Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên gốc: 연애 지상주의 구역 - Tác giả: 화차Nguyên tác của webtoon và web drama 연애 지상주의 구역.Tựa tiếng Anh: Love for Love's Sake.Bản gốc gồm 118 chương nội dung chính, 6 chương ngoại truyện và 22 chương bonus stage.Dịch từ bản gốc tiếng Hàn.Bản dịch phi lợi nhuận của Nom Nim.Đăng đồng thời tại: levitiu.wordpress.com…
Mình up tiếp từ chương 134 lên !!!Cre: Quỳnh Dao_Queenie_Sk -------------------------VĂN ÁN:Thi thể bé trai mặc y phục đỏ, thi thể nam giới dưới đáy giếng sâu, phần vụn tử thi nơi đồng không mông quạnh ... Tăng Dĩ Nhu suốt ngày tiếp xúc với đủ hình đủ dạng thi thể đầy ghê rợn, vì lẽ đó cô hãnh diện trở thành một thành viên hội FA* Từ gốc '单身狗一枚 - Chú chó duy nhất: thường ám chỉ những người không có người yêu hoặc chưa kết hôn.Tâm thần phân liệt, sát thủ biến thái, tâm lý vặn vẹo ... Quanh năm suốt tháng Khúc Mịch say mê nghiên cứu đủ mọi loại hành vi, suy nghĩ lệch lạc; chính vì thế anh không những là 'Team FA' mà còn sắp trở thành thành viên lạc loài nhất trong hội FA.Nữ Pháp Y đụng độ chuyên gia Tâm lý tội phạm ...Tăng Dĩ Nhu: Khúc Mịch là 'Thi thể' hoàn mỹ nhất mà cô từng gặp, bụng sáu múi hoàn hảo. Đối mặt với phần vụn thi thể mà vẫn có thể ung dung ăn miếng thịt gà, bình tĩnh, lạnh lùng ... Tuyệt đối không phải là người bình thường.Khúc Mịch: Tăng Dĩ Nhu là một người phụ nữ biến thái mà xinh đẹp nhất mà anh từng gặp. Trông thấy thi thể hai mắt sáng rỡ, cầm dao giải phẫu tao nhã như đang thưởng thức món Âu, cô ấy đang hưởng thụ chiêm ngắm các tử thi bị lăng trì, thối rữa. Tuyệt đối không bình thường!Hai người mắc bệnh, một câu chuyện tình yêu, vô số các vụ án bí ẩn, kinh hãi và hồi hộp.Đoán được mở đầu nhưng không thể nào đoán được kết thúc!Nào mau mau đến coi ... Vừa coi vừa đoán ... thử xem ai là người có tài suy luận cao…
Thể loại : Bách hợp, Ngọt, Gương vỡ lại lành, Happy ending Couple : LiChaeng - JenSoo ____Văn Án : Năm đó cô vì bị ép buộc mà nói lời chia tay, xuất ngoại không nói lời nào. Năm năm sau cô trở lại lần nữa dây dưa cùng nàng."Chị lấy tư cách gì mà năm năm trước rời bỏ tôi không một lời, năm năm sau trở lại dằn vặt tôi ? Chị dựa vào cái gì ?"Cho đến cuối cùng tán cây ngân hạnh không phải là một địa điểm, nó là chấp niệm của nàng và cả cô."Tôi như vậy muốn cho chị nếm được mùi vị bỏ rơi của tôi năm đó đau khổ như thế nào !"Mà cho đến cuối cùng, nàng lại là tia sáng ở phía cuối đường hầm, sáng soi cuộc đời cô, làm cho cô biết cuộc sống này có rất nhiều màu sắc, là lí do để cô tiếp tục sống và trở lại Hàn Quốc...…
Trích:Lâm Vỹ Dạ và Trường Giang là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, yêu nhau và cưới nhau thuận lợi như được ông trời sắp đặt. Nhưng rồi vào năm Trường Giang 23 tuổi, bố mẹ mất, công ty mất. Tất cả đều mất do chính nhà họ Lâm gây nên. Còn cô năm 20 tuổi phát hiện mình có thai, hoảng sợ ra nước ngoài. âm thầm sinh con. Cuối cùng khi trở về lại chỉ nhận được sự ghẻ lạnh và một tờ đơn ly hôn…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
