[Huy Hoàng] Ai lau mắt em?
triomphal | 18:00 | huyhoangGiờ thứ mười tám Huy Hoàng cùng nhau trải qua ngày hai mươi tư tháng mười hai."Gửi em.Thương nhớ..."Ọ ọ đt sắp hết pin đăng vội ạ!…
triomphal | 18:00 | huyhoangGiờ thứ mười tám Huy Hoàng cùng nhau trải qua ngày hai mươi tư tháng mười hai."Gửi em.Thương nhớ..."Ọ ọ đt sắp hết pin đăng vội ạ!…
Đã có mặt trên sàn đỏ nhưng mà hết rén nên tôi đăng sàn cam nheng! -Sến sến sến, nhắc lại 3 lần, bà nào mà bị sâu răng thì k nên đọc. Cầm tinh con gà cũng k nên đọc, rất dễ rớt da.-Về xưng hô, Hoàng sẽ gọi Steven là anh Huy, nhé!-Văn dở nhưng biếng ăn ngoài. Có gì xin hãy nhận xét thẳng, mình không còm men được thì in búc cho tui nha!Bìa truyện được cook bởi em gái iu Minh Minh, mong mn không đem đi đâu ạ!…
Lấy ý tưởng từ tác phẩm "Mưa đỏ" của tác giả Chu Lai, cũng như phim "Mưa đỏ". Không báo chính quyền nha:3…
Câu chuyện nói về một lời hứa ở nơi chiến trường nhưng lại chẳng thể thực hiện được, ngày hoà bình, chẳng thể gặp lại người mình yêu, chỉ còn bức thư tỏ tình dang dở mà anh đã viết cho cô gái mình hằng đêm nhớ thương. Anh đã hi sinh để đem lại sự hạnh phúc và bình yên cho cả nước và cả người mình yêu..…
"Bông hoa này, tôi hái cho cậu rồi khẽ đặt trên mái tóc cậu. Trông cậu thật lung linh trong mắt tôi..."…
Never thought it would be that hard to forget something. Someone.…
; Dựa trên tác phẩm "Mưa Đỏ" của nhà văn Chu Lai.; Đây là tác phẩm được viết dựa trên trí tưởng tượng. Vì thế sẽ có tình tiết và yếu tố hư cấu, không có thật.; Không áp đặt vào cá nhân, nhân vật hay tình tiết trong tác phẩm gốc.; Tránh xa tầm tay chính quyền.____"Cha ông ta ngày xưa ngã xuống để cho đời ta ngày sau đổi lấy hòa bìnhGiữa khói bình, ai cũng nguyện lòng hy sinhXin tri ân những người chiến sĩ quên đi niềm riêng, quên đi cả bản thân mình Cuộn chảy trong lòng, một dòng máu nóng, dòng máu Lạc Hồng"Viết Tiếp Câu Chuyện Hòa Bình - Nguyễn Văn Chung…
thiên đường của riêng em.…
"Nên là, rồi đời mỗi người sẽ có một chàng kỵ sĩ mang theo những vật dùng trời ơi nào đó xông vào cuộc sống của mình. Đỗ Nhật Hoàng nghĩ vậy, cậu cũng tin vậy." CP: Nguyễn Huy x Đỗ Nhật HoàngLưu Ý: Vì cố một số chi tiết liên quan đến lịch sử nên mình tìm hiểu, nếu có sai sót mong mọi người góp ý thêm nhé!…
Trong trận chiến năm ấy đã có một người chỉ huy vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường thành cổ, ngày anh ra đi đã mang theo cả linh hồn của người tri kỉ, tiếng yêu thương không nói nên lời và cả sự tiếc nuối của một thời kề cạnh ...đó là tất cả những điều mà bác sĩ Văn thường mơ thấy trong những đêm trực ở bệnh viện...Cp chính:Đại úy Hiếu x Bác sĩ Văn Hệ cợt nhã x Hệ mỏ hỗnCp phụ:Bác sĩ Hoàng x Thiếu úy Huy Hệ dịu dàng x Hệ liều mạng…
tác giả: hpLê Hoàng Long × Nguyễn Quốc Hùng 'Lê Hoàng Long bị Nguyễn Quốc Hùng làm cho say quên lối về..."yah sure. muốn reup thì lên thờ rét tìm anh Pháp 😉😉…
