jeonlice ✘ dreaming
em biết đấy, ta vẫn chỉ có thể tìm nhau trong những giấc mơ thoáng chốc…
em biết đấy, ta vẫn chỉ có thể tìm nhau trong những giấc mơ thoáng chốc…
Học đường không thanh xuân.Đỗ Anh Nhân thuận buồm xuôi gió từ lúc lọt lòng. Hai mươi lăm tuổi, cầm bằng MBA từ Hà Lan về đã là trợ lý của Chủ tịch - bố. Ba mươi tư tuổi, vừa điều hành mảng nhà vườn nghỉ dưỡng cho bố, vừa mở công ty riêng mua đi bán lại các dự án cư dân tầm trung. Chỉ ngồi yên một chỗ cũng nhàn, nên dần dà trở thành Đỗ Nhàn. Nhưng vào đúng năm kinh tế suy thoái, dòng tiền chết cứng trong đất, dự án đình trệ không thể ra hàng, Nhàn bỗng dưng... nhàn thật.Dương Thiên Lý rời trường đại học là lao vào các dự án phi chính phủ về môi trường, nghĩ rằng mình sức trẻ vượt mọi chông gai và để lại dấu ấn gì giữa trời đất. Sáu năm ròng rã trèo từ vị trí thực tập đến ứng viên cho vị trí quản lý dự án, Lý nghĩ mình sắp hái được quả ngọt. Trớ trêu thay, người được chọn không phải Thiên Lý, mà là một anh mũi lõ cầm tấm bằng mộc son từ trường Lý Quang Diệu, thứ con nhà bình dân như Lý chưa bao giờ dám mơ có tiền đi học!Đây là câu chuyện (chắc không bao giờ viết trọn vẹn) về một anh lộn xộn đi học cho đỡ buồn gặp một chị thất bại bán cả gia tài để có tấm bằng, dưới một mái trường không giống mái trường nào khác, trong môi trường học đường mà mười người bước vào chỉ có sáu người bước ra.…
《 tại niên đại văn trong đương nhị thẩm 》Tác giả: Lương quaVăn án:Tam lưu biên kịch Triệu Ngân Hà xuyên tới 1979 năm, thành niên đại văn trong nữ chủ cực phẩm nhị thẩm.Lừa hôn lừa tiền xuất quỹ ngược đãi hài tử, quyển tiền bỏ trốn bám riết không tha cuối cùng chết thảm...Mệnh trong mang túng Triệu Ngân Hà yên lặng che hảo mã giáp.Nàng là nhân vật chính nàng không thể chết được, nàng còn muốn ký lục tổ quốc biến hóa nghiêng trời lệch đất.Cao Viễn Khoát một thân mùi rượu, hơn nửa đêm ngồi xổm ở bên ngoài rút một chỉnh bao yên.Trong nhà nữ nhân là buộc hắn ly hôn mà ngay cả tường cũng dám chàng.Thích có một cái thí dùng, còn không phải đến cấp nhân gia lưu cái mạngSuy nghĩ cẩn thận Cao Viễn Khoát lảo đảo hồi gia, mở cửa liền nhìn thấy trên đầu còn quấn băng gạc tiểu nữ nhân ôm hài tử, ngưỡng mặt hỏi hắn: "Ăn cơm chưa đồ ăn đều lương, ta cho ngươi nhiệt nhiệt."Nhìn kia trương thanh tú trắng bệch khuôn mặt nhỏ nhắn, "Ly hôn" hai chữ ngạnh sinh sinh nhượng hắn nghẹn trở về.Lúc ăn cơm Cao Viễn Khoát cũng không ngẩng đầu lên, âm thanh lạnh lùng nói: "Ta hôm nay thăng phó xưởng trưởng, cũng trướng tiền lương, ta sẽ cho ngươi quá ngày lành, nhưng là tưởng ly hôn, không có cửa đâu!"Triệu Ngân Hà: "... "Đây là cái gì bá đạo xưởng trưởng yêu thượng ta nội dung vở kịchGỡ mìn: Chuyện nhà chuyện cửa chậm nhiệt nam nữ chủ không hoàn mỹ có chút tình tiết cùng sự thật có lệch lạc buổi tối đổi mới ban ngày tróc trùngNội dung nhãn: Ngọt văn xuyên thư phố phường sinh hoạt niên đại vănTìm tòi mấu chốt t…