"Nếu không cẩn thận và no-clip khỏi thực tại sai chỗ, bạn sẽ thấy bản thân xuất hiện tại Backrooms, một nơi không có gì ngoài mùi hôi thối của những chiếc thảm ẩm mốc, sự điên loạn của một sắc vàng đơn sơ, cùng với tiếng ồn của những chiếc đèn huỳnh quang cứ âm ỉ liên hồi, và những căn phòng trống được phân chia ngẫu nhiên khoảng xấp xỉ sáu trăm triệu dặm vuông chỉ để giam giữ bạn lại. Mong Chúa cứu rỗi bạn, vì nếu bạn nghe tiếng động của thứ gì đó đang đi lang thang xung quanh, chắc chắn, nó cũng đã nghe thấy bạn rồi đấy..."--- Wikidot TheBackrooms VietNam ---…
Xin chào các tay viết non trẻ của thế giới văn học! Bước đi trên con đường viết lách, hẳn cậu đã luôn có những phút giây thắc mắc về đứa con mà bản thân đã dành rất nhiều tâm tư và công sức để chăm sóc đến tận giờ phút này! "Tác phẩm của mình có tốt không?" "Điểm mạnh và điểm yếu của tác phẩm là gì nhỉ?""Câu chuyện của chúng ta có những gì cần được cải thiện?" Vậy thì cậu à, cậu đến đúng nơi rồi đó! Tại [Review Box II | Speak Up!], cậu sẽ được những reviewer 'khủng long' đưa ra những lời nhận xét và phân tích không những công tâm, chân thành mà còn vô cùng thẳng thắn nữa! Hơn thế nữa, không chỉ góp ý giúp đỡ cậu tiếp tục bước đi trên con đường gian nan này, cậu còn nhận được những lời quảng cáo hay ho và ngọn lửa ủng hộ cậu dù chặng đường phía trước có bao nhiêu trắc trở! Cậu nên nhớ rằng, mặc kệ những lượt đọc và vote; tác hẩm của cậu chính là hiện thân của sự sáng tạo, tài năng và nỗ lực cố gắng của chính bản thân cậu! Chúng là minh chứng to lớn nhất rằng cậu đã bước ra khỏi ranh giới 'độc giả' đơn thuần và trở thành một 'tác giả'! Đừng ngại ngùng, hãy đến với chúng tớ! Cậu đã sẵn sàng chưa? hãy đăng kí một suất trong Review Box ngay thôi! _Raptors Team Assemble_…
Tác giả: Lộ Phỉ TịchNguồn: Thích Đọc TruyệnTình Trạng: Đang raReup: truyenfullThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Báo thù, Ngọt sủng, Trọng sinh, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Sảng văn, Hài hước, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp, Nữ cường.Đời trước, cô từng dành tất cả cho hắn. Hắn muốn thừa kế gia tộc, cô liền giúp hắn, tạo dựng tiếng tăm cho hắn. Nhưng đến ngày chúc mừng của hắn thì người nhà cô đều bị chính tay hắn giết chết. Một nhà ba người, tất cả hóa thành than.Sống lại một lần nữ, cô trở thành vị tiểu thư nhà họ Tô. Bởi vì muốn chạy trốn trong bữa tiệc cưới mà nhảy xuống biển khiến mặt mũi hai họ Tô, Bùi mất sạch.Nếu như cô muốn có một nửa gia sản hồi môn để báo thù cho cha mẹ kiếp trước, thì cô nhất định phải khiến người chồng đào hoa của Hải Thành này yêu thích cô.Nhưng mà, người chồng nhìn qua có vẻ phong lưu này, tại sao thâm sâu khó lường đến vậy....Vợ chồng Bùi Tô liên thủ báo thù, dẫm chết cặn bã, đạp chết tiện nữ, trước ánh đèn của toàn thế giới, thề sẽ sống thật hạnh phúc!…
