Mùa Đông Xa Anh
Cảm ơn bạn!cảm ơn vì đã chú ý đến góc nhỏ đầy của xúc của tớ…
Cảm ơn bạn!cảm ơn vì đã chú ý đến góc nhỏ đầy của xúc của tớ…
Tg-Mèo Mùa ĐôngTh- Na HeeMuốn đối đầu với ta ? Hãy suy nghĩ kĩ vì đây là quyết định cho cuộc đời của ngươi.#Idol #Hành Động #Giật Gân…
Linh hồn tôi , chết điTrái tim tôi , lạnh lẽo Cơ thể tôi , chìm dần Stockholm cổ kính và thơ mộng. Dòng sông Gota dịu dàng và mềm mại. Hoa tuyết rơi ở trên tóc em , nụ cười em rơi vào linh hồn tôi. Một linh hồn tăm tối và kiệt quệ.Gió đông tràn về Stockholm , tôi muốn ôm lấy em hiền hòa.…
Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió. Bởi lúc ấy, chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta thật sự không biết bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời ấy, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt khi ít khi nhiều. Thế là mùa đông năm ấy, cả thế giới chỉ còn lại chia ly và từ biệt.…
- Hanako ! Tuyết nè ! - Giọng nói của Yashiro vang lên - Cậu ta ngây thơ thật !…
Cô-một người con gái luôn nép mình trong vỏ bọc yếu đuối.Cô là người kì lạ,chẳng hề biết khóc dù rất muốn khóc.Cô chẳng thể bảo vệ được ai.Cô tự ti-chẳng hề muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài.Sống nội tâm,nhưng anh,anh đến và làm cho cuộc đời cô thay đổi rất nhiều.Anh-Một thiếu gia công tử lạnh lùng.Chả muốn lại gần ai.Anh cũng kì lạ,chẳng hề đọng lòng trước 1 việc gì đó.Bởi đơn giản,anh ghét cuộc sống của mình vì nó quá nhàm chán.Nhưng anh -đột nhiên lại chủ động nói chuyện với cô.Hai người vượt qua biết bao nhiêu sóng gió để đến với nhau...cuối cùng,tình yêu ấy cũng có kết thúc đẹp.…
Hưởng chút nắng ấm từ người khác đã phải hứng trọn cả cơn mưa, sống trong bóng tối lần mò chút ánh sáng lại luôn chạy theo ánh sáng cho dù vẫn sẽ mãi không đuổi kịp chỉ biết rằng đó là ánh sáng duy nhất nhưng đã không cảm nhận vẫn còn ánh sáng luôn chạy theo ta. Mộng mơ cùng ánh nắng nhưng mình chỉ là bóng tối không thể xuất hiện chỉ có thế chạy theo, ánh nắng ấy vốn là của mặt trời.…
Những dòng văn mình sưu tầm từ nhiều nguồn để dành đọc và chia sẻ cho mọi người!…
Câu truyện nói về sự đồng hành,gắn bó của Uyển Đình và Cao Tuấn vào 3 năm thanh xuân…
Tác Giả: NhPhuongTrang…
Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…