Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tai nạn xe cộ sau tỉnh lại, ta đầu tiên mắt nhìn đến đó là Duẫn Lệ anh tuấn bức người mặt.Điều này làm cho ta bao nhiêu có chút khó xử.Nhưng cuối cùng ta còn là ngoan nhẫn tâm, chỉ vào hắn hình dạng duyên dáng cái mũi mắng to nói:"Xem ra ngươi chính là chàng của ta quy tôn tử!"Hắn ngẩn người, sau đó mới lãnh đạm nói:"Ta là ngươi vị hôn phu, Nhan Tiếu, ngươi mất trí nhớ."Sau lại ta cũng từng khuyên bảo Duẫn Lệ, như ta vậy đáng khinh con cóc, thật sự không xứng với hắn.Hắn cười lạnh, "Ngươi chính là sáp thượng cánh biến thiên nga, cũng không thể chạy ra sinh thiên…
Nếu một ngày mình chẳng cùng nhau nữaEm sẽ quên em...Em biết, nếu ngày đó xảy ra, là ngày em không còn đủ can đảm và tự tin để chạy theo mối duyên của mình. Là ngày tình yêu chẳng còn đủ lớn để dẫn lối em vượt qua những hoang mang thương tổn. Ai bảo trời chẳng ban phận, nên em phải lao đao khổ sở nối hoài một sợi tơ dang dở. Sông cạn đá mòn, long trời lở đất, nỗi đau chạm tới tận cùng con tim, rồi em cũng tự biết khó khăn mà chùn bước.Hẳn rồi, em rồi sẽ quên em.…
Mùa hè năm mười sáu tuổi, Châu Mạn Nhu một mình đến hẻm Giang Ninh - một vùng quên yên ắng với những cánh đồng trải dài bát ngát và những khóm đinh hương nở rộ để dưỡng bệnh.Buổi tối, những làn gió mát lạnh thổi tung loạn xạ mái tóc của cô gái nhỏ. Châu Mạn Nhu vừa ra tiệm tạp hóa mua một chút đồ dùng, lúc đang đi trong con ngõ nhỏ thì vô tình bắt gặp một chàng thiếu niên gục đầu xuống ngồi bên đường. Đi lại gần thì mùi máu tanh vô cùng khó chịu. Châu Mạn Nhu liền lấy đống đồ y tế vừa mua ra băng bó cánh tay đang chảy máu của cậu. Làm xong cô phủi những hạt bụi còn xót lại trên áo thiếu niên rồi đứng dậy đi về.Tiếng chuông tan học vang lên, Châu Mạn Nhu đi men theo con hẻm nhỏ trở về nhà, đang đi thì bị một nam sinh chặn đường.…
Tác giả : ...Vũ Tản (là tôi ấy, cứ gọi tạm như thế) Văn án: Nhóc con mồ côi thương thầm tỷ tỷ không thích ăn bánh ngọt"em...em không thích nam, cũng không thích nữ, em chỉ thích Thư Đan... "Tám tuổi Ái Phương đã ngỏ lời với Thư Đan, nhóc con gương mặt lem nhọ vương vãi nước mũi, gầy gò đáng thương dũng cảm nói với người mình thích..."tôi không thích nam, không thích nữ và tôi cũng không thích em"...kết quả Thư Đan không thương tiết từ chối phũ phàng,thực ra không muốn tổn thương nhóc con đâu, nhưng nhóc con quá phiền phứcTrần Thư Đan x Trần Ái Phương…
Nàng có thượng nhất thế hắc ám trí nhớ, đầu đầy ngân phát đổi lấy một thân quỷ dị huyền lực, tại đây dị thế thiên hạ, lại một lần nữa đem yêu phi danh hào vang dội !Hắn trời sinh âm lãnh quỷ mị, có một đôi khác hẳn với thường nhân liễm diễm tử đồng, bị nhân thầm kêu yêu nghiệt hoặc thế, một khi đánh lên, triệt đầu biến thân trở thành bên người nàng phúc hắc tiểu manh hóa .Muốn lợi dụng nàng? Có đầu óc! A...... Con phản loạn ?Tưởng ám sát nàng? Có dũng khí! Di...... Vô cớ chết ?Muốn truy nàng? Thật tinh mắt! Oa...... Mặt mũi bầm dập ?…
