Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Giấc mơ lặp đi lặp lại, mỗi lần rõ nét hơn. Lúc đầu, chỉ là tiếng nức nở. Rồi bóng người ngồi co ro. Rồi gương mặt bị che khuất bởi mái tóc dài rối bời. Mỗi khi cậu cố đến gần, cô ta lại ngẩng đầu lên, và đôi mắt trống rỗng ấy khiến cậu như bị dìm xuống nước lạnh. "Trả lại cho tôi..." - cô thì thầm trong mơ.Tiếng nói ấy cứ vang vọng trong đầu Minh- lạnh lẽo, dai dẳng khiến cho cậu thường xuyên mất ngủ.Nhưng điều khiến Minh cảm thấy rối trí hơn... là cậu đã mơ thấy cô gái ấy từ trước đó rất lâu. Không phải gần đây, mà từ lúc cậu còn nhỏ.…
Dương Minh Quân - khí chất kiêu ngạo bức người, giống như tảng băng được điêu khắc một cách đẹp đẽ, chỉ có thể từ xa ngắm nhìn. Y như là hắn được tạo ra để người khác ngẩng đầu, trái tim buộc phải nghẹn ngào thổn thức mà thốt lên.Trịnh Thiên An - Da trắng như sương, đôi mắt to tròn, long lanh tựa như chứa cả một bầu trời đầy sao. Mái tóc đen, dài chấm eo buông xõa, khi cười lên chẳng khác nào một thiên thần, nụ cười mang đến cho người đối diện một cảm giác hạnh phúc, vui vẻ đến xiêu lòng.❌Don't reup khi chưa có sự cho phép.…
Minh Anh là một cô gái có vẻ ngoài bình thường, học vấn tầm trung, luôn mang lại năng lượng tươi mới, tích cực mà tự ti trong sâu thẳm tâm hồn lại đem lòng cảm mến chàng trai toàn thân mang vẻ hào hoa, là hotboy số một của trường THPT Chu Văn An - Duy Khánh.Duy Khánh, người luôn luôn đứng trên cao cả về học tập, ngoại hình hay cả thể thao.. chưa từng nghĩ một ngày sẽ rung động với ánh mắt kiên cường mà lại rụt rè dễ thương ở cô gái mà anh chưa từng để ý trước đây.…
Đã mười năm rồi, liệu ta còn nhớ nhau chứ?Hay kí ức về đối phương đã lặng lẽ trôi về một phương trời vô định không nằm trong nỗi nhớ?Định mệnh vốn là thứ kì quặc luôn buộc hai con người phải gắn kết với nhau dù có đau khổ lẫn uất ức như thế nào. Mà hai ta, tưởng chừng đã cách xa nhau một quãng đường dài vô tận, vẫn tìm thấy nhau bằng những cách mà ta không thể ngờ. Điều khó tin ấy liệu sẽ có một kết cục đẹp đẽ, hay là một tầng sầu bi vỡ vụn?Tất cả mọi chuyện, đều nằm ở chúng ta.26.03.2023…
Một Hoàng Hậu mặt lạnh nhưng ngốc nghếch.Một Hoàng Thượng cao ngạo nhưng lúc nào cũng lo lắng Hoàng Hậu một ngày nào đó sẽ không cần hắn nữa.10 năm kết tóc nên phu thê nhưng chẳng lúc nào Hoàng Thượng không hao tổn tâm trí làm sao để cho Hoàng Hậu không làm mặt lạnh với mình.Một câu chuyện ngắn vừa ngọt vừa hài của đôi phu thê quyền lực, suốt ngày chỉ làm trò mèo phát cẩu lương cho thiên hạ.…
Wonwoo thích Dokyeom gần chết mà ảnh không có nói.Đây là series gặm nhấm moment ô tê pê của mình, 3 phần là có thật 7 phần là tưởng tượng :)))) nên mọi người đọc dzui thôi nhaaaa.Về tên của Dokyeom, mình cũng tính viết tên thật, nhưng bình thường anh em toàn gọi là Dokyeom, mình cũng rất thích tên Dokyeom, nên mình để luôn.…
Ngày Đỗ Hạ Phương chuyển về Hà Nội học lớp 10 ở THPT Việt Đức, cô nghĩ thứ khó nhất chỉ là thích nghi với môi trường mới. Nhưng cô không ngờ, buổi sáng đi muộn hôm ấy lại khiến mình gặp Phạm Thiên Vũ - 11A1.Một ánh nhìn, một câu nói ngắn ngủi, và những ngày tháng ở Hà bắt đầu đổi khác.Giữa nhịp sống học đường quen thuộc, Phương dần chạm vào thứ cảm xúc rất lạ - thứ người ta gọi là rung động rât dịu dàng.…
Hello các độc giả thân thươngTui là tác giả bộ này đâyĐây là một trong nhưng OTP của tui nhưng ít người viết quá ( gần như không ai cả ) nên tui tự lên viết nè. Ủng hộ tui nhoa…