Mạc Tuân- Lê HươngNguồn sưu tầm web: Truyen.oneMục đích: phi thương mại, chia sẻ truyện hay và đọc offline.Từ chương 321 đến hết.Trích:Nghe nói chú rể ở nhà họ Mạc kia đang bệnh tình nguy kịch, Lê gia có hai cô con gái, đều không muốn gả, cho nên Lê gia mới đón cô con gái thứ, người vẫn luôn gửi nuôi ở nông thôn trở về, cho cô gả thay đi xung hỉ.Lúc này, Lê Hương ngồi ở toa xe lửa giường nằm cầm sách xem, đột nhiên cửa mở ra, gió lạnh cùng với mùi máu tanh từ ngoài lùa vào.Lê Hương ngước mặt, chỉ thấy một thân hình cao lớn hiên ngang ngã từ ngoài vào.Hôn mê bắt tỉnh.Ngay sau đó, mấy người mặc đồ đen xông vào: "Lão đại, bây giờ không có ai, đưa tên đó xuống thẳng suối vàng thôi.""Ai bảo không có ai?"Người đàn ông mặt sẹo cầm đầu nhìn về phía Lê Hương.Lê Hương không nghĩ tới lại có tai vạ bất ngờ như vậy, người đàn ông đột nhiên ngã vào trong toa xe cô khiến cô gặp nguy hiểm tới tính mạng, trong mắt người đàn ông mặt sẹo đây sát ý, rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu.Lê Hương im hơi lặng tiếng nhìn thoáng qua vũ khí bọn họ trong tay, lập tức hoảng sợ xin tha nói. "Đừng giết tôi, tôi không thấy bất cứ cái gì cả."…
Tên truyện: Khi giá đông gặp nắng gắt Tên gốc: 恰似寒光遇骄阳Tên hán việt: Hệt như hàn quang ngộ nắng gắtTác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu Thể loại: Ngôn tình, đô thị, trùng sinh, hào môn thế gia, sủng, ngọt, HETrạng thái: Đã fullTrạng thái dịch: Đang raEditor: Vân Linh Nhược Vũ, Bạch LinhVăn án:"Khẩu vị của người này rốt cuộc nặng ra sao? Như thế này cũng có thể bỏ vào miệng được à?"Sau khi cô vừa tỉnh dậy lập tức nhìn thấy khuôn mặt giống như quỷ của mình, cảm thấy chỉ cần nhìn thêm một giây sẽ bị hỏng mắt.Kiếp trước, Cố Việt Trạch chính là người mà cô yêu nhất, sau đó cũng chính là kẻ cô hận thấu xương.Đời trước cô chính là kiểu nữ phụ mắt mù não tàn mới không chịu lấy một ông chồng tuyệt sắc, lại bị đôi tra nam tiện nữ hãm hại, bị bạn thân tẩy não, tới cuối cùng bị mọi người ghét bỏ, chết không có lí do.Đời này mặc cho các người trăm phương nghìn kế muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Thật ngại quá! Trí thông minh của bổn tiểu thư đã online rồi nhé!…
Xóm quê ngoại tôi có vài người là thương binh, trong đó có ông tôi. Không ai cụt chân tay, chỉ là sau chiến tranh thì sức khỏe yếu đi, người mất 60% sức lao động, người 70%Riêng ông tôi, 80%, không còn làm việc nặng được nữa................................................................................................................................Nghỉ hè, tôi được bố mẹ cho về quê ngoại.................................................................................................................................Thi thoảng, vào buổi chiều tà, khi con Mun- con mèo "quàng