Jake - một mỹ thiếu niên từ một gia tộc đã thất thế, bị ép tiến cung làm lễ vật triều cống. Trong một đêm trăng đẫm mùi tử khí, Jake lọt vào mắt xanh của Vương gia Lee Heeseung - vị vương tàn nhẫn, lạnh lùng, nổi tiếng với danh hiệu "Hắc Diêm Vương" vì dã tâm cùng thói chơi bạo dâm.Tưởng rằng cuộc sống của mình sẽ chấm dứt trong thân phận nô lệ giường chiếu, nhưng dần dần, những đêm khát tình trở thành những chuỗi ngày cắn rứt giữa quyền lực, nhục dục và tình cảm bị cấm đoán. Liệu Jake có thể khiến trái tim băng giá của Heeseung tan chảy, hay chỉ là một con cờ giữa chốn hậu cung huyết lệ?…
Một lần nữa hắn ta lại tỉnh giấc từ trong mơ, nơi có nàng ấy...Ảo mộng dẫn hắn tới một thiên đường giả tạo tanh nồng mùi máu, tại vùng đất đang bao bọc một đóa cẩm chướng đỏ rực.Qua lớp thủy tinh trong suốt là giấc mơ của hắn, là mảnh ghép cho sự trống rỗng của hắn. Nhưng việc đập vỡ lớp kính này để bắt lấy nàng ấy có phải là việc đúng hay không? Phá tan lớp phòng vệ yếu đuối, bóp đến nát vụn nàng ấy trong tay.Không, thế nhưng hắn đã làm.----------------------------Đồi cỏ xanh, hoa sặc sỡ, chỉ là thiếu đi mất loài hoa tượng trưng cho "tình yêu" của một con rối không có trái tim như hắn…
Nữ nhân bằng hữu trước kia cùng ta giao hảo vô cùng thâm tình, tình nghĩa không gì sánh bằng. Chúng ta thường xuyên tắm rửa cùng nhau, và phụ mẫu hai bên cũng không lên tiếng phản đối. Thế nhưng, khi nàng cùng ta đều phân hóa thành Beta, phụ mẫu nàng lại yêu cầu cả hai chúng ta phải tách rời.Dẫu cho Beta là trạng thái bình thường trong xã hội, nhưng phụ mẫu nàng lại cổ hủ, cho rằng đồng tính Beta là dị bệnh. Họ đã tách chúng ta ra, và nàng, vì chịu ảnh hưởng của quan điểm đó, đã khinh miệt ta, xem ta như một loại dị bệnh đồng tính Beta. Kể từ đó, chúng ta từ những bằng hữu thân thiết đã trở thành người xa lạ, không còn quen biết.Thời gian trôi qua, ta cùng phụ mẫu sống an yên trên đồng thảo nguyên, chăn cừu, chăn vịt, chăn bò, tận hưởng sự bình yên. Nhưng rồi, tin dữ ập đến, Trùng tộc xâm lược lãnh địa nhân loại, và cuộc chiến đấu tranh tàn khốc hiện lên trước mắt.Khi phụ thân bị một con trùng tộc bắn chết, ta phân hóa ngay tại nơi ẩn nấp. Mẫu thân không còn sự lựa chọn nào khác, đành phải tàn nhẫn phá hủy tuyến thể của ta. Trong lúc hỗn loạn, mùi tin tức tố Omega S+ tỏa ra khắp nơi khiến mẫu thân ta hoảng loạn. Bên ngoài, Trùng tộc vì thế mà điên cuồng phá hủy nơi ẩn nấp. Ta thấy một người mà trước kia ta từng xem là bằng hữu... Nàng mang theo một cây đại súng lazer, mùi hương tin tức tố Alpha bùng nổ hòa quyện cùng ta trong cảnh tượng hỗn loạn ấy.___Lời tác giả:"Thực là thêm một hố mới sao? Dẫu rằng các hố đều do chính tay ta khai mở và cũng tự mình lấp lại, nhưng xin lưu ý rằng hố mới này bao gồm th…
