Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Du Ánh Nguyệt năm lên 8 có trí thông minh hơn các đứa trẻ khác. Thay vì chơi nhảy dây và học múa, cô lại chọn chơi súng và học các thứ tiếng khác nhau.Donato Dalla Morte là một chàng trai người Ý, cực kì thông minh và nhanh nhạy. Lúc mới 13 tuổi thôi mà cậu đã khua môi múa mép hết cả dòng họ chỉ để xin tiền đi chơi.*Lưu ý: - Truyện này mình tự nghĩ ra và viết, không liên quan đến cá nhân, tổ chức hay một luật lệ nào.- Trong truyện đều là hư cấu, viễn tưởng, nghĩ ra nên không phải là thật. Nói chung là đây sẽ là thế giới của mình.*CẢNH BÁO: Truyện sẽ có chút thể loại BL.…
William muốn cầu hôn lãng mạn.Kết quả: làm rơi nhẫn.Est muốn cầu hôn ngầu.Kết quả: trượt chân trước mặt cả nhóm bạn.Còn fandom?Phát hiện hai người đính hôn chỉ nhờ... một chiếc nhẫn trong ảnh sân bay.Ba câu chuyện-Một cặp đôi.Và một fandom đang la hét trên Twitter.Welcome to chaos.…
Dylan là một đứa trẻ lớn lên không mấy hạnh phúc.Và cậu đã phải mất khá nhiều thời gian để có thể "chung sống" với những vấn đề tâm lý -hoặc ít nhất dylan nghĩ là vậyBỗng một ngày, nhiều thứ bé xíu lại gộp thành cả "xe tải" đổ ập lên cậu.Warning: OOC, mental-health issues (PTSD, rối loạn lo ậu,..), lowercase.…
Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Đàn anh trong trường khiêm gia sư mỉm cười dịu dàng, tay cầm vài lá thăm: "Tri Tri ngoan dạng chân ra nào, để anh đặt nhét thăm vào rồi mình bắt đầu học."...Lam Tri che váy, gương mặt xinh đẹp ngây thơ trong sáng đỏ bừng: "Các người đừng như vậy, sau này tôi nhất định sẽ mặc quần lót mà.""Không cần đâu Tri Tri, tụi anh thích em không…
Đan Cẩn vốn là công dân bình thường tại Hạ Quốc vừa tốt nghiệp đại học, lại còn là đại học y, bạn bè đã sắp có cháu rồi mà hắn đây cũng vừa hay tốt nghiệp, là nói Đan Cẩn này dốt nát hay bạn hắn cũng quá tích cực bổ sung nguồn lực cho Hạ Quốc rồi a ? Nhưng dù sao thì Cẩn hôm nay sống chết phải quẩy đến tận sáng."Mẹ kiếp cái nghề chết dẫm" Hắn tu một hơi hết sạch cốc bia, ánh mắt lảo đảo ngã bụp xuống mặt bàn.Sùi bọt mép.Tiếng còi cứu thương vang vọng từ xa, tầm nhìn cũng tối như mực, Đan Cẩn chỉ nghe tiếng bíp bíp từ máy đo nhịp tim.Sau một cơn trời đất quây cuồn, hắn cũng tỉnh lại, thân thể rã rời nhìn trần nhà xa lạ."Gỗ ?" Đan Cẩn nhìn trần nhà phía trên không nhịn được mà tò mò nói, không nói thì không sau nói xong càng nghi ngờ nhân sinh."Giọng mình..." Hình như trọng sinh rồi ? Lại còn là nữ a ! Vô phước đúng là vô phước mà…
Đam mỹ, ngọt sủng, he, ngược nhẹCường công x nhu thụThiếu gia nhà giàu: Lục Dương Kì (Công)Học bá ốm yếu: Lâm Duy (Thụ)Mạch truyện chậm, có ngọt, có đắng"Ngọt Như Mộng, Đắng Như Tan" là lời thì thầm của một thứ tình cảm đẹp đến mơ hồ, dịu dàng như giấc mộng. Như một giấc mơ đẹp mà ta tỉnh dậy giữa chừng, chỉ kịp giữ lại dư vị ngọt ngào và nỗi buồn không thể chạm.1x1…
Thể loại: Xuyên không, Hài hước, Phiêu lưu, Học đường.Nhân vật :Minh "Lý Thuyết": Mọt sách chính hiệu, đầu óc như một cuốn từ điển Vật lý sống nhưng lại cực kỳ nhát gan.Khôi "Hóa Chất": Chuyên gia thực hành Hóa học, thích chế tạo những thứ "bùm chíu", tính cách năng động, mồm mép tép nhảy.…