thượng" nhà ông bà đang nằm ngủ phè phỡn với cái dang không thể nào đặc trưng hơn ( nằm ngửa rang luôn chân tay ra ), mấy bác thương binh thân với ông lại sang nhà, ngồi uống trà đàm đạo dưới giàn mướp, kể chuyện hành quân, chuyện rừng sâu nước độc, chuyện ăn cơm trộn muối cũng thấy ngon. Tôi khi ấy còn nhỏ, cứ ngồi nghe mê mẩn - chẳng hiểu hết, nhưng cảm thấy gần gũi lắm.......................................................................................................................................Mùi khói bếp, tiếng kể chuyện và tiếng cười khàn khàn của mấy ông... in sâu trong ký ức tôi, như màu khói lam chiều, vương vãi trong kí ức mà chẳng bao giờ tan hẳn...........................................................................................................................................Tựa đề: ( ở trên )Thể loại: Truyện lịch sử/hài ( một chút )Tác giả: Sie0812Tất cả nhân vật đều đc đổi tênDựa trên câu chuyện có thậtCopy xin hãy cre ( ghi nguồn )…
"Kẻ ở lại cùng nỗi sầu, người ra đi cùng gió."Tác giả: Lưu SangNgày sáng tác: 19/4/2026Bấy giờ Liora khẽ mở đôi mắt của anh, trước mắt anh là một khung cảnh đầy thơ mộng, một ngôi nhà mọc lên giữa thảo nguyên và gần đó là một dòng suối trong trẻo như tâm hồn Liora, các loài hoa đua nhau khoe sắc, hương hoa thoang thoảng như những nốt nhạc nhẹ nhàng đặt lên đôi tay một người trần tục. Đằng xa là một cây cổ thụ to lớn, đang kết trái ra một loại quả có hình thù kỳ lạ. Liora đã choáng ngợp với khung cảnh tuyệt diệu. Anh chạy theo một con đường mòn, với những loài hoa dại mọc ôm con đường mòn ấy. Cơn gió thổi làm tán cây rung khẽ, Liora đã đi đến một thị trấn, những người dân được hưởng một nhan sắc tuyệt mỹ. Mùi hương từ một quầy bánh đã thu hút Liora, những chiếc bánh được đặt trên khay gỗ, điểm trên đó là một chút mứt dâu. Trước vẻ mặt ngạc nhiên của anh, Liora được thợ làm bánh mời nếm thử. Khi chiếc bánh vừa chạm vào đầu lưỡi, Liora tan chảy bởi hương vị thiên đường này, chiếc bánh giòn và xốp, vị ngọt từ mứt dâu đã để lại dư vị ngọt ngào cho Liora.…
Tác giả : Nghịch Thương Thiên Thể loại : Tiên Hiệp, Huyễn Huyền Editor : Kunkun Nguồn : goctruyen.com ----------- Trong linh vực mênh mông vô bờ có hải dương vô ngần vô tận cùng rất nhiều đại lục, có đủ loại sinh linh chủng tộc sống trong đó. Bọn họ đang không ngừng đột phá bản thân, vĩnh viễn truy tìm huyền diệu cuối cùng trong trời đất. Ở trong đó, thế lực cấp Thanh Thạch chỉ biết dựa vào thế lực khác mà tồn tại, bị chà đạp lên danh dự đủ kiểu. Những thế lực trong truyện được sắp xếp với nhiều đắng cấp, đứng đầu là cấp Hoàng Kim, chẳng những có được võ giả mạnh nhất trong trời đất, linh khí thần kỳ nhất, mỏ quặng giàu có và nhiều nhất, cấm địa bí cảnh huyền diệu nhất mà còn thống lĩnh cả các thế lực cấp Bạch Ngân, Xích Đồng, Hắc Thiết, Thanh Thạch. Mà nhân vật chính Tần Liệt lại bị phong ấn mất ký ức mười năm, bị ông nội gửi nuôi ở một gia tộc thế lực cấp Thanh Thạch không thể bình thường hơn... ----------Đây là truyện đăng theo sở thích nên chưa được sự đồng ý của chủ nhà, nhưng mình có thể cam đoan đây là truyện đăng phi lợi nhuận và có thể lâu lâu mình mới up chương mới (tại mình hơi lười) nên bạn nào muốn đọc truyện thì có thể lên trang goctruyen.com để đọc trọn bộ ^_^…