Tác giả: Ngọc HuyềnThể loại: Hiện đại, dị năng, tận thế. Mưa vẫn rơi, tầm tã, ào ạt, thành phố chìm trong làn nước mờ nhạt. Sự ẩm ướt khiến người ta khó chịu, những vũng nước đục ngầu chỉ chực chờ vấy bẩn đôi giày trắng bạn mới mua, hay mùi quần áo ẩm mốc vì phơi ba ngày chưa khô. Một con chim sẻ ướt rũ nép mình bên cửa sổ kí túc xá, nó lạnh run, từng chùm lông bết lại với nhau, nếu mưa không sớm tạnh, có thể nó sẽ chết. Bồng Kế bước ra khỏi phòng tắm, vừa đi vừa lau tóc, quần áo vẫn chưa khô, có lẽ cô sẽ phải mặc lại đồ ướt. Thật khó chịu. Kí túc xá chật hẹp bừa bộn, quần áo sặc mùi ẩm mốc, danh sách deadline dằng dặc nối nhau như không bao giờ có kết thúc, hay chỉ đơn giản là ly cafe vừa pha đã bị bạn cùng phòng uống mất? Không, không riêng một việc nào, mà là tất cả, tất cả như dồn lại, đè nén trong lòng khiến cô khó thở. Mà bây giờ, cơn mưa kéo dài ngày này qua ngày khác này càng khiến cô bức bối. Tới mức khi thấy chim sẻ nhỏ tội nghiệp kia, cô chợt nghĩ, không ai giải thoát cho cô cả, tại sao cô phải cứu nó? Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau, ích kỉ che lấp mất.Bỗng một tia chớt sáng lòa, rạch ngang trời, mang theo tiếng "đùng đoàng" đinh tai nhức óc cắt đứt mạch suy nghĩ của Bồng Kế. Chim sẻ nhỏ dường như càng run rẩy, nhưng nó chẳng còn sức đâu mà bay nữa. Có lẽ, cái chết đang cận kề nó? Rốt cuộc, Bồng Kế vẫn mở cửa sổ, đặt chim sẻ v…
Khi một thiên thạch bí ẩn mang theo hàng trăm ngàn sinh vật quỷ dị, mang theo hàng ngàn lũ Kaijin, đâm vào Trái Đất, nhân loại rơi vào vực thẳm của tận thế. Chúng là những nỗi kinh hoàng bất tử, mọi nỗ lực tiêu diệt chúng dường như không có tác dụng, nó chỉ làm chậm lại quá trình tái sinh của chúng mà thôi, biến mỗi trận chiến thành cuộc chiến vô vọng. Trong thế giới tàn khốc đó, hai chị em Bạch Lang Lang và Bạch Cửu Ngôn, với chỉ một gấu bông làm an ủi và sự gan dạ bất ngờ, phải bám víu lấy nhau để sinh tồn. Mắc kẹt trong khu rừng tăm tối, mỗi bước chạy là một hơi thở thoi thóp giữa lằn ranh sinh tử. Tiếng hắt hơi vô tình, mùi tanh tưởi của kẻ thù kề cận... khi hy vọng gần như vụt tắt, một cánh cửa sắt rỉ sét bất ngờ hé mở. Liệu đó là lối thoát duy nhất hay là một cái bẫy chết người? Hãy cùng dõi theo hành trình đầy kịch tính của hai sinh mạng nhỏ bé này, khi chúng đối mặt với nỗi kinh hoàng và tìm cách sống sót giữa chốn địa ngục trần gian.…
Tận thế, kẻ làm mưa làm gió khắp thành phố E - Đường tam công tử tổng giám đốc ASA bị cấp dưới phản bội, bị bạn bè bán đứng, bản thân bị trọng thương, lưu lạc nơi đầu đường. Bên cạnh chỉ có một con nhóc lai lịch bất minh lại luôn miệng gọi anh là ba.Đường tam công tử không so đo nhiều như vậy, bởi anh mắc tiểu sắp chết rồi. Dù là đàn ông giội đồng đúc sắt cũng không nín được! Anh đến cả ngón tay cũng không động đậy được, chỉ đành hạ giọng xin giúp đỡ từ con nhóc bên cạnh.Ngoài xe đám zombie còn đang chờ ăn cơm, "con gái" anh đổ hết một chai coca lớn, cầm chai không đưa cho anh. Con bé cởi quần anh, đưa "Vòi nước" của ba vào trong chai.