ZinZin995
…
Quá Trời H, chap nào cũng H, có chap không H…
mẩu chuyện giữa bé và crush của ẻmmiêu tả dưới góc nhìn của em bémúa bút ngẫu hứng của tác giả, không dành cho thanh niêm nghiêm túc.#taekook…
Tên truyện: Trọng sinh chi quân quan cùng nam hàiTác giả: Từ HoàiThể loại: hiện đại, trùng sinh, quân lữ, công sủng thụ, niên thượng công, ấm áp, 1×1, HENguồn: KinzieEdit: NấmBeta: Mika-chanNguồn: https://bachhoacac.wordpress.com/2012/08/16/mltrong-sinh-chi-quan-quan-cung-nam-hai/Mình đăng truyện để tiện lưu và đọc, nếu bạn edit cảm thấy phiền, vui lòng nhắn lại, mình sẽ xóa bài. Cảm ơn.…
Update 18/10/2014Chương 214 đến chương 334Beyour_self: 3810 trang word, đăng trên jjwxc từ 28/5/2012. Hiện tại tác giả vẫn tiếp tục đổi mới, mới nhất 16/10/2014. Mình biết tác giả này từ Sóc Vân Phi Độ.Cảnh báo: Không có ngọt, sủng, thân thể khiết thì không tìm được ở truyện này; kết hôn, sinh tử, tam thê tứ thiếp đủ cả. Đọc truyện này hơi khiêu chiến thần kinh.Thận nhập (-_-)!!!.…
“Lăng Phong, thật em sắp bị làm cho phiền chết đi được ấy! Anh có biết mọi người đều coi em là em gái của anh?”“Vậy ngoan ngoãn làm một em gái tốt anh sẽ rất nuông chiều em! Chỉ cần hiểu chuyện một tí nhất định anh không để em thiệt thòi” Năm tháng thanh xuân của chúng ta trôi đi như nước chảy. Học trung học, rồi học đại học, rồi thực tập sinh… bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu thăng trầm để khi dừng chân nhìn lại vẫn thấy đáng tiếc!Năm tháng đó, cái năm mà thi đại học như chơi trò chứng khoáng đỏ đen. Khi Tiên Tiên vẫn ngân nga bài “SAY YOU DO”, khi tất cả chúng tôi tất bật với những mớ công việc hổn độn được gọi là deadline, với những mơ mộng của tuổi trẻ…Tuổi thanh xuân của tôi gửi lại nơi đó, nơi tiền sảnh nhìn về phía tòa nhà hiện đại của trường đại học. Nơi mà ánh nắng chiếu qua từng tán cây rọi xuống khoảng sân rộng phủ đầy lá khô. Nơi có một nụ cười như nắng đã mang con tim tôi đi, cho tôi một giấc mộng đẹp như tiểu thuyết ngôn tình, rồi cũng chính tại nơi đó lướt qua nhau như hai người xa lạ.Có lẽ đến tận bây giờ câu nói của Mặc Lăng Phong vẫn vẳng bên tai tôi, một lời nói kết thúc câu chuyện thanh xuân tươi đẹp của chúng tôi, kéo tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê. Ánh mắt ám ảnh của anh, thứ cảm giác kì lạ, choáng ngợp nhưng không ấm áp, sâu thẩm nhưng không giá lạnh! Người con trai đã đi qua cuộc đời tôi, gây sóng gió rồi lặng lẽ bước ngang không để lại một chút dấu vết……