Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Gemini Norawit Titicharoenrak : Anh chàng diễn viên tài ba được biếu bao người ước ao nhưng lại chọn hạnh phúc của mình để trao cho một người xuất thân thấp hèn.Fourth Nattawat Jirochtikul : Người không có danh tiếng, không đủ nhan sắc để có thể chiếm được trái tim của người mình yêu, nhưng sau thời gian kiên trì thì cũng có kết quả. Vẫn đang trong thời gian xây dựng ý tưởng nên tui cũng chưa biết kết HE hay SE đâu nháa:3…
"Rung động tuổi thiếu thời tựa như cánh đồng hoang vu giữa đêm hè, đốt không cháy, cắt chẳng rời. Gió lớn thổi qua, cỏ dại lan trời."Lưu ý: Đây hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không áp đặt vào người thật.…
[ Huấn văn không quen đọc thì quay xe nha 🚗] Thể loại: Hiện đại, niên hạ, một chút trauma quá khứ, không ngược đâu, sẽ cố gắng viết H. Nhân vật: Bách Vỹ x Lương Thần [Kiến trúc sư cộc cằn hay phàn nàn x Giáo sư kinh tế đỏng đảnh thích xoè đuôi công ]---Truyện không có cao trào gì đâu. Chỉ là những mẩu huấn văn nho nhỏ thui. Lần này t tập tành viết nhiều H hơn mấy bộ trước. Self-indulge nên hơi dài dòng mn thông cảm hẹ hẹ. 🔖Hướng dẫn đọc truyện cho ng hay skip chương: Phần nào có Hạo Khiêm thì đó là quá khứ lúc Lương Thần còn nhỏ. Phần nào nó Bách Vỹ thì là lúc trưởng thành. Không phải quen một lúc 2 anh đâu nha!!!…
💛 Trương Ngọc Song Tử × Trịnh Nhật Tư❝ Một mối tình bị giấu sau bức rèm, tưởng như không ai biết, nhưng lòng thì đã sớm không giấu nổi nữa. ❞❝ Cậu ba có thể không gọi, có thể không chạm, nhưng ánh nhìn không biết che giấu là gì. ❞---"Giữa nhà trên và nhà dưới, cách nhau một bức rèm trắng.Mà giữa tôi với cậu ba... cách bao nhiêu tấm lòng người ta không cho nhau biết?"Trịnh Nhật Tư - người làm trẻ, ngoan hiền, không cha không mẹ, được nhà họ Trương nhận về từ trận lụt năm ấy.Trương Ngọc Song Tử - cậu ba kín tiếng, điềm đạm, sống giữa nhà lớn mà lòng chẳng gần ai.Một người cẩn thận từng lời thưa gửi.Một người quen che giấu bằng im lặng.Nhưng có những đêm...Khi tấm rèm mỏng không thể ngăn gió, và ánh mắt cậu ba lại lỡ dừng trên vai áo ai đó quá lâu.Tình yêu ở thời ấy không có mạng xã hội, không tin nhắn, không thổ lộ.Chỉ có đôi tay lau vội mồ hôi trên trán người, vài bát cháo mang lên mà không dám nói "tự tay nấu", và ánh nhìn đi rồi vẫn còn quay lại.-…
tại hắc đạo có một bang nhóm blackmoon (mặt trăng đen) Mottj nhóm làm tổng thống cx sợ ......À một thế giới hắc đạo và ma thuật đọc đi rồi pít lườn lắp T/G:songtukiuđừng ném đá tác phẩm thứ 6 t_t ế ng đọc quá tau lao quá zô chuyện…
Nếu gặp em vào một ngày nắng, anh sẽ xem em là mặt trời nhỏ của mìnhNếu gặp em vào một ngày mưa, anh sẽ xem em là cầu vòng rạng rỡ nhất cuộc đời mìnhThật ra chỉ đơn giản là dù ngày hôm đó mưa hay nắng, anh vẫn sẽ yêu emChiếc fic nho nhỏ được viết vào một ngày mưa…
Một fic mình viết cho GeminiFourth sau khi mình xem được một cái vid trên tiktok. Với mình bị bấn loạn cái xưng hộ Bạn-Anh, Bạn-Em. Delulu :))) nên mình viết vậy thui, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…
Câu chuyện được lấy cảm hứng từ bài hát "Người Đầu Tiên" của Juky San, Em Xinh Say Hi. Câu chuyện này cũng là câu chuyện đầu tiên là Waan đăng lên Wattpad, nếu có sai sót gì đó, mong mọi người thông cảm cho Waan náaa, Waan cảm ơn mọi người rất nhiều ạa…
Tác giả: Trích Lập Nghiên Dương note: Truyện được lấy cảm hứng từ cfs512 trên Writ-Er confession Phiền chú ý ngôn từ khi bình luận.Không re -up, Truyện chỉ có tại wattpad và trang cá nhân của tác giả.Phiền đừng copy ;-;Đọc truyện vui vẻ.…