Đôi tay cầm "Vòi nước" vừa non mềm vừa mượt mà, hơi thở gần trong gang tấc lành lạnh sạch sẽ. Tổng giám đốc Đường mấy ngày bôn ba không biết mùi thịt, thậm chí đã có phản ứng.Đường tam công tử dù nghèo túng nhưng vẫn có chí khí, sao có thể ra tay với mầm non của tổ quốc? Anh bắt đầu nhớ lại mùi vị của đám người đẹp trước kia.Anh nghĩ như vậy, quả nhiên có thể dời tà niệm khỏi bé Hải Mạt Mạt. Vừa dời xong, tổng giám đốc Đường phát hiện một việc rất không ổn... bảo kiếm của anh ở trong bình phình to. . . . . . Rút, rút, rút. . . . . . Rút không ra. . . . . .Nguồn: sưu tầm…
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…
Tứ Hải Bát Hoang năm 2026 không còn là cõi mộng mơ, mà là chiến trường của linh lực cao tốc và công nghệ Nano.Hắn - Hắc Diệm, vị Đế quân sinh ra từ đá núi lửa, tàn nhẫn và không có dây tơ hồng định mệnh, kẻ coi chúng sinh như quân cờ quân sự.Nàng - Bạch Vân Nghi (Thập Nhất), nàng Hồ ly bước ra từ tranh sơn thủy nhưng lại say mê mùi tiền và thuốc súng, "bà trùm" chế tác vũ khí tối tân nhất Thanh Khâu.Một bản hợp đồng độc quyền được ký kết bằng máu và tinh thạch. Một cuộc rượt đuổi giữa những cỗ máy sinh học mang trái tim người và những bóng ma đến từ tương lai. Khi mã nguồn của Ác ma hòa quyện cùng sắc mực của Hồ ly, liệu đó là sự khởi đầu của một thời đại mới hay là dấu chấm hết cho Tứ Hải?"Tiền là thứ duy nhất không phản bội mình, nhưng ngài... lại là biến số đắt giá nhất mà tôi từng gặp."…
Chẳng may bị bỏng nước sôiNgâm vào nước lạnh một hồi khỏi ngay.Chẳng may dầm đâm vào tayXà phòng đắp lại ra ngay vài giờ.Vôi bắn vào mắt bất ngờNước đường hãy nhỏ không chờ một ai.Nhức răng cắn ngậm gừng tươiHoặc múi tỏi nướng ở nơi đau nhiều.Khi bị xương hóc chớ kêuNgậm viên C, xương sẽ tiêu dần dần.Viêm họng uống nước rau cầnBỏ thêm tí muối vài lần hết đau.Máu cam chảy, bày cho nhauCục bông tẩm giấm nhét vào hết ngay.Trái nhàu chín vị thuốc hayĐắp vào mụn cóc ít ngày sẽ thôi.Nếu bị ong đốt nhớ bôiMột viên aspirin vào vết đau.Muốn lạc rang dầu giòn lâuPhun ít rượu trắng bắt đầu trộn lênĐợi cho khi lạc nguội thêmRắc một chút muối đã rang khô vào.Cá nướng không muốn tróc ít da nàoTrước khi nướng, hãy xoa vào mặt daMột lớp mỡ mỏng, nhớ nhaLúc đầu đun lửa lớn, sau là lửa nhỏ hơn.Cách khử mùi tanh của tômKhi luộc, cần nhớ thêm vào miếng quế thơm.Muốn cho cá hấp, béo ngậy hơnĐể lên mình cá miếng mỡ gà, vậy thôi.Nếu muốn Nách mình đỡ hôiRau Ngò hãy nhớ ăn nhiều nghe không?Hạn chế căn bệnh tăng xông (Cao huyết áp)Thường xuyên nhớ đến cái ông rau cần.Nhai sống, hoặc uống trà gừngNôn mửa sẽ hết, bạn đừng có quên.Ngó sen xào, không muốn thâm đenTrong khi xào, nhớ cho thêm nước vào.Bị côn trùng đốt thì sao?Tinh dầu Tràm hãy bôi vào thật nhanh.Nếu muốn bảo quản quả ChanhCắt đôi úp nửa còn vào dấm chua.Gan muốn giải độc thì muaMỗi tuần 2 – 3 quả trứng (ăn vừa vậy thôi)Rau cải, không thiếu được rồiUống thật nhiều nước, giúp hồi lại gan.Muốn da trắng trẻo, m…