Tác giả: Ngày NắngThể loại: school lifeĐộ tuổi: TĐộ dài: OneshotTình trạng: Hoàn thànhSơ lược:Câu chuyện có thật của một nhóm trai nhưng trên bờ vực nghi ngờ giới tính!!Nhân vật: Duy BảoGiới tính: NamTuổi: 20Cung hoàng đạo: Ma KếtTóm tắt: Nam thanh niên thường xuyên bị hủ nữ trong lớp mang ra soi. Luôn vỗ ngực tự xưng mình là trai thẳng (nhưng chẳng biết thẳng không). Đôi khi hay bùng phát, nổi cáu vô cớ. Nguyên LinhGiới tính: NamTuổi: 21Cung hoàng đạo: Bạch DươngTóm tắt: Nam thanh niên bị hiểu nhầm là nữ vì tên quá giống gái. Nói chuyện khá bựa, hay giả bộ lạnh lùng nhưng thật chất nói nhiều không ngừng nghỉ. Hủ nam chính hiệu!Đông PhongGiới tính: Nam Tuổi: 20Cung hoàng đạo: Ma KếtTóm tắt: Hủ nam + biến thái, thường xuyên nói chuyện đen tối đầu độc người khác. Đôi khi lên cơn im lặng bất thường, dễ xúc động.Đông PhươngGiới tính: NamTuổi: 20Cung hoàng đạo: Nhân MãTóm tắt: Thành phần "bánh bèo" duy nhất trong động. Có sở thích mặc đồ đen, mang kính đen cho ngầu. Nhưng đằng sau lớp ngầu đó là bản chất "lụa rớt tùm lum".Tuấn HuyGiới tính: NamTuổi: 21Cung hoàng đạo: Cự GiảiTóm tắt: Thanh niên nghiêm túc của năm, có nụ cười nhếch mép làm style. Không nói thì thôi, một khi phát ngôn là chuyên dìm hàng người khác. Ngọc TháiGiới tính: NamTuổi: 19Cung hoàng đạo: Bảo BìnhTóm tắt: Thanh niên nhỏ tuổi nhất đám, đồng thời thành phần nhoi nhất. Thường xuyên mở miệng than vãn "em cô đơn". Chuyên đi dìm hàng, soi mói người khác cho họ nổi điên lên.…
Original Author: cielelyseLần đầu họ gặp, Suguru và Satoru không hề thích nhau. Kiêu căng, phách lối, không thể chịu nỗi, họ nghĩ thế. Mặc cho những cái nhếch mép Shoko hướng về phía Suguru, hay những lần thở dài của Yaga cho Satoru, họ không thích nhau.Cho đến khi một nhiệm vụ làm thay đổi điều đó.Phần 2 của series Volta và Caesura…
Hắn và cô như 2 thái cực khác nhau. Ngày đầu tiên gặp hắn.. thì cô đã bị đánh mất trái tim luôn rồi và sau đó bắt đầu bước lên chặng đường truy phu gian nan vô cùng vất vả...-'Sao mà cưa hoài không đổ vậy nè... người gì đâu cứng nhắc như cục đá .. nãn quá đi"' Bảo Nha dậm chân oán thầm.-Lớp trưởng Duy Quân nhếch mép cười nham hiểm....Điều gì sẽ xảy ra với 2 người???…
"Anh ở trên rồi, tới lượt em!""Từ bỏ đi cô gái, nó sẽ không thành sự thật đâu"Cứ tưởng như chỉ là câu nói đùa thoáng qua nhưng giờ đây chỉ trong phút chốc, mọi thứ đã trở thành sự thật.Giới tính của họ đã bị hoán đổi. Thời cơ của cô đã đến."Nó đã thành sự thật rồi đấy. Ngoan ngoãn lên giường đi nào " - Nezuko liếm mép, đêm nay sẽ rất khó khăn cho Muzan đây...…
Người ta bảo cô bé ấy bị nguyền.Sau một bữa cơm lạ, làn da trở nên tái nhợt, tóc đỏ như mồi lửa và mắt lục hoà lẫn cùng rêu. Con nhóc đó là một kẻ kì lạ.Nhưng chuyện kỳ lạ chỉ mới bắt đầu.Khi một bàn tay vô hình treo trả lại quà trên cành cây.Khi một tu nữ nói những điều mà bà không bao giờ nói.Khi gió rít qua làng như tiếng than.Khi đắm mình vào thứ cổ tích tăm tối."Poppella" là câu chuyện về một cô bé mồ côi, một ngôi làng không ai còn nhớ, và một lời nguyền không biết bắt đầu từ khi nào.Nếu bạn từng tin rằng thế giới có điều kỳ lạ, hãy mở trang đầu tiên. Nhưng đừng mong nó sẽ kết thúc như cổ tích. 🐸✨…
