Tuyết Rơi Đầu Mùa
"Người ta nói rằng, khi tuyết đầu mùa rơi, nếu bên người mình thương thì hai người sẽ ở bên nhau mãi mãi"…
"Người ta nói rằng, khi tuyết đầu mùa rơi, nếu bên người mình thương thì hai người sẽ ở bên nhau mãi mãi"…
Một fic mà các chap không liên quan đến nhauSản phẩm của trí tưởng tượng lấy bối cảnh đời thật hoặc không Mong mọi người đón nhận, một số chap hoan hỉ nhé (ˉ﹃ˉ)…
Ta tìm thấy nhau từ kiếp nào.…
Liệu kết quả của thứ tình cảm chẳng đáng có giữa Lee Minhyung và Ryu Minseok sẽ đi về đâu?…
- em đã hứa là sẽ tái kí mà...…
tao vẫn là tao và tao có quyền cứng?…
Ăn mừng ngày ốc meow được mẹ đồng ý cho mua sách=)))Warning: mỗi chap là một đám cưới của từng otp Không đọc được thì ra cổng quẹo trái ra bãi giữ xe của đám cưới và đi về nha mọi người^^ toxic ốc là ốc cắn^^…
Ryu Minseok đang chửi thầm giáo viên Choi 7749 lần trong lòng vì tự nhiên không đâu lại đăng ký cho cậu 3 tháng trải nghiệm quân sự với đoàn giáo viên nhà trường. Xin lỗi nhé, Minseok cậu không thể thở được nếu không cầm điện thoại trên tay đâu. Ở đây lại còn tận 3 tháng? 90 ngày đấy?Làm ơn đi, đã không được lên mạng, lại còn phải học mấy thứ nội quy đáng ghét dài 2 trang A4, làm không đúng còn bị bắt trực đêm? Thế rốt cuộc cái kỳ quân sự quái quỷ này mục đích là gì vậy?Cho đến tận mấy tháng sau, khi cậu đang ngủ say trong vòng tay ấm áp của người nằm bên cạnh ở căn phòng kí túc xá của đại đội, cậu mới phát hiện rằng thật ra nhặt được một anh bạn trai cũng xem như thu hoạch mĩ mãn sau 90 ngày lê lết ở sân tập khu quân sự đi.[Chuyện dở khóc dở cười ở đại đội 3 với những trò thả thính công khai giữa vị thiếu tá 365 ngày chỉ quanh quẩn trong quân đội và anh giáo viên không thể sống thiếu internet.]-----------------------------Tất cả chi tiết đều là giả, chỉ có nhân vật là có thật.Những kiến thức về quân đội tớ đều không nắm kĩ, quy tắc trong truyện đều do tớ đặt ra, không liên quan đến thực tế.…
những chiếc short bé xinh dành cho Bưởi Mây của mình…
chuyện vẽ trong quá khứ, hiện tại em cùng anh tô màu…
choi wooje và moon hyeonjoon đi cùng nhau thật lâu, rồi cuối cùng mỗi người một ngả. đã có lúc, cậu thắc mắc vì sao phải đến bước đường này, cho đến khi nhìn bóng lưng người nọ, cậu hiểu ra; không người nào vì mình lại hi sinh nhiều như thế."đoạn đường em đi, anh thật sự không thể theo bước. chúc em sự nghiệp thành danh, hạnh phúc trăm bề." moon hyeonjoon ngoảnh nhìn lưu luyến, nhưng thực chất lòng anh nặng nề từ thuở nào. dù là điều anh quyết định, lại như nhát dao đâm sâu vào trái tim nóng hổi.anh không biết, không cảm nhận được đau đớn, nhưng lại đỡ lấy hai hàng nước mắt người nọ tuôn rơi.…
Flop chắc xóa chuyện mất 😇…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…
Thể loại: trọng sinhCó các cp phụ: Vihends, RR, Smeft,... Han Wangho bị ánh nắng chiếu vào mắt mà tỉnh dậy, sao trần nhà có chút quen quen...đây là phòng em mà, chẳng lẽ mọi chuyện chưa kết thúc? Han Wangho đưa tay véo vào cái má phúng phính của mình...A đau...có gì đó sai sai thì phải?....Trời ơi... hình như... hình như em trọng sinh rồi.…
[With Your Heart] - được viết dựa trên bộ tiểu thuyết nổi tiếng 'Chạng Vạng' (The Twilight Saga) của tác giả Stephen Mayer và series phim được chuyển thể cùng tên.Pairing: Faker x KeriaMention: On2eus, Gumayusi và khácWarning: OOCCategory: Twilight AU, Vampires, WerewolvesStart date: 16/3/2024 - (?)Disclaimer: */ Tất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng;*/ Truyện được viết dựa trên chứ không phải lấy cảm hứng. Tức là, mình sử dụng những tình tiết xuất hiện trong phim và tiểu thuyết gốc để viết, đồng thời thay đổi vai trò và sự xuất hiện của các nhân vật theo hướng khác với bản gốc;*/ Tốc độ chờ ra chương rất lâu;*/ Không hài lòng hãy vui lòng thoát ra.…
Truyện lấy ý tưởng từ plot của -___Moonie___- và đã có được sự đồng ý.Cp chính:- Choker: ExA: Trùm tổ chức lính đánh thuê Wagne (có thuộc tính ẩn) x Đội trưởng lực lượng đặc nhiệm T1- Guria: AxO: Hacker x Đội trưởng phòng chống mã độc - an ninh mạng X (O ẩn - tuyến thể hỏng, không có kì phát tình. Tuyến thể hỏng nên xuất hiện kì phân hóa ẩn - cơ chế tự chữa lành tuyến thể của O để duy trì khả năng sinh con)- On2eus: AxB: Lính đánh thuê (có thuộc tính ẩn - đã công khai) x Tinh anh lực lượng đặc nhiệm T1- Defiko: AxO: Đội trưởng lực lượng đặc nhiệm Dx x Nhà ngoại cảm- Ruhends: AxA: Sát thủ của tổ chức lính đánh thuê (cựu đội trưởng lực lượng đặc nhiệm) x Đội trưởng đội nghiên cứu và phát triển P (vũ khí, sinh học,....) Nói là EABO, nhưng mình chỉ dùng cho giới tính.Tác giả chưa nghĩ ra tên nên lấy luôn tên tác giả.Câu chuyện là sản phẩm hư cấu không có thật, những dữ liệu có thật sẽ dùng để tham khảo do tác giả hơi biếng sửa đổi một chút. Lần đầu tiếp xúc với lĩnh vực này, hy vọng sẽ nhận được nhiều góp ý tích cực từ bạn đọc.Xin chân thành cảm ơn Moonie và bạn đọc.…
Chuyện kể về một cậu nhóc 14 tuổi phải chịu nhiều nghiệt ngã nhưng thật may vì cậu đã gặp được một người đến băng lại vết thương đó do cuộc sống để lại cho cậu...…
Wooje đã hứa với Hyeonjun về một tương lai chỉ có hạnh phúc nhưng cậu lại chọn biến tình yêu của họ thành một vở kịch bi thương. Mỗi lá thư Hyeon-jun viết ra là một mảnh ghép của câu chuyện, không phải để xóa nhòa nỗi nhớ mà là để lưu giữ một lời hứa đã lỡ hẹn. Liệu khi bức màn được hạ xuống, bầu trời xanh của ngày xưa có còn nguyên vẹn hay chỉ còn lại những cơn mưa không hồi kết?…
đọc đã lắm=))…