Tên truyện: Làm Nũng Tác giả: Hồ Ly Bất QuyThể loại: Hiện đại, vòng giải trí, niên thượng, ngọt, HE, hỗ sủng, điềm văn, Phó Thanh X Tạ NhanVừa giàu vừa soái hung ác không nhiều lời với người ngoài công X Không sợ trời đất mỹ mạo thụĐộ dài: 74 Chương + 15 Phiên ngoạiVĂN ÁNKhi Phó Thanh còn bé ông nội anh mời người tính một quẻ, nói mạng của anh thiếu một đoạn nhân duyên.Vậy mà quẻ này chuẩn, mãi đến ba mươi hai tuổi anh vẫn độc thân.Cho đến khi nhặt được một tiểu đáng thương dung mạo xinh đẹp trong tiệm cafe, ông nội anh vừa nhìn thấy thì nở nụ cười, nói: "A Thanh, nhân duyên của con đến rồi."Vì vậy bên cạnh Phó Thanh có nhiều thêm một người yêu nhỏ đáng thương. Người yêu của anh tên Tạ Nhan, là tiểu minh tinh tuyến 180 chuyên diễn thi thể.Phó Thanh suy nghĩ, nhà mình nuôi người yêu, dù thế nào cũng không thể để người ngoài khi dễ a.Vì vậy, Tạ Nhan vốn lớn lên mềm mềm liền trong vòng giải trí vùng lênTừ nay về sau trong vòng giải trí người người đều biết, tiểu minh tinh Tạ Nhan mạo mỹ động nhân, mắt cao hơn đầu, tài nguyên siêu cấp, kiệt ngạo bất tuân, nguyên nhân ở chỗ bối cảnh thâm hậu đứng phía sau là vị đại thổ hào Phó Thanh, đối với cậu ngàn vạn cưng chiều, muốn gì được đó..Việc này bị đè ép thật nhiều năm không ai dám nhắc tới, thẳng đến khi có tiểu ký giả liều mạng đến trước mặt Tạ Nhan nói ra vấn đề này, Tạ Nhan nhịn không được nhìn ký giả, lạnh lùng nói chuyện: "Cái gì mà đùi lớn của kim chủ, đó là chồng tôi đã đăng ký kết hôn bao năm rồi."Ngữ điệu như thườ…
Tác giả: Vũ thầnThể loại: tiên hiệp, ngôn tìnhEdit: âu dương pháGiữa vạn con người chúng ta gặp nhau là duyên kiếp, sống được bên nhau là tình kiếp nhưng hận nhau đến vĩnh hằng là nghiệt duyên. Giữa sơn sâm mù mịt, những ngọn lữa những âm thanh sát người, tiếng hò hét, chỉ mình nàng- Quý phi , nàng nằm lặng lẽ trên đất, mũi tên xuyên qua lồng ngực , nhân gian ngôn thường khi trái tim đã chết không một tổn thương nào là còn đau đớn hơn, ánh mắt lạnh lùng xa xăm, nền đất lạnh lẽo máu chãy ướt đẫm, vì cớ chi..... Một chữ tình. Hoàng đế ...... Vạn kiếp chẵng siêu sinh , chẵng mai tương ngộ, chẵng mai tơ duyên nguyện một phải tan biến đến vĩnh hằng.Hắn lạnh lùng bước lên ngai vàng, ánh mắt xa xăm đến một ngày hắn cũng tự vẫn đi về chốn vĩnh hằng. Hắn tự vẫn, mũi tên xuyên qua ngực máu hắn giáng hạ làm cả giường hàn băng đẫm máu, miệng hắn chết lên rồi rơi vào cỏi phiêu lưu vĩnh hằng nằm cạnh nử nhân mình yêu...... Nghiệt duyên..... Người chung tìnhTa chung tìnhÝ trời định sẳngUyên ương vỡ đôiNguyện vĩnh hằng không bao giờ tái hợpNguyện vạn niên hồn kiếp chẳng siêu sinhVạn năm chia lìaKiếp tình từ nay như tậnVạn kiếp từ nay xin tạ từ.Phần một trong trọng sinh tứ thần(3 phần ba truyện khác nhau và có liên kết sơ lượt) Tg: vũ thần-cảnh báo: truyện viết và được đăng không do chính tg, người đăng: âu dương phá, truyện mang tính viết theo cá nhân và sở thích.…
