Kiên vẫn trầm ngâm nhìn bầu trời đầy sao trước mặt, bình thản trả lời: "Không cần canh gác nữa. Chú đi nghỉ đi"Người lính đã quen với việc hàng đêm Tư lệnh Kiên vẫn ngồi hàng giờ đồng hồ nhìn trời sao, càng không dám hỏi nhiều, nghiêm cẩn giơ tay ngang thái dương hành lễ chào cấp trên một cái rồi xoay người đi thẳng,Sau khi anh ta đi rồi, Quách Dĩ Kiên mới chậm rãi đưa cành hoa phù dung lên ngang tầm mắt, khẽ thở dài một tiếng. Đây là loại hoa phù dung ba màu rất hiếm gặp trên đời, anh đã mất ba năm trồng đi trồng lại, cây này chết đi, lại nuôi thêm một cây khác, rút cục sau gần một nghìn ngày phù dung ba màu mới chịu nở hoa. Chỉ tiếc, hoa nở, người lại không còn ở nơi này nữa.Hoa phù dung ba màu rung rung e ấp dưới làn gió lạnh buốt, qua năm ngày, rút cục cánh hoa cũng úa tàn trên tay anh, rơi rụng lả tả.Quách Dĩ Kiên mỉm cười nhàn nhạt, trong lòng ngập tràn thê lương: "Trịnh Vân Trang, bao giờ chúng ta gặp lại nhau lần nữa"!!!…