Trans/Edit • Thiếu niên chi danh/S.K.Y
Tuyển tập fanfic của Thiếu niên chi danh/S.K.Y Thiên Không Thiếu Niên.Ảnh bìa nhặt trên Pinterest.…
Tuyển tập fanfic của Thiếu niên chi danh/S.K.Y Thiên Không Thiếu Niên.Ảnh bìa nhặt trên Pinterest.…
Hạnh phúc chóng đến, thì cũng dễ dàng mất đi.Đời là tấn bi kịch kinh hoàng nhấn chìm bất cứ kiếp loài hồng nhan tài mệnh nào trôi dạt qua nó.Trắng tang tóc một vẻ đẹp phù du... Quỳnh hương, nữ hoàng sắc thanh diễm lệ chỉ lộng lẫy một lần duy nhất giữa quạnh quẽ chốn canh thâu và rồi, chóng vánh tàn tạ ngay khi hừng đông vừa le lói phía chân trời xa tắp.Mối lương duyên nguyên thuỷ nhẹ nhàng và đẹp nhất cũng chính là mối tình bạc mệnh mong manh lơ lửng trên cánh gió chiều hôm.Những giọt nước mắt tức tưởi màu đỏ máu... nhuốm bệt cánh hoa đã sẵn đắm mình trong ngập ngụa sắc hương chết chóc. Anh túc, phải chăng mi đã sớm dự cảm về... một kết cục bi thương ?!…
Bé còn non, bé còn ngây thơ, bé còn đang tập. Nếu có sai sót j mong các bợn bỏ qua cho bé.…
Mỗi phần sẽ là 1 câu chuyện dựa trên câu chuyện có thật của bản thân. Nếu mn cảm thấy yêu thích thì hãy ib kể mình nghe và người kể có quyền muốn đăng hay không…
"Chuỗi ngày xa em mang lại cho tôi nhiều điều"Dựa trên một câu chuyện có thật đang diễn ra của tác giả…
Cậu chuyện xoay quanh anh chàng Fuboku Arima. Là một học sinh bình thường, sau một sai sót khi sửa chữa dây điện mà cậu nghịch ngu bị giật và qua đờiCậu tỉnh dậy và gặp gỡ một vị thần hứa cho cậu tái sinh lại ở một thế giới khác và cậu có 3001 năm để sống. Cậu chỉ cần thực hiện một "nhiệm vụ" duy nhất cho vị thầnArima đồng ý và để thực hiện nhiệm vụ và anh được trao cho quyền năng thao túng mọi thứ và bất tử hoàn toàn cho đến khi hết 3001 nămTuy nhiên khi tái sinh tại thế giới mới cậu mất hết ký ức về kiếp trước. Chỉ nhở rằng "mình là người đến từ thế giới khác" và sống với cái tên mới Darkta Rial3001 năm quá nhiều so với người thường…
Phù Dung nở không đúng mùaĐổi lại một đời chìm nổi gió sương...…
Truyện về cặp đôi Mẹ con nuôi quyền lực nhưng có tình cảm với nhau:)))…
Mùi của bụi thu, thêm nắng bình minh và ít hương mùi gạo nếp.…
không có gì cả, ngoài vài dòng lảm nhảm về cuộc đời, mang đến tâm trạng tiêu cực, alright.…
Đường Dịch: " Các ngươi thực sự muốn ta cởi sao..." Người nào đó ủy khuất lên tiếng.Chúng sinh: " Điện hạ người cứ cởi đi lấy thân hình mê hoặc hết bọn họ." Đường Dịch: " Ớ, sao chỉ có ta phải lột... cô cũng phải lột cho ta xem nữa... như vậy mới công bằng."Chúng sinh: -...-~~~~~~~~~Ninh Nguyệt: " Điện hạ, người có tiền đồ chút đi..."Người nào đó rầu rĩ ngắt hoa thả xuống vô ý tạo "mưa" hoa cho vị tiên tử nọĐường Dịch: " Tiểu Nguyệt Nguyệt~~~, tại sao vậy? ta đẹp mà, ta cũng giàu nữa, lại còn ấm áp, thông minh tuyệt đỉnh thế này sao ngươi không thích ta?.."Ninh Nguyệt: " Tại vì ta không thích nam nhân."...