Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Trong màn sương lạnh giá, có một đóa hướng dương vẫn lặng lẽ vươn mình, chờ đợi bình minh đến."____Bạn nào bias Muichirou mà khóc trôi nhà vì ẻm thì vào đây với tui, tui chữa lành vết thương cho💓…
OTP chính: Genmui!NHẮC LẠI OTP CHÍNH LÀ GENMUI ĐỀ NGHI ACE NÀO GHÉT HOẶC KHÔNG THÍCH LƯỢN LẸ!!!!Nhắc nhẹ kết SE =))Vì mỗi chương truyện đều khá ngắn nên mình viết xong khá nhanh, trong một đêm đã END có thể còn nhiều sai sót mong các bạn thông cảm và góp ý mình sẽ sửa đổi nó trong những tác phẩm tiếp theo của mình, mong được sự đón nhận từ các bạn, các con dân đu Genmui…
Muichirou Tokitou x readerR18, HE, oneshortBạn sẽ là người chủ động câu dẫn anh người yêu của mình. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻTruyện chỉ đăng duy nhất tại WattpadShiro11060021Mong các bạn đọc truyện trên Wattpad để ủng hộ mình nhé…
Sài Gòn, những năm đầu thế kỷ XX, Mạnh Tiến và Châu hưng, kẻ yêu nhạc thương người yêu chữ. "Say em thuở ấy tóc nâu,Thoang thoảng hương nắng, qua cầu gió lay.Thích em bóng nhỏ loay hoay,Trăng treo nửa vẹn, môi này nửa nghiêng.Thương em từ buổi đầu tiên,Em quay người lại, nắng xiên ngang đời.Chúm chím miệng gọi khẽ thôi,Một lời, mà chạm cả trời: "Tiến ơi!"…
Có những loài hoa không nở để được nhìn thấy.Lan Bóng Ma là một loài như thế - sống lặng lẽ trong bóng rừng ẩm tối, không màu sắc rực rỡ, không hình hài rõ ràng, chỉ tồn tại bằng hương thơm. Người ta không thấy nó trước, người ta cảm nó trước. Như một ký ức chưa kịp gọi tên đã kịp làm tim chao nghiêng.Mùi xô thơm không tên cũng vậy. Nó không thuộc về một chai nước hoa cụ thể nào, không có nhãn dán, không có lời giới thiệu. Nó chỉ thoảng qua - rất khẽ - trong một buổi chiều ai đó đứng cạnh mình lâu hơn bình thường, hoặc trong khoảnh khắc một câu nói chưa kịp thốt ra đã tan vào không khí. Thứ mùi hương ấy không khiến người ta choáng ngợp, nhưng đủ để ám ảnh, đủ để khi đi xa rồi vẫn ngoái đầu tìm lại.Tình cảm của mình giống Lan Bóng Ma.Không ồn ào để được chú ý, không vội vã để được gọi tên là yêu. Nó hiện diện bằng những điều nhỏ bé: một sự im lặng đúng lúc, một lần nhường nhịn không cần ghi công, một nỗi lo âm thầm giấu đi để người khác được yên lòng. Nhưng chính vì quá khẽ, quá sâu, nên dễ bị hiểu lầm là không có.Người ta nói mình lạnh, mình vô tâm.Họ không biết rằng, có những cảm xúc nếu phơi ra ánh sáng quá sớm sẽ héo úa. Có những yêu thương chỉ sống được trong bóng tối dịu dàng, nơi không ai đòi hỏi phải chứng minh, không ai ép buộc phải rực cháy.Lan Bóng Ma không cần ai nhìn thấy để tồn tại.Mùi xô thơm không tên không cần được gọi đúng tên để lưu lại.Và mình - cũng không cần phải ồn ào -chỉ mong có một người đủ tinh tế, đủ kiên nhẫn,để nhận ra rằng:những gì s…
Tên truyện: NHIỄM PHẢI PHEROMONE CỦA EM(Nhiễm thượng nhĩ đích tín tức tố)Tác giả: Tất Hoàn NiệmThể loại: DanmeiGiới thiệu: Tương lai giả tưởng, ABO, ngọt văn, vườn trường, cường x cường, băng sơn phúc hắc nam thần công (giá trị Alpha bùng nổ biến thành quỷ súc đế vương công) x thần đồng khoa học tự nhiên thâm nho thụ (trước Beta sau phân hoá thành Omega thụ), 1×1, HENhân vật chính: Lee Min-hyeong (Gumayusi) x Ryu Min-seok (Keria)Edit: Mimi, DLinhBeta: Chi(Câu từ sẽ có chút thay đổi với bản gốc) _Sơ bộ_Keria là 1 Omega đang trong thời kỳ phân hóa. Một ngày, cậu gặp bạn cùng lớp Gumayusi bị đại ca trường vây đánh trong một ngõ nhỏ vắng người. Nổi máu anh hùng nhưng lại sợ gặp rắc rối về sau, cậu nhanh trí ngụy trang xông ra cứu hắn, nhưng lại để hắn ngửi được mùi pheromone trên cơ thể mình.Sau sự việc này, Gumayusi bước vào thời kỳ nhạy cảm, chỉ số Alpha bùng nổ, còn xuất hiện một loạt vấn đề về tâm lý. Kết quả, Keria phải vận dụng tất cả tư duy khoa học độc đáo cùng sự nhẫn nại cực lớn của mình để tháo gỡ khúc mắc tâm lý cho Gumayusi, giúp hắn giữ được lý trí.Đây là một câu chuyện kể về cuộc sống bình thường đầy vui vẻ của những bạn trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường. Trong đó, 2 nhân vật chính của chúng ta luôn nỗ lực vượt qua những nghịch cảnh về sinh lý mang lại. Sự ấm áp cũng như tình cảm họ dành cho nhau chắc chắn khiến chúng ta cảm động.…
Giữa những trang sách nhuốm màu thời gian, họ tìm thấy nhau. Giữa gió mới thổi qua một buổi chiều lặng lẽ, họ dần đánh mất nhau...An gặp Vi trong một chiều gió nhẹ ở thư viện - nơi mùi giấy cũ vẫn còn vương lại như một ký ức chưa từng được gọi tên. Vi là cô gái sống chậm rãi, lặng lẽ, như thể thời gian dành cho cô là một loại đặc ân tạm bợ. Còn An, chưa từng học cách yêu ai bằng sự mong manh, lại chậm rãi bước vào thế giới của Vi - nơi tình yêu không phải là nắm giữ, mà là buông tay đúng lúc.Khi trái tim Vi bắt đầu yếu dần, họ không tranh đấu với số phận, mà lặng lẽ sống từng khoảnh khắc - như thể mỗi buổi sáng là cuối cùng. Tình yêu của họ không kịch tính, không oán trách, nhưng mang theo một thứ âm hưởng dịu dàng và vô phương cứu chữa - như hương của sách cũ, và gió mới thổi qua rồi không quay lại.…