Lớp E - toàn nam, toàn quậy phá, nhưng vì họ toàn học rất giỏi, toàn là học bá, và có gia thế rất lớn nên được chống lưng và ở lại ngôi trường.Ngày cô gái duy nhất bước vào lớp, cả đám tưởng đó chỉ là như mọi khi, chỉ cần họ đuổi cô ấy đi là xong, làm mọi cách cho cô ấy chuyển đi lớp khác.Nhưng cô gái này khá cứng đầu và quyết đối đầu với tất cả nam sinh. Thật may khi trong đó có một vài người cũng tốt, và cô kết bạn được với 1 người trong khi họ đang đánh nhau và quay trở lại trường.Vào một ngày đẹp trời khi giáo viên hỏi họ của cô ấy và cả lớp bắt đầu ngạc nhiên khi cô ấy chính là em gái của kẻ thù mình.Và rồi mọi thứ bắt đầu sụp đổ.Em gái của kẻ thù vừa bước vào tổ ong điên loạn ấy.…
Tôi không rõ Park Jongseong muốn gì ở mình, khi ngón tay anh miết nhẹ lên môi tôi, tách hai cánh môi ra, rồi cứ thế để tôi mở hé miệng đợi chờ như vậy. Khi Pheromone dương xỉ của anh tỏa ra nồng nàn - không phải một mùi nước hoa nào trên người anh - cộng với hương thơm dịu nhẹ của những bó hoa trong cửa tiệm không chọi lại nổi mùi dương xỉ; cứ như những cú tấn công bất ngờ. Khi anh tiến lại gần tôi, ở khu vực bán hàng mà không khách hàng nào được phép bước vào, nhìn tôi với đôi mắt thăm dò - như thể chỉ cần tôi cho phép, anh sẽ lập tức tấn công ngay.Nhưng khi ấy, trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ: "Chưa phải lúc".…
Mạc Tuân- Lê HươngNguồn sưu tầm web: Truyen.oneMục đích: phi thương mại, chia sẻ truyện hay và đọc offline.Trích:Nghe nói chú rể ở nhà họ Mạc kia đang bệnh tình nguy kịch, Lê gia có hai cô con gái, đều không muốn gả, cho nên Lê gia mới đón cô con gái thứ, người vẫn luôn gửi nuôi ở nông thôn trở về, cho cô gả thay đi xung hỉ.Lúc này, Lê Hương ngồi ở toa xe lửa giường nằm cầm sách xem, đột nhiên cửa mở ra, gió lạnh cùng với mùi máu tanh từ ngoài lùa vào.Lê Hương ngước mặt, chỉ thấy một thân hình cao lớn hiên ngang ngã từ ngoài vào.Hôn mê bắt tỉnh.Ngay sau đó, mấy người mặc đồ đen xông vào: "Lão đại, bây giờ không có ai, đưa tên đó xuống thẳng suối vàng thôi.""Ai bảo không có ai?"Người đàn ông mặt sẹo cầm đầu nhìn về phía Lê Hương.Lê Hương không nghĩ tới lại có tai vạ bất ngờ như vậy, người đàn ông đột nhiên ngã vào trong toa xe cô khiến cô gặp nguy hiểm tới tính mạng, trong mắt người đàn ông mặt sẹo đây sát ý, rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu.Lê Hương im hơi lặng tiếng nhìn thoáng qua vũ khí bọn họ trong tay, lập tức hoảng sợ xin tha nói. "Đừng giết tôi, tôi không thấy bất cứ cái gì cả."…