Đường Dịch: " Ngươi nói dối, hôm qua ta còn thấy Đông Dương công tử ôm ngươi."Vị tiên tử nọ ảo não không nghe......Chúng sinh: " Thế tử, Ninh Nguyệt cô nương vẫn không để ý ngài sao?"Đường Dịch: " Các ngươi có tin ta đạp các ngươi xuống vong tình không?"Chúng sinh hoảng hốt bày kế giúp vị thế tử nọ:" Thế tử, theo như kinh nghiệm sống đầy mình nơi trần thế của chúng thần đối với những nữ tử lạnh lùng, cao lãnh như Ninh Nguyệt tiểu thư chỉ có hai cách hữu dụng nhất."" Mau nói"" Tự tay làm mỹ thực chinh phục phòng tuyến yếu nhất."" -_- ta không biết nấu ăn."" vậy chỉ còn tuyệt chiêu cuối cùng... dâng " thịt" đến tận miệng... hay còn gọi thanh cao hơn là " mỹ nam kế"". " Hay... chờ tin ta đại thắng trở về."~~~~~Đôi lời của Thất Nguyệt An Thư:" Đường Dịch à, đường đường là một dấng nam nhi nay vì tán gái mà không biết bao lần làm gà bay chó sủa... tài năng, dung mạo của ngươi đâu? Tiết tháo đi đâu c…
Phân loại truyện : trọng sinh , điền văn , đô thịVăn án: sống hai mươi sáu năm , ôn điềm điềm tự thấy mình là người xui xẽo nhất, đi xem mắt mà cũng bị giậm đạp , trùng sinh về lúc nhỏ" chuyện gì vậy không lẽ mình chưa chết sao " đã như vậy ta phải nắm bắt cơ hội này mới đượcÔng nội bà nội thiên vị , không sao cứ thiên vị một đồng cũng đừng mơ , bác cả cô ba muốn kiếm chác đừng hòngNhân vật chính: Ôn Điềm Điềm,chồng Bạch Thế Ăn, cha Ôn Khải Hoa, mẹ Từ Gia Ngọc, em gái Ôn Gia Tuệ , cô út em của mẹ Từ Gia HânÔng Bà nội : ông Ôn Kiến Quốc, bà Lâm Lợi Lỵ , bác cả Ôn Minh Quân , vợ bác cả Trương Thị Phi ,cô ba Ôn Mãn Danh ,chồng là Bành Thực và các nhân vật phụ khácNếu ai yêu thích chuyện về trọng sinh điền văn , thì nên gé xem chuyện này , nó không kịch tính nhưng dễ đi sâu vào lòng người…
Se, he, h…
Sa Young, gái ế có kinh nghiệm xuyên vào một cuốn tiểu thuyết "Chạy về phía anh" trong lúc khóc thương cho anh nam phụ đáng thương bị nam chính tàn bạo giết. Cô xuyên vào một nhân vật con gái của một ông bố gà trống là một cha xứ hết lòng yêu con gái, không những thế cô còn có một người anh trai là một thương nhân giàu có rất yêu thương em gái mình. Mặc dù điều kiện gia đình mới rất tốt nhưng cô vẫn không hết buồn cho nam phụ yểu mệnh vì thế cô quyết định bỏ trốn, và trở thành người hầu của nam phụ Leon yêu dấu, để đóng vai trò như ngày mẹ của anh.Leon, một nam phụ đáng thương là con trưởng trong nhà công tước chứ danh. còn nam chính ( trong tiểu thuyết ), là em của nam phụ. Cuộc đời của Leon đã rất đáng thương vì sự phân biệt đối sử trong chính gia đình mình, chỉ vì từ nhỏ anh sinh ra đã ko giống cha mình, nên bị nhiều người đàm tiếu.…
Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính - Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt. Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy. Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến. Anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạnh lùng của anh hiện lên một nụ cười xấu xa: "Con chính là con của ba! Em, là của tôi!"…