Là thơ do tác giả tự làm vì ko quá giỏi văn để viết truyện. Ko đem ra khỏi app nhá. Có thể chỉ có 1 bài thơ vì tác giả còn ko hiểu sao làm được bài này…
Thuần Long Bún và đóa Sen boss .Ai không thể tiêu hóa vui lòng mua thuốc và ngừng sử dụng sản phẩm .…
"Giữa công lý rực cháy và bóng tối buốt giá, trái tim nào sẽ tan vỡ trước?"Yu Jimin (Karina - 24 tuổi) là một nữ cảnh sát hình sự tài năng, mang trong mình nỗi đau về cái chết của cha từ 10 năm trước. Cô dành cả thanh xuân để truy lùng "Winter" - bóng ma tội phạm đứng sau những vụ án mạng hoàn hảo mang ký hiệu hoa tuyết.Trong hành trình đơn độc ấy, Jimin tìm thấy sự an ủi duy nhất ở nơi Minjeong, cô chủ tiệm hoa dịu dàng kém mình một tuổi. Giữa những tách trà ấm và hương hoa linh lan, một tình yêu thuần khiết dần nảy mầm mà Jimin không hề hay biết rằng: Người con gái cô muốn bảo vệ nhất chính là kẻ cô buộc phải bắt giữ, và là nhân chứng duy nhất cho quá khứ đẫm máu của cha cô.Một trò chơi trốn tìm nghiệt ngã giữa ánh sáng và bóng tối. Khi lớp tuyết cuối cùng tan đi, liệu thứ còn lại là sự thật... hay là một bi kịch không có đường lui?…
Chị bước qua mùa đông mang theo mùi rượu mạnh và một nụ cười biết rõ bí mật của cái chết. Tôi từng là kẻ chế tạo thuốc độc giờ chỉ còn biết viết tên chị vào ký ức bằng đầu ngón tay. Tổ chức không cho phép yêunhưng ánh sáng sau vai chị - tôi vẫn giữ, như một lỗi lầm đẹp đẽ...----Một fanfic về Miyano Shiho×Vermouth-----❗ LƯU Ý: đây chỉ là fic nên mọi thứ trong này có thể không quá đúng so với mạch truyện gốc và đây chỉ là short series thôi nên sẽ hơi ngắn ( hơi Au một xíu ). Bối cảnh là khi Shiho đã điều chế ra thuốc giải hoàn chỉnh nên sẽ xuất hiện với hình dạng người lớn.…
"Một món quà nhân dịp... mùa đông đến? Bánh quy?"Truyện được viết ra trong một thoáng suy nghĩ của Selene., không có câu chuyện hay hình ảnh tham khảo cụ thể, sẽ có nhiều chi tiết khác với tính cách thật của hai nhân vật chính là O.de và Jun Han ở ngoài đời. Trong truyện, hai nhân vật này sẽ được gọi bằng tên thật là Seungmin và Hyeongjun. Truyện không được viết theo hướng tình cảm lãng mạn. Hãy cân nhắc trước khi đọc. - Selene., 10/1/2024 -…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼"青春就像一本好书,让我渴望多读几页。"𝜗 Youth is like the pages of a good book, making me want to read a few more pages. 𝜚_ thanh xuân như những trang sách hay, khiến tôi lưu luyến muốn đọc thêm vài trang nữa.𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟.ᐟ Don't judge a book by its cover.(đừng nhìn vẻ bề ngoài xinh xinh của bìa mà nghĩ nội dung của bộ này hay, tôi dồn hết chất xám vào bìa rồi nên nội dung nó như nồi cám lợn ấy, với cả bộ này chỉ là ý tưởng đột nhiên tuôn trào, không có xương sườn nên dễ drop.)✎ textfic xamlul của mấy đứa cấp ba. 𓂃 ࣪˖…