Trả Test
trả test…
trả test…
Nam chính: Thiên Nhạc Phong (Nicholas)Nữ chính: Dương Tịnh Thi (Thi Thi)Thể Loại: sủng, ngược, tổng tài ác maKhi anh đã là một nhà chính trị gia đại tài sẵn sàng ra tay xử đẹp bất kì kẻ nào dám ngán đường anh , thay trời trừng trị cái ác một cách vô cùng tàn bạo ; thì cô chỉ vừa mới tốt nghiệp trường đại học Luật .Anh vừa xem cô là tình nhân của mình, vừa xem cô là thú vui để cho bản thân tự có cái quyền chà đạp lên; khiến cho cô phải hết lần này đến lần khác đau khổ vì anh đến muốn chết. Nhưng anh cũng không thể sống mà thiếu cô được, không chỉ vì cô là con tin của chính mình...Cô gặp lại anh sau biết bao "đau đớn" mà anh đã làm khi còn ở bên cô. Vẫn là đôi mắt nhìn cô đầy thù hận ấy: giá như ngày ấy cô cho anh cơ hội để có thể ở bên cô thêm lần nữa, thì có lẽ anh đã không hận cô đến tận xương tủy như bây giờ rồi, nhưng cô thì chỉ vẫn mỉm cười, thứ tha như thế nhìn anh ."_Em dừng lại được rồi...suốt thời gian qua em vẫn không hề thay đổi.""...Tôi sẽ không để em bước ra khỏi cuộc đời tôi dễ dàng như thế nữa đâu. Thiên Nhạc Phong tôi, có chết cũng không buông tha! " *LƯU Ý: Đây là truyện đầu tay của mình và cũng là truyện do mình sáng tác nên mong các bạn sẽ tôn trọng mình và không sao chép dưới mọi hình thức. Yêu các bạn!!!!!…
Sự chết chóc đến từ một sinh linh nhỏ bé... Một sát thủ được tạo ra từ sự tàn khốc của xã hội. Những bất công mà cậu bé 10 tuổi ấy phải chịu đựng là gì? Hãy cùng đón xem…
Tác giả: Vạn Lí LíEditor: MeKết hôn 5 năm, cô yêu hắn như mạng, lại bị vứt bỏ như đôi giày cũ.Sau khi trọng sinh, hiệp ước ly hôn đánh đòn phủ đầu: "Một năm sau ly hôn, hiệp ước điều khoản như sau!""Không được cùng phòng, không được cùng giường, không được thân mật tiếp xúc?" Người nào đó nhướng mày cười khẽ.ai ngờ ngày nọ say rượu, hắn nằm trên giường, ánh mắt thâm thúy, "Em bội ước, Lệ thái thái."…
Tomy một nhân viên văn phong bình thường chả có gì đặc biệt nhưng... Khá vui đó đúng không chúng mày!!! Màu đỏ thật đẹp và nó sẽ tìm đến những kẻ lắm chuyện... thú vui, cực kì vui, rất vui.... Hahahaha....!!!…
"Tôi thật sự ghét cô." Nhìn ảnh ngược của bản thân được phản chiếu trong đôi mắt người đối diện, ả cảm thấy mình như mất kiểm soát. Ý nghĩ duy nhất trong đầu chỉ còn vang vọng hai chữ 'thật xấu', ả không muốn đối phương nhìn thấy bộ dạng xấu xí hiện tại của mình, vô hình chung nó lại tạo ra một cơn bực dọc sâu tận tâm can, rồi trào lên nghẹn lại trong cổ họng khiến ả cuối cùng chỉ có thể thốt ra vài chữ ít ỏi."Xin lỗi..." Đối với sự đáp lại của đối phương, cảm giác nghẹn căng chặt, ả cảm thấy mắt mình ngấn lên 1 tầng sương khó chịu. Vì sao lại xin lỗi? Cô ấy đâu có sai, vì sao lại xin lỗi kẻ ích kỷ như ả. Ả không xứng, càng ngày càng không xứng để ghét cô. Chẳng thà rằng cô chống đối, tranh cãi hay thậm chí là động tay động chân như hắn ta, cô còn cảm thấy dễ chịu hơn lúc này. Cuối cùng chỉ có thể thốt ra 1 câu không nguyên vẹn."Thật sự... cô thật sự đáng ghét..."…