"Rầm"Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vài mũi, cô nằm đó nhoẻn miệng cười nhìn bầu trời xanh thẳm. Vậy là hết, đây là chuyện cuối cùng cô có thể làm cho anh, cũng là điều duy nhất có thể để anh suốt đời này không thể quên cô được. Bởi vì tính mạng người con gái anh yêu là do cô cứu, vì có cô nên cô ấy mới may mắn thoát khoải kiếp nạn này...Máu từ miệng không ngừng phun ra, ngay lúc này đây trước mắt cô là hình ảnh của bố mẹ, họ đang nở nụ cười thỏa mãn. Nước mắt cô chảy dọc xuống, hòa cùng máu, ý thức cũng dần dần mơ hồ đi.Cô sắp không xong rồi...Cô sắp rời xa thế giới này rồi...Cả anh và bố mẹ cô sẽ không còn thấy cô chướng mắt nữa, rồi họ sẽ có cuộc sống vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn khi không còn cô nữa...Ngay từ đầu, cô sinh ra trên thế giới này đã là một sai lầm. Cuộc đời cô từ đó cũng là sai lầm nối tiếp sai lầm. Có lẽ năm đó cô không nên khóc lóc cầu xin bố mẹ đừng ly hôn. Có lẽ năm mười bảy tuổi khi đó cô không nên rung động trước người con trai ấy. Nhưng mà...Tạm biệt.***Phật hỏi người con gái:- Nếu ta cho con làm lại cuộc đời này, con sẽ sống khác chứ?Cô gái ấy ngẩn người, qua một hồi lâu mới cười ngu ngơ, nhưng ánh mắt lại vô cùng chân thành:- Xin phật hãy cho anh ấy được hạnh phúc... Và cả, bố mẹ con nữa, mong họ sớm tha thứ cho nhau...Linh hồn cô tiêu tán, Phật lắc đầu. Trên đời này có nhiều người như vậy, đến lúc chết đi rồi lòng vẫn hướng về nửa kia. Nếu có kiếp sau, Ngài mong rằng cô đừng ngốc như thế...…
Tinh tế thời đại, nhân loại gặp được sử thượng lớn nhất kiếp nạn, ngủ say ngàn năm long tộc đối với nguy nan hết sức thức tỉnh, một lần nữa trở thành tinh tế đế quốc thống trị giả.Đương đại ăn hóa cô gái xinh đẹp Dụ Điềm Điềm vừa cảm giác tỉnh lại sau, xuyên thành nơi này cực vì hi hữu giống -- nhất chích tiểu nãi miêu, ngay mặt lâm bị làm như lễ vật đưa cho long tộc điện hạ vận mệnh.Dụ Điềm Điềm ngồi ở hộp giấy động cũng không dám động: Mộng bức. jpgTráng lệ cung điện nội, nghe đồn trung cao quý lạnh lùng, bạo ngược thành tánh đại điện hạ rút đi đầy người đen bóng vảy, thu hảo long giác, ở nôi giữ thật cẩn thận ngồi xổm xuống thân mình, đối với vừa mở mắt ra lông xù tiểu nãi miêu ngoắc, thanh âm như là sợ làm sợ nàng bình thường phóng hoãn thả chậm: "Tiểu meo meo, mau tới đây tìm ca ca ôm một cái ~ "Nhị điện hạ cúi người, dùng chóp mũi nhẹ nhàng huých bính của nàng chóp mũi, cũng thân thủ xoa bóp nàng phấn nộn thịt điếm, nhịn không được tán thưởng: "Hảo đáng yêu tiểu mèo nha."Tam điện hạ khẩn cấp lấy ra đậu miêu bổng ở nàng trước mặt đãng đến đãng đi, tinh lượng đôi mắt trung tràn đầy chờ mong: "Chuyên môn cho ngươi chọn lựa lễ vật, thích không? Tiểu tử kia."Dụ Điềm Điềm nhìn trước mắt liên tiếp xuất hiện thật lớn bàn tay, mang theo lông chim dài thô gậy gộc cùng đột nhiên phóng đại một trương mặt, nàng cố gắng theo dại ra trung phục hồi tinh thần lại, gian nan đứng thẳng thân mình, mại tứ chân lắc lắc đãng đãng hướng oa ngoại chạy tới: Anh anh anh bọn họ đang…