Nàng - một con người tàn nhẫn và lạnh lùng, một kẻ đã từng khiến cho kẻ khác phải đau khổ.Ả- một cô tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, ăn sung mặc sướng, người hầu kẻ hạ.Vì lý do gì mà hai ta phải gặp nhau chứ, cứ đường ai nấy đi thôi mà sao cứ bám dính ta vậy?Còn lũ nam nhân kia...ĐMM NHÀ CHÚNG MÀY CÚT LẸ BẰNG KHÔNG BÀ THIẾN HẾT BÂY GIỜ!PS: Đây là tác phẩm đầu tiên của ta. Hiện tại mình có sai sót thì hãy thông cảm cho mình. Còn nữa vì mình sắp thi đại học nên truyện có thể sẽ ngừng một thời gian. Chủ yếu viết để xả stress với lấy kinh nghiệm làm văn.…
"câu chuyện theo đuổi chủ nhiệm câu lạc bộ âm nhạc in trô vớt min yoongi của đàn em éc trô vớt kim taehyung"thể loại: lowercase, ngọt, hài, ngược nhẹ, đoản.tác giả: tman khum được bưng mấy con mình đi khi chưa có sự cho phép của mình .nhân vật không thuộc về tác giả, nhưng người quyết định số phận của các nhân vật là tui:))Begin: 26.9.2021End: ???Ongoing...…
Trong lòng xã hội Thái Lan đầy biến động, nơi quyền lực và tiền tài đan xen không ngừng, Perth Tanapon như một chiến tướng vững chãi, ánh mắt sắc lạnh, từng bước đi toát lên sự kiên định. Anh là hình mẫu của quyền lực, một người không bao giờ để ai xâm phạm vào lãnh địa của mình, và cũng chẳng dễ dàng để lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.Ngược lại, Santa Pongsapak - công tử phong lưu, với vẻ ngoài yếu đuối nhưng lại ẩn chứa một trí tuệ sắc bén, giống như một con hổ chực chờ cơ hội. Mọi người nhìn hắn như một đóa hoa mỏng manh, nhưng ít ai biết rằng, hắn đã âm thầm đặt mục tiêu vào Perth từ lâu.Hai người, hai thế giới đối lập, nhưng một cơn sóng ngầm của quyền lực và tham vọng đang kéo họ lại gần. Liệu họ sẽ cùng nhau tham gia trò chơi nguy hiểm này, hay một trong hai sẽ phải chấp nhận thất bại trong cuộc đấu không khoan nhượng?❤️🔥TẤT CẢ BỐI CẢNH ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT ❤️🔥…
Kim Mingyu từng là cậu học sinh lớp 7 hậu đậu, cao lêu nghêu, suốt ngày lẽo đẽo theo sau ánh mắt của một người - Choi Seungcheol, lớp trưởng khóa trên, người đầu tiên cho cậu biết thế nào là "tim đập nhanh" chỉ vì một chiếc dù trong mưa.Nhưng tình cảm đầu đời ấy chưa kịp thốt ra đã bị cuốn vào năm tháng, khi Seungcheol tốt nghiệp và rời khỏi vòng quay bé nhỏ của Mingyu.Nhiều năm sau, tại hành lang trường THPT Seventeen, họ gặp lại.Vẫn là ánh mắt ấy - ấm áp, sâu thẳm, và lấp lánh như đại dương - thứ mà Mingyu chưa từng quên.Chỉ là... Seungcheol lại hỏi:> "Em là học sinh lớp nào?"Và Mingyu cười, giấu đi trái tim đang run rẩy:> "Lần này, dù anh không nhớ... em nhất định sẽ để anh nhìn thấy em rõ hơn."---…
Bách vờ như không nghe thấy câu hỏi của Khuê, cậu không trả lời cô mà lại hỏi cô: "Cậu có biết vì sao người nghệ sĩ suốt đời đi tìm nghệ thuật, họ sống hết mình vì nghệ thuật và cho đến khi chút hơi thở cuối cùng vẫn ôm tác phẩm nghệ thuật của mình mà nở nụ cười không?"Khuê nhìn Bách mà khó hiểu: "Sao tự nhiên cậu lại hỏi như vậy?", Khuê cảm thấy Bách rất kỳ lạ, bỗng dưng cậu hỏi một câu chẳng liên quan gì đến chủ để của câu chuyện.Bách mím môi rồi lại nói tiếp: "Cậu trả lời đi, vì sao thế?"Khuê suy nghĩ một lúc, dùng sự cảm nhận của mình mà đánh giá: "Theo mình vì nghệ thuật rất đẹp, không thể nhìn thấy bằng mắt thường mà bằng sự tất cả mọi sự cảm nhận xuất phát từ tận đáy lòng để khắc họa lên một tác phẩm nghệ thuật kiệt xuất. Người làm ra nghệ thuật rất vất vả, đó là một quá trình dài để nghiên cứu, dùng toàn bộ sức lực, tinh thần, của cải của mình để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật có giá trị vĩnh cữu cho nhân loại. Vì vậy đến lúc nhắm mắt, họ coi như cũng đã mãn nguyện khi chứng kiến sự thành công của chúng."Giống như có luồng ánh sáng lùa vào nhãn quan, Bách như mở mang tầm mắt. Câu trả lời của cô cho thấy cô là người có sự chiêm nghiệm sâu sắc về nghệ thuật, điều mà cậu không làm được. ...... Bách cất giọng trầm thấp đầy ấm áp, mê hoặc lòng người: "Đối với mình, sự tồn tại của cậu đã là nghệ thuật rồi."…