Ở những dãy núi âm u, nơi hoang mạc trải dài vô tận và những thị trấn chìm trong tĩnh lặng, tồn tại những sinh vật mà không ai biết chúng đến từ đâu. Đó là những vùng đất bị lãng quên, nơi dị thể ẩn mình trong bóng tối và loài người chỉ biết cầu mong được bình an.Simon Ashcroft, một chàng trai trẻ bướng bỉnh và đầy bảo thủ, đã từ bỏ con đường học vấn để gia nhập một công ty lính đánh thuê, nơi anh được gắn cho cái danh "đặc nhiệm". Nhưng khi bước vào thế giới ấy, mọi niềm tin và quan niệm mà Simon từng bám víu nhanh chóng sụp đổ. Anh bị ném vào một thực tại nơi những bí mật kinh hoàng, tưởng chỉ tồn tại trong cơn mê, lại hiển hiện trước mắt.Để sống sót, Simon buộc phải thay đổi: phải học cách chấp nhận điều không thể, thích nghi với những quy luật tàn nhẫn của một thế giới nơi những thực thể vô danh nắm giữ quyền lực tối thượng.…
Tác giả: Anh ThưVăn ánSở Linh nhìn chầm chầm vào cô gái trong ti vi, cô gái ôm chặt cánh tay người đàn ông, vì muốn níu giữ mà tự hạ thấp bản thân, hứa hẹn đủ điều. Cô nhếch môi, hừ nhẹ: "Dại trai"Người đàn ông ngồi trên sô pha ngước lên nhìn cô, hai con người, một thái độ: "Chẳng phải giống em sao, chê bai cái gì?"....."Ông chủ họ Ngôn, em muốn ăn sushi, ăn sushi" Sở Linh cắn nhẹ tay áo của gã đàn ông, ra vẻ nũng nịu, nhưng bảy phần trong đó là uy hiếp.Gã đàn ông ấn trán cô đẩy mạnh ra phía trước, lười biến buông lời:" Không có""Vì sao?""Em ăn nhiều quá, phá sản rồi.""...."......"Ông chủ họ Ngôn, em 18 tuổi rồi.""Vậy à?""F**k!!! Ý của em hôm nay là SINH NHẬT EM. QUÀ!""Hôm qua mới phá sản rồi, làm gì có tiền mua quà cho em.""Mẹ kiếp!" Sở Linh đang định động khẩu thì người đàn ông quăng một cái hộp vào mặt cô, rồi bỏ đi.........."Ông chủ Ngôn, sau khi tốt nghiệp, em muốn sang Pháp.""Không được!""Vì sao?""Tôi nói không được.""Quá đáng!""Nói đi, em muốn ăn món gì, nhà hàng nào?""Hề hề, em muốn ăn món Pháp, hôm nay mình ăn cơm ở nhà hàng Pháp nha."......."Ngôn Phong, mẹ anh ghét em.""Mặc kệ em.""....""Ông chủ Ngôn...""Bà ta không đồng ý cưới em, vậy em dành dụm tiền cưới tôi là được rồi.""....."…
Phàm là những người được trời cho nhan sắc hơn người thì cũng kèm theo đó quà khuyến mãi là một chậu hoa đào. Từ xưa đến nay, nếu trai mà đào hoa thì tốt số nhưng nữ mà lắm người theo chỉ có khổ. Cho dù thời phong kiến đã đi qua, thế kỉ thứ XXI đã công bằng hơn tẹo nhưng nàng nào có số hoa đào vẫn cứ phải chịu kiếp đày đọa của loại tình cảm thuần túy có tên gọi là 'yêu'. Truyện kể về một cô nàng nọ, luôn tự tin vào ngoại hình nổi bật của mình có thể thu hút bất cứ người nào mà nàng thích. Một ngày kia, nàng bỗng ở trong hoàn cảnh nợ đào hoa nhiều quá nhưng không trả hết nên đang tính kế xù thì gặp phải một bạn nam cũng may mắn cầm sẵn trên tay nhánh hoa đào. Cao thủ thả thính gặp nhau, người người thi nhau ném mồi với hiệp ước ngầm, ai cắn câu trước thì thua.Những tưởng nữ thần kinh của chúng ta có thể dễ dàng cho bạn nam kia lên thớt, ấy thế mà gậy ông đập lưng ông, thính của mình thả người ta không đớp mà cứ nhiệt tình sa vào lưới thính của người ta. Ảo tưởng ngày một tăng mà không biết rằng người ta chẳng quan tâm đến nàng. Để đến khi nằm dưới trướng thất bại của một thợ săn nghiệp dư nàng ta mới biết hóa ra "núi cao ắt có núi cao hơn".Kể từ đó, cô nàng đào hoa phải về đóng cửa suy ngẫm và tu luyện cho thính của mình thành chính quả.…