lại edit truyện của người khác mong mọi người thứ lỗi *suy nghĩ thì nhiều nhưng viết ra lại ko được đành edit thôi ạk*…
Chờ đợi một người có mệt không? Mình trích một số đoạn nhỏ của các trang web mình đọc được và phần còn lại là do suy nghĩ của bản thân mình.…
Trên đời này, có lắm thứ khiến người ta sợ, người ta lo. Cũng có lắm dòng suy nghĩ đứt quãng khiến người ta đau, người ta nhớ. Tất cả, mọi xúc cảm lưng chừng đó đều được gói gọn trong tiếng RƠI cũng lửng lơ đâu đây.…
Những điều về thế giới qua lăng kính của mình…
"Lễ cũng làm xong rồi, giờ em có gì muốn bàn bạc với mỗ đây?" Lê Huy Nam chống cằm đưa mắt nhìn người bạn đời mới cưới của mình mà cười cười, trong mắt đều là ý trêu ghẹo.Lâm Minh nhăn mặt: "Tôi lớn hơn cậu ba đấy, cậu mới là em." Hắn khá bực bội, người này từ lúc ngồi xuống cạnh cứ liên tục nào là cầm tay nào là véo mặt, mà hắn thì quá mệt để có thể phản kháng lại thế nên cứ mặc cho y chơi chán thì thôi.Nhưng trái với suy nghĩ của hắn, Lê Huy Nam mãi chẳng biết chán."Lớn hơn thì sao? Em cũng là vợ mỗ thôi." Y đắc ý cười khẽ, bàn tay vẫn đang mân mê tay Lâm Minh._______________Chú thích:Mỗ là cách tự xưng vào khoảng thế kỉ 15-16 ở Việt Nam.Tôi, ta gọi là min, là mỗ, giáp.…
"Một sáng thức dậy, bỗng dưng em thấy người mình trống rỗng và nhẹ tênh."|Ny|…
sự hứa hẹn về tình yêu bền vững, vừa phản ánh hành trình hàn gắn, tha thứ và đoàn tụ của hai nhân vật chính, Lâm Kỳ và Trình Hạo, trong suốt quá trình tìm lại gia đình và tình yêu của mình.…
"Chỉ đến khi anh không còn gọi cô ấy bằng Nữ Hoàng, mà thay bằng 'người ấy'. Cho tới lúc đó, chỉ đến khi đó mà thôi."Thực sự thì, chuyện có thể khá sáo rỗng.…
Thơ là do mình tự viết, tự suy nghĩ, liệu có ai đồng cảm không ?…
tình yêu phải chăng chỉ là Một màn kịch được dàn dựng công phu??? Đọc và suy ngẫm…
~ Đây là một ngoại truyện về cơ thể con người ở Trái Đất của Rimuru sau khi ra viện và tìm cách ... Cách gì tôi còn chả biết @@ ~Phần đầu mình viết max ẩu do đây là bộ đầu tiên mình làm.. Càng về sau đã có sự chăm chút hơn.... Và giờ nó đã thành cái thứ gì đó khá xida rồi @@Tôi đọc còn trầm cảm huống gì người đọc .__. ~ Mong mn ủng hộ truyện của một đứa xiđa như mình...Truyện được đăng tải trên Wattpad, nếu thấy truyện này trên web khác thì tôi nói thật.. Qua wattpad ủng hộ tôi đi ._. Đọc trên đó là hàng lậu đó.…
◍ Author x Translator: chaseforyourdream◍ Summary: Bọn họ đều rất ưa thích đứa nhỏ đó.Đứa nhỏ mà chẳng ai chú ý đến, đứa nhỏ mà ai cũng bỏ quên.Vì cậu thật mờ nhạt làm sao.Nhưng điều đó chẳng phải thật tuyệt ư?Mái tóc lam tựa sắc trời, đôi mắt thủy tinh xanh biếc cùng thứ ánh sáng dịu dàng như trăng bạc. Sự kiên cường và điềm tĩnh của cậuChỉ những thứ như vậy thôi, cũng đã khiến người ta muốn đem cất giấu đi, hảo hảo yêu chiều, bảo vệ như báu vật◍Rating: 15+◍Notes: AllKuro, bias Kuroko Tetsuya ◍Illustration source:https://twitter.com/conaoshiroi/status/505592910746615809?s=19…
