Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đợi chờ có lẽ là hạnh phúc.Dù trên thế giới có bao nhiêu người nhưng tôi vẫn thấy mình cô đơn.Không còn giả tạo ta sẽ được gì?Giờ còn lại gì trong tiềm thức? Chỉ còn đây những kí ức vô hồn...*CHÚ Ý: Đây là những cảm hứng ngẫu nhiên nên viết thành truyện nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo. KHông đạo nhái dưới mọi hình thức, có muốn mang đi nhớ phải thông báo CHI TIẾT cho tớ biết và nhớ GHI NGUỒN đó. Không là tớ buồn đó mà tớ buồn thì sẽ đi ám kẻ làm tớ buồn đó!!! Chút chia sẻ vậy thôi.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Em dễ rung động lắm. Một câu nói hay một người có vẻ ngoài ưa nhìn cũng làm em có cảm giác bồi hồi14 tuổi đã thích anh16 tuổi tỏ tình nhưng anh nói làm bạn tốt hơn ...em từ bỏ.2 năm không liên lạc18 tuổi .thích lại mất rồi…
Đây là tập những mẩu truyện ngắn được viết ra dựa trên mạch suy nghĩ và cảm nhận của nhân vật Nin. Là những cuộc vui, những kỉ niệm, những tâm sự ... được viết lúc Nin rảnh rỗi.…
Tình yêu đơn phương vừa ngọt ngào vừa đau khổ. Tớ sẽ không để ai biết được, trong quãng thời gian ngây thơ và trong sáng của tuổi học trò, cậu đã từng là nhân vật chính trong cuộc đời của tớ.…
Harry Potter sẽ không bao giờ nhận Draco Malfoy làm con trai, trừ phi cậu bị cuốn vào một thời không khác và thằng bồ tèo kiêu ngạo của cậu đột nhiên mất hết pháp lực rồi biến thành một đứa trẻ con.Harry Potter sẽ không bao giờ nghĩ lịch sử là một cuốn tiểu thuyết dang dở, trừ phi cậu bắt gặp Godric Gryffindor mang theo đứa con của ngài ta và Salazar Slytherin mà chạy trốn.Harry Potter sẽ không bao giờ yêu đương hò hẹn với một "Slytherin", trừ phi cậu làm điều đó theo đúng nghĩa đen của nó.Tất cả đều là trừ phi."Gryffindor là một lũ giỏi ba hoa.""Slytherin đều là một lũ giỏi tán tình."Đây là một câu chuyện tình yêu ngốc nghếch của những con người ngốc nghếch để đạt được một kết cục mỹ mãn không ngốc nghếch.Draco Malfoy x Gregory GryffindorHarry Potter x Salvador Slytherin…
truyện xoay quanh c/s bình thường của cô bé hạ cẩm linh...câu truyện nói về tình yêu đầu của lứa tuổi 17 mộg mơ..yêu có..hờn giận có..lãng mạn cũg có..hãy đón đọc truyên của pii cận để biết thêm nhé^^…
Trong tiếng thét gào là lời nói khàn khàn đầy tang thương hoà lẫn nước mắt cùng màn mưa:"đang ở đâu,anh đang nơi nào ,em rất nhớ anh,rất nhớA có bt em ...".......chờ anh,chờ lâu từ ..bắt đầu.......e cx ko bt nữa…
"Trời vào đầu tháng 8 mưa như trút nước, hành lang các dãy học chen lấn với nhau. Tại đây năm 16tuổi, tôi gặp được cậu thiếu niên cao ngạo, ngông cuồng ấy.""Tớ luôn là mặt trời nhỏ""Ồ tôi là epiphyllum oxypetalum."…
Xoay quanh câu chuyện cô gái tên Doãn Kiều Trân đã phải lòng anh chàng hàng xóm Từ Chí Bằng ngay từ ánh nhìn đầu tiên.... Liệu tình yêu từ một phía cuối cùng có được đáp trả xứng đáng ??..!…
Em bước đi trên con đường của riêng em, tôi muốn một ngày em quay đầu lại nhìn tôi, người mà có lẽ em đã quên, chỉ là... ngày em quay đầu chỉ có trong mơ mà thôi. ______________________________________Lại đào hố mới rồi đây 😋…