Một NEET tên Yamano Masaru đến Hello Work và tìm thấy một lời đề nghị làm việc thú vị.[Một thanh kiếm và thế giới phép thuật, chơi thử cho "Miniature Garden of Razgrad World".Một cách để kiếm tiền trên mạng với lương tháng lên đến 250,000 + trả phần trăm] Ngay lập tức đến phỏng vấn và ký hợp đồng. Tuy nhiên, nơi làm việc lại là một thế giới khác. Bởi vì hợp đồng, anh bị đưa đến đó, để sống sót, Masaru nhận được 1 cheat nhưng anh được thông báo một sự thật gây sốc. " Thế giới này sẽ bị hủy diệt sau 20 năm. " Liệu một NEET đơn giản có thể ngăn sự hủy diệt của thế giới hay không?!…
lục địa Separate một đại lục bị chia làm hai phần . Một phần tên là Fevatinos đất đai ở đó vô cùng màu mỡ nên đc nhiều chủng loài sinh sống như loài người , efl , người thú , người lùn , .v.v.. Phần còn lại là Renon là nơi sinh sống của những quái vật mạnh mẽ . Đã có rất nhiều cuộc đại chiến giữa hai vùng với nhau sự thay đổi lãnh thổ năm nào cũng được hay đổi qua những cuộc chiến thắng của những quái vật vùng Renon . Còn con người và các bộ tộc khác thì dần dần mất dần đất đai và khả năng đi đến hồi diệt vong. Đến khi một vị anh hùng đến dẫn dắt tất cả các loài tấn công ngược trở lại thì mọi chuyện đã thay đổi Những con quái vật bị đẩy lùn đến khi ranh giới của hai vùng chỉ còn được nối liền bởi một vùng là Athen .hòa bình được tái lập không lâu thì vị anh hùng đó đã mất . lo sợ trước những con quái vật sẽ quay lại và những đứa con cháu của vị anh hùng sẽ làm thay đổi quyền thề của chúng . Nên họ đã đẩy những đứa con cháu của vị anh hùng đó đến vùng Athen để họ sống chết với những con quái vật Hàng trăm năm trôi qua những người con của vị anh hùng đó vẫn còn sống và họ tạo lên một gia tộc gọi là gia tộc diệt quái…
"desperate from deep within" Thể loại : tình cảm, tâm lí, gia đình, trả thù, bách hợp, ngôn tình,v..v..Châm ngôn của tôi: Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi....nhưng liệu có còn ngày mai không...Gửi đọc giả thân mến! Tâm lí bạn sẽ vững tới đâu khi đọc truyện của tôi? Truyện tôi viết nói ngắn không ngắn dài không dài vì tôi viết nó như cuốn nhật ký có hồi kết, liệu bạn có đủ tâm lí khi đọc truyện của tôi? Nếu đủ thì có lẽ bạn chưa thật sự cảm nhận được cảm xúc nhân vật hay hoàn cảnh tôi viết, còn nếu không đủ tâm lý thì đúng rồi đấy, tôi đã mất bao nhiêu thời gian để thoát ra khỏi cảm xúc của nhân vật tôi tự tạo ra? Nếu bạn đã chuẩn bị xong tâm lí thì hãy đọc và cảm nhận nó nhé vì đó là tất cả cảm xúc bất hạnh mà tôi cảm nhận được. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ! Thân gửi!…
Cô là thiên kim thật, nhưng lại bị đuổi khỏi chính ngôi nhà của mình. Khi sự thật bị tráo đổi, cả gia đình chọn tin người ngoài. Đến lúc máu rơi, mới phát hiện... cô đã không còn nơi để trở về.Tác giả: Hỏa NguyệtThể loại: Nữ cường - thiên kim thật giả - Chữa lànhBản quyền thuộc về Hỏa Nguyệt.📢 Nghe bản AUDIO chính chủ tại kênh YouTube của tác giả:👉 https://www.youtube.com/@nuchusinhton(nữ chủ sinh tồn)…
"con đã mất mẹ, nhưng con còn có cha mà đúng không cha nuôi ?"fic có chứa nhiều từ nhạy cảm, cân nhắc trước khi đọc…
( Tự làm tự đọc, beta lại từ wikidich, vui lòng không khẩu nghiệp) Nguyên Húc chưa từng nghĩ đến mình chỉ ngủ trưa một chút mà tỉnh dậy đã ở một thế giới khác. " Ông trời a! ta làm gì có lỗi với ông?"Nguyên Húc ngửa mặt lên trời than khóc "Ta có chuyện muốn thương lượng đừng diễn 3D bản Robinson phiêu lưu ký được không?" Vì thế chuyện xưa ra đời....…