Vươnq Tuấn Khải (20 tuổi) anh là CT của tập đoàn Karry Wanq lớn thứ hai thế giới. Anh còn là lão đại của Hắc banq lớn thứ hai tronq thế giới ngầm. Anh có vónq dánq cao , mũi cao , chuẩn soái ca nhưnq lạnh lùnq , tàn nhẫn. Anh còn là một chànq trai mà tất cả phụ nữ điều monq muốn có được. Nhưnq anh còn đi học trườnq KARROY trườnq lớn nhất TQ. (nam thần)Dịch Dươnq Thiên Tỉ (19 tuổi) cậu cũnq là CT của tập đoàn Dịch thị lớn nhất thế giới. Cậu còn là lão đại của BLACK banq lớn nhất tronq thế giới ngầm nhưnq cậu ẩn danh. Cậu sở hữu một làn da mềm mại , đôi mắt đen láy , mũi cao , môi anh đào nhưnq lạnh lùnq , tàn nhẫn. Cậu còn là một tiểu mỹ thụ mà tất cả phụ nữ và nam nhân điều monq muốn có được. Cậu đanq học trườnq TDT (Pháp) trườnq lớn nhất ở Pháp. (nam thần)Vươnq Nguyên (20 tuổi) là CT của tập đoàn Vươnq thị lớn thứ 3 thế giới. Cậu còn là lão đại của ROY banq lớn 3 tronq thế giới ngầm cậu là bạn thân của VTK. Tính cách của cậu cũnq giốnq như VTK.Lưu Chí Hoành (19 tuổi) là PCT của Dịch thị đồnq thời cũnq là phó lão đại của BLACK banq là bạn thân của DDTT. Tính cách cũnq giốnq như DDTT.Âu Dươnq Na Na (19 tuổi) là con gái của tập đoàn Âu thị lớn nhất Châu á. Tính cách nganq ngược , hónq hách , độc ác , mưu mô , xảo quyệt ỷ tập đoàn của gia đình lớn nhất Châu á nên khônq xem ai ra qì , là bạn thân của Dươnq Mỹ Kỳ.Dươnq Mỹ Kỳ (19 tuổi) là con gái của Dươnq thị lớn thứ hai Châu á. Là bạn thân của ADNN , tính cách giốnq như ADNN.Và một số người khác,.....…
editor: Minhbeta: ngânnguồn: diễn đàn lê quý đônNghe nói, Phủ Viễn Tướng Quân từ trên chiến trường mang theo một tiểu nương tử trở lại, dung mạo như thiên tiên, so hơn Chiêu Quân, tức chết Điêu Thuyền, có ba nữ tử thầm lén nhìn trộm dung mạo kia, ngay lập tức tự ti mặc cảm, nhảy sông tự vẫn... Nghe nói, tiểu nương tử kia là thiên thần hạ phàm, cùng Phủ Viễn Tướng Quân cả đêm khổ chiến, cuối cùng bị Phủ Viễn Tướng Quân thu phục, ngày thứ hai hai người toàn người đầy máu trở lại doanh trại, có thể thấy được tình hình chiến đấu kịch liệt, tình thế hiểm ác, đủ để khiến phong vân biến sắc, thiên địa rung độngNghe nói, tiểu nương tử kia võ nghệ kinh người... Nghe nói, tiểu nương tử kia tài múa kinh người... Nghe nói, tiểu nương tử kia đưa tới tứ phương tranh diễm, mỹ nhân tài nữ các nước liên thủ cử hành đại hội đọ sắc để thị uy, ba ngày ba đêm, đấu thơ đấu từ đấu họa đấu mực, so cờ so cầm so rượu so vũ, tứ phương tất cả thất bại, từ đó được đặt tên là thiên hạ đệ nhất phu nhân...Nhưng... Còn nói, tiểu nương tử kia là người tướng mạo đẹp nhưng phẩm hạnh không đoan, đêm đầu tiên hạ phàm liền câu dẫn Phủ Viễn Tướng Quân phá sắc giới, hai người đại chiến 300 hiệp, bởi vậy Phủ Viễn Tướng Quân lãnh như băng sơn không thể không đem nàng thú về nhà... Còn nói, tiểu nương tử kia khinh công xuất thần nhập hóa... Còn nói, tiểu nương tử kia không biết từ đâu kiếm được một oa nhi có vẻ bị bệnh, mỗi lần chế thuốc động một tí là ngàn lượng, nhưng động một tí lại phục vụ quyền cướ…