Vương tử cao quý lưu lạc tha hương dân gian, sinh hoạt bức bách trở thành nô bộc, châm biếm nhiều lần, vương tử trở thành ếch! cô bé lọ lem lạc quan thiện lương (còn có hoa si? ! ) vương tử ấm áp nội tâm đóng băng. sự thích thú oan gia cao điềm gặp nhau, chó tàn bạo ngày thường lấy chọc ghẹo làm hứng thú! Ba kỵ sĩ một trò vui, cùng vương tử bước trên con đường phục quốc, xem thử vương tử làm sao quân lâm thiên hạ, xem thử cô bé lọ lem trong tình yêu làm sao chống lại.- Nguồn : NetTruyen- Mình lun đăng sau NetTruyen và các trang khác 1 hoặc hai chap ( tuỳ lúc ) - Nội dung : Cũng của phần truyện trên eb !!…
Trong một thế giới nơi mọi sức mạnh đều phải được định nghĩa để tồn tại. Long Tộc đã bị xóa khỏi lịch sử vì họ quá vượt trội.Kayle, một nhân thú mang trong mình Long Ấn cuối cùng, là nửa người, nửa rồng, thứ sức mạnh bị săn lùng để diệt trừ. Sức mạnh rồng ban cho cậu khả năng chiến đấu vượt chuẩn mực, nhưng đồng thời từng bước ăn mòn cơ thể, ký ức và nhân tính. Mỗi lần sử dụng long lực là một lần tiến gần hơn đến việc không còn là chính mình. Bị săn đuổi bởi những thợ săn nhân thú, bị chính đồng loại xa lánh vì nỗi sợ. Kayle buộc phải học cách sống sót ngay cả khi con rồng bên trong cậu không còn nghe lời.…
Tư Vũ luôn bắt đầu buổi sáng bằng tiếng chuông báo thức, ổ bánh mì thơm và... ánh nhìn quen thuộc từ Dương Trạch - tên thanh mai trúc mã phiền phức nhưng không thể thiếu. Chỉ cách nhau 10 tiếng chào đời, họ lớn lên cùng nhau, từng nhịp chân cũng quen thuộc. Nhưng khi cả hai đặt chân vào cấp 3, mọi thói quen bắt đầu chênh lệch một chút - chỉ một chút thôi, mà cũng đủ khiến lòng rối bời._________________________Lên chap chậm cách mấy cũng hứa không drop vì Tư Vũ và Dương Trạch là 2 đứa con tinh thần của mình ấp ủ muốn làm fic cho 2 đứa từ lâu. Ước tính truyện còn dài nên khi nào thích thì mới hoàn, cam kêt HE. Mình nhận góp ý đáng yêu còn ai chê thì không tiếp ~.~ cảm ơn mọi người ủng hộ nhée…
Bản thân mỗi người đều có một con đường riêng vì thế nên đừng vì ai mà rẽ.Thẩm Nguyệt Dương tôi ngang ngược, cứng đầu nhưng không phải một đứa trẻ không biết đạo lí. Cuộc đời tôi đã tự nhủ sẽ tự lực vươn lên, không vì ai mà nhường bước ấy vậy mà gặp anh trái tim tôi đã tự nhường một chỗ để anh bước vào. Tôi cũng không muốn vậy nhưng biết làm sao. Anh nói tôi chỉ là một đứa con gái quê mùa, tự cho bản thân mình là nhất, luôn nghĩ rằng cái gì mình cũng có thể tự làm được nhưng không. Anh bảo tôi cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ, bình thường như bao cô gái khác, muốn mình là nữ chính của câu chuyện mà tỏ ra mạnh mẽ để mọi người phải nể phục, phải công nhận nhưng bản thân lại không chấp nhận chính mình. Cuối cùng, cũng chỉ là một cỗ máy di động không biết hưởng thụ cuộc sống. Tôi nhìn anh mà hiểu ra hình như anh cũng như tôi. Không thể chấp nhận bản thân nên đã lấy tôi ra để tự nói chính mình. Anh nói anh yêu cô ấy và ghét tôi. Nhưng sao bản thân tôi lại thấy tình cảm anh chao cho tôi còn lớn hơn dành cho cô ấy gấp nhiều lần. Phải chăng tôi đang tưởng tượng? Là vì anh quá yêu tôi? Hay vì anh ghét tôi thực sự?…