[Transfic JunDylan] Những câu chuyện lượm lặt
Vẫn là một series các oneshot như trước đó nhưng lấy bối cảnh trong ThamePo Heart that skip a beat nhé mọi người.…
Vẫn là một series các oneshot như trước đó nhưng lấy bối cảnh trong ThamePo Heart that skip a beat nhé mọi người.…
" Đừng vộiChết rồi và trở lạichẳng phải là chuyện dễ dàng".…
Giới thiệu:Trịnh Bằng là thằng nhóc bất trị nhất làng, chuyên coi khinh những kẻ văn vẻ kiểu cách như Điền Lôi.Nó đè người kia lên mép giường đất, ngón tay cái miết qua nốt ruồi dưới môi Điền Lôi: "Hạt lúa cũng ăn vào đến miệng rồi, còn sợ dính chút mùi đất của ông đây à?"(*) Bản chuyển ngữ đã có sự cho phép của tác giả.…
Đến tận lúc gặp lại người yêu cũ sau ba năm chia tay trong bộ dạng ướt sũng chẳng mấy đẹp đẽ, Eom Seonghyeon vẫn giữ vững quan điểm: cậu và anh quả là một đôi trời đánh thánh vật, mà "trời đánh" và "thánh vật" thì đúng là không nên yêu đương cùng nhau."Thế nếu không yêu anh nữa, em nghĩ mình sẽ yêu người như thế nào?"Người yêu cũ vuốt nhẹ cái áo mưa đã rách bươm bên mép, ôn tồn hỏi một câu khó nhằn. Seonghyeon nghiêng đầu cho mưa rũ khỏi tóc, e dè suy nghĩ. Ừ nhỉ, nếu không phải anh thì là ai bây giờ?…
mình là lính mới =)) viết có gì sai sót thì mong m.n bỏ qua đây là thuyền mình tự chèo=)) bạn nào ko thích thì thoát ra nha=)))…
Có lẽ, lúc đó ta không nên bước xuống mép núi ấy, càng không nên đưa ngươi về nhà Thể loại: ngược…
Văn ÁnAnh phiền não: "Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy."Tôi đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy "Anh yêu em" là được sao?"Anh rầu rĩ: "Thế nhưng mà... Tôi sợ cô ấy sẽ từ chối."Tôi an ủi: "Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!"Anh gật đầu: "Vậy được, anh yêu em!"Tôi: "... À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp..."Anh: "..."Chuông điện thoại di động vang lên...Tôi: "Alo, ai thế?"Anh: "Hạ Diệp, chúng ta kết hôn đi."Tôi: "Alo alo, ai đầu dây thế?" ( quyết chí giả vờ như không nghe thấy )Anh: "Là anh."Tôi: "Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?"Anh: "Sao? Em không nghe được à?"Tôi: "Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được."Anh: "... Hạ Diệp, em giỏi lắm."…
Truyện nói về chủ đề trinh thám và tâm linh nếu ai không tin hoặc ghét thể loại này xin đừng đọc rồi buông lời cay đắng Jang cảm ơnCâu chuyện kể về SeokJin một thanh tra có sức mạnh ít nhiều liên quan tới tâm linh, chỉ cần đặt tay lên mắt nạn nhân liền có thể thấy được vụ án được diễn ra như thế nào, trực thuộc tổ điều tra số 7…
Dean dám tán Moth chỉ vì một câu thách thức. Còn William, nhiều năm trước, đã đánh mất Est vì đến một câu hỏi cũng không dám nói ra.…
"Mày không sợ tao hả?"Thằng Jay co mình run cầm cập, tiêu cự của nó rụt rè luân chuyển từ tròng mắt đỏ huyết đến hai chiếc răng nanh nhọn hoắc của thằng bạn đẹp trai đang ép sát mình vào chân tường."Đm... sợ vãi l-!!!" Nó cắn môi nói, âm thanh thê thảm nhưng bị dồn ứ trong khoang miệng không được đánh bật ra hoàn toàn.Sunghoon cười nhếch mép, tiến sát lại, liếm nhẹ một đường lên cổ nó:"Thế có thích không?""Huhuuuu!!!" Jay ré lên khi mạch máu nó khi này đã rộn ràng. "Đm... thích vãi l-!!! Mày cắn tao liền đi!"Hoặc là,Thằng Jay sợ một con ma giả trong phim, và nó giải quyết sự sợ hãi đó bằng cách nhảy sang ôm một con ma thật..._____@pppnhan.…
William chỉ nói một câu rất đơn giản:"Mười năm nữa em muốn có con."Thế là Est phải ngồi phân tích nghiêm túc: ai sẽ dậy lúc 3 giờ sáng, ai sẽ dỗ con ngủ,và quan trọng nhất là... tại sao anh cảm thấy mình đã đang nuôi một đứa rồi.Một kế hoạch mười năm. Hai người cha tương lai. Và một cuộc thảo luận cực kỳ "trưởng thành."Our Ten-Year Baby Plan 👶✨…
Nếu là cách đây vài năm, khi nhắc tới hai tiếng ác mộng, Gojo Satoru chỉ nhếch mép cười một cách đầy bỡn cợt mà nói.- Ác mộng hả? Tôi là người mạnh nhất mà, tôi sẽ không gặp phải nó đâu.Nhưng tới thời điểm hiện tại, Gojo lại sợ hãi trước sự tấn công của những giấc mộng đáng sợ. Đeo bám gã dai dẳng cả một thời gian dài.…
Nơi chứa đầy sự vô tri"Bây ở yên một ngày thì lăn đùng ra sùi bọt mép hả?""Không hẳn là vậy nhưng cũng đúng"❌Lưu ý❌: mọi tình tiết trong fic đều là tác phẩm của trí tưởng tượng, không đem fic đi đâu nếu chưa có sự cho phép!!…
Người đàn ông mảnh khảnh mang khuôn mặt nghiêm nghị với giọng điệu nghiêm khắc, tay trái đặt lên bàn tròn khi anh chỉ đơn giản là đuổi những thành viên khác đi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người thủ lĩnh.Anh liếc nhìn để chắc chắn rằng mọi người đã rời đi, quan sát Gallagher định đứng dậy khỏi ghế trước khi hành động của gã ngay lập tức bị bác bỏ. "Ngồi im."Chỉ có một nụ cười nhếch mép hiện lên trên mặt gã khi gã lười biếng ngồi xuống, dùng lòng bàn tay đỡ cằm khi nhìn Sunday chậm rãi bước về phía mình. Tuy nhiên, gã vẫn tập trung vào cái lắc hông vô tình của đối phương.…
Phần đầu ở botebeto .....................…