Truyện này có thể nói là phiên bản mới của truyện "Còn ai để ý nước mắt em rơi". Vì vậy mà khi đọc có những tình tiết giống nhau thì các nàng cũng đừng hỏi vì sao nhé. Vì tác giả cảm thấy phần trước chưa được hay lắm, cũng có một số tình tiết lãng xẹt nên mới viết ra phần truyện này. Các nàng ủng hộ ta đi. =))))))). Mặc dù nói là giống nhưng thực chất cũng có khác đó nha. Bằng chứng là phần giới thiệu đã khác rồi…
Cô đã cứu hắn một mạng. rồi bị hắn bắt cóc về nhà. Sau đó bị ép cưới . Cuộc sống rất chi là vui vẻ, hạnh phúc. Trích đoạn nhỏ trong truyện --....-- - Vợ yêu!!! Cho chồng vào phòng đi mà . - Anh mơ đi!! ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ - Chồng ơi~~ hay là chồng nhường chức chủ tịch cho em đi!! Em nuôi chồng cho. - Sao vợ muốn nuôi chồng ?? - Tại chồng chưa đủ giàu để nuôi vợ nên giờ vợ sẽ thay thế chồng kím nhiều hơn!!! - Chồng chưa đủ tiền nuôi vợ???- hắn hỏi ngược lại Ai đó gật đầu lia lịa . Vâng thế là gương mặt anh chồng nhà ta tối sầm lại và nguyên buổi tối đè ra trừng phạt nghiêm khắc. ( HE nhak mina ~~~) ĐỌC ĐI SẼ BIẾT 💟💟💟💋💋🍀🍀 Mọi người đọc nhớ 🌟🌟⭐️⭐️ cho mik nhakkk ^_^…
Author Dương Tử ĐằngPairing HunHan, ChanBaek Rating NC17Note: fic có những cảnh tế nhị, cụ thể là thể loại boy x boy nên các bạn suy nghĩ kĩ trước khi click nha!Ai không thích thì thoải mái click back nhaaaCám ơn~~…
Thể loại: thanh xuân vườn trường, dưỡng thành. Nhân vật: Dịu dàng, trầm ổn Mã Gia Kỳ × Đứa trẻ ngoan, bám người Tống Á Hiên.Thực hiện bởi Evil Of Pain. Vui lòng không Re-up dưới mọi hình thức, xin cảm ơn. Truyện chỉ là hư cấu, là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không lầm tưởng là thật xin cảm ơn. Plot: Đậu Đỏ Viết truyện: Đậu Đỏ, SuYee, SabrineBeta: 666 Bìa: Edit by Suu…
Tên truyện : Bạn Trai Tôi Là Tang Thi ( Tên cũ: Mạt Thế Chi Nếm Thử Vị Của Anh) Tác giả : Tùy TiệnThể loại : Nguyên sang đam mỹ, Mạt thế, tang thi vương, dị năng, sảng văn, chủ thụ, 1x1, HE, tang thi bị ngốc thích nhận đàn em thụ x quân nhân mặt lạnh bá đạo tâm cơ công. Văn án :Thẩm Lăng cứ ngỡ cả đời này bản thân sẽ thoải mái sống trong đống tiền như thế, không ngờ cậu lại bị bảo tiêu của mình bắt cóc, đã thế mạt thế lại còn kéo đến.Thẩm Lăng nhiễm virus, trở thành tang thi vương, nhưng mà lại bị ngốc, ngốc đến nỗi bị ai kia dụ vào tròng cũng không nhận ra. Cậu rất không phục, muốn phản công, có điều tên kia trông ngon quá đi, có thể cắn một miếng hay không a?Cố Bắc Thần :"Bảo bối! Chúng ta lên giường nói chuyện có được không? Anh cho em cắn."Thẩm Lăng:"Anh bảo cho tôi cắn mà, sao anh lại cắn tôi??? A a a a."Ghi chú :- Không lấy bối cảnh ở Trái Đất vì mình không thuộc tỉnh thành hay đất nước gì đó, chính quyền cũng đổi nốt, mình ba hoa thôi đừng bàn luận logic. - Thụ ngốc nhưng không ngu, cũng biết suy luận các thứ. - Một đêm nằm ngủ không được nên nghĩ ra cốt truyện sơ sài, sẽ củng cố hơn về sau.- Đọc và edit của Trung nên đã bị nhiễm không ít.- Coi như đây là lần đầu viết truyện, sẽ có nhiều sai sót, hy vọng chư vị bỏ qua.…