Tôi xoay người lại, định bụng nhân lúc hắn ngủ say sẽ thừa cơ trốn đi thật xa, tìm lại cho mình cuộc sống tự do như trước. 5 năm làm thái giám bên cạnh hắn, tôi giống như con chim trong lồng đang tàn mọn dần chút sức lực cuối cùng. Lần này, nhất định phải thành công!Hắn ngủ say thật rồi. Hơi thở nam tính làm lồng ngực hắn phập phồng từng nhịp. Vẫn gương mặt lạnh lùng không góc chết ấy, hắn nghiêng người lim dim đôi mắt mà vẫn không hề hay biết tôi đang lặng lẽ rời đi. Tôi rón rén từng bước, đưa tay vào trong tay áo, nắm chặt lấy lệnh bài của hắn mà ban nãy tôi vừa lấy trộm được. Tim đập mỗi lúc một mạnh hơn, tôi đưa tay kéo cánh cửa chuẩn bị ra ngoài.Bất chợt, một bóng người cao lớn lao vụt đến, hung hăng kéo mạnh thắt lưng tôi lại. Tôi mất đà ngã chúi vào lồng ngực hắn, hoảng sợ tột độ, tay chân đập loạn xạ hòng thoát khỏi sự kìm kẹp mạnh mẽ, điên loạn của hắn. Hắn trừng mắt nhìn tôi chằm chặp, khoảng cách gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ nhịp tim đập dồn dập của hắn.- Tiểu Mạch Khê, ngươi nghĩ ngươi có thể dễ dàng thoát khỏi tay ta sao?Hắn ngông cuồng nhếch mép nói.Chưa đợi tôi kịp trả lời, hắn liền vác thốc tôi lên vai, tiến nhanh về phía tràng kỷ. Tôi cố gắng gào thét, đôi tay ra sức cào vào lưng hắn, hắn vẫn bình thản như không." Bịch!!!", tôi bị hắn tàn nhẫn ném xuống tràng kỷ một cách đau điếng. Chưa kịp hoàn hồn, hắn đưa tay giật phắt đai lưng tôi, đoạn kéo mạnh áo choàng của hắn xuống, để lộ ra tấm lưng trần mạnh mẽ, quyến rũ.Tay hắn cầm đai lưng xoay xoay…
Tình yêu, có thể khô khan, có thể đong đầy, có thể vơi cạn, nhưng chỉ cần một trong hai ta vẫn khắc sâu những kỉ niệm ấy thì cả đời hai chữ tình yêu có thể tự hào mà nói ra rằng đôi ta đã từng ái mộ như thế nào.. Thể loại: SE/HESố chương: 6 Ngoại truyện: 2-Lir…
muộn phiền của một gã khờ ôm chặt lấy mối tình đơn phương không thể nói. dù là ai đi chăng nữa, cũng không thể nào hoàn hảo như ai kia trong mắt gã. dù cho khuyết điểm của bản thân khiến em buồn bực, thì đó cũng là một thứ gì đó vô cùng tuyệt vời khiến gã càng yêu em. thứ tình yêu nghiệt ngã cắm sâu như rễ cây già cỗi vào tim gã khờ tội nghiệp. gã điên cuồng một cách mù quáng muốn đoạt chiếm trái tim em. nhưng bóng hình ai kia mãi xa vời khỏi tầm tay gã, xa vời vợi như vì tinh tú trong đêm đen mà gã người trần mắt thịt mãi không thể nào với đến." tôi quay lưng với thế giới hai màu đơn sắc để được bước về phía cội nguồn sức sống đời tôi."em không chấp nhận tình yêu này được, em xa lánh gã ta, kì thị thứ tình yêu sai lệch giới tính. nhưng em à..."tình yêu của chúng ta đặc biệt! đặc biệt vì ta khác biệt, tình yêu đích thực của anh...""anh à, mệt không? khi phải cô đơn một mình phiền muộn vì em?"…
Tại ngõ nhỏ Tình Huân có 1 đứa bé gái đang ngồi sát mép tường " Thiên Chương tìm được cậu rồi" một cậu bé với khuôn mặt khôi ngô hiện lên" Quế Tử lại bị cậu tìm thấy rồi " bé gái uể oải nói" cậu trốn thế nào mình cũng tìm được hết" bé trai tự tin nói" Vậy sao, vậy bất kể tớ ở đâu cậu cũng tìm được đúng không"" Đương nhiên"Tiếng cười trong veo hồn nhiên của 2 đứa trẻ vang vọng khắp con ngõ nhỏ tình huân này____________________________________15 năm sau cũng tại con ngõ nhỏ Tình Huân này" Quế tử tớ lại trốn tiếp rồi sao mãi vẫn không thấy cậu tìm ra tớ vậy"…