Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại truyện: Diễn sinh - thuần ái - giả tưởng lịch sử - phương đông diễn sinhThị giác tác phẩm: Chủ côngPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng----------------------Ngụy Vô Tiện mộng hồi 21 thế kỷ, thể nghiệm đến từ người nhà bằng hữu chân chính ấm áp, nhìn cùng chính mình có tương đồng ăn nhờ ở đậu trải qua bằng hữu, Ngụy Vô Tiện hoàn toàn tỉnh ngộ. Một sớm mộng tỉnh, Ngụy Vô Tiện bắt đầu gây dựng sự nghiệp chi lữ,Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ ┃ vai phụ: Nhiếp Hoài Tang ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Bổn văn chủ quên tiện,Lập ý: Có thể tự cứu, mới có thể để cho người khác cứu ngươi…
Sau mấy tuần liền vắng mặt thì tui đã trở lại rồi đây. 😅😅😅 Xin lỗi mọi người rất nhiều, nhưng Mèo thật sự rất bận a~😭😭😭Moa moa da~ Yêu Thương nhiều nhiều!❤️❤️❤️…
"Nếu Thượng Hoa Quân đã có lòng muốn chuộc lỗi, thì ta chỉ có yêu cầu nhỏ này.""Là gì?"Đăng lại từ AO3 của người viết (là tui). Đề nghị không đem đi đâu. Không có ảnh bìa vì người viết không biết vẽ : )…
Nguyên tác: Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu.Tên đồng nhân: Liên hoa nở rộTác giả đồng nhân: Hạ HảoĐôi lời muốn nói:- Truyện lấy bối cảnh sau khi Ma Đạo Tổ Sư đã hoàn.- Truyện được đăng duy nhất tại Wattpad.…
Bản dịch đã được sự đồng ý của tác giả Denira trên AO3.Vui lòng không re-up.Đây thực sự là series đồng nhân mình rất ưng ý, mong rằng các cậu cũng sẽ ưa thích nó và bấm ngôi sao nhỏ bình chọn cho mình :>…
Hơn hai mươi năm sống trên đời, Lam Vong Cơ chỉ gặp được thân sinh phụ thân của mình hai lần.Lần thứ nhất, năm sáu tuổi.Lần thứ hai, năm mười lăm tuổi.…
Author: EstelweNadiaRate: M, Romance, Hurt, ComfortSố chương: 6Translator: Diệp Hạ ChâuSummary:"Chúng ta bắt cùng một chuyến xe buýt về nhà và tôi thì luôn luôn ngủ gục, nhưng cậu đã luôn đánh thức tôi dậy tại điểm dừng của tôi" AU nhưng phiên bản Nguỵ Anh.Và chuyện này đã diễn ra trong nhiều tuần. Mỗi lần Ngụy Vô Tiện lên chuyến xe buýt cuối cùng về nhà, Lam Trạm đã ngồi trong xe buýt, đôi khi chỗ ngồi khác nhau, nhưng vẫn vô biểu tình và lạc lõng như mọi khi. Cậu ta nên lái xe riêng, không phải bắt xe buýt! Ngụy Vô Tiện tự hỏi liệu Lam Trạm có đi xe buýt vì mình không, sau đó tự vả mình. Không đời nào...Bàn 1 chút về đồng nhân này, tên gốc tiếng Anh là The Wheel On The Bus nhưng như tác giả có nói rằng không giỏi đặt tên tiêu đề fanfic lắm nên nếu ai có cao kiến gì thì góp ý cho bạn ý, như mình thấy tiêu đề này cũng không tệ nhưng không thực sự thu hút nên mình quyết định để là Nơi Anh Vẫn Chờ (bởi Lam Vong Cơ vẫn luôn chờ đợi Ngụy Vô Tiện dù bất cứ ở đâu, bất cứ nơi nào) và trong đồng nhân này anh đã chờ cậu mỗi tối trên chuyến xe chỉ để "đánh thức" cậu dậy để không bị lỡ bến...có thể mọi người sẽ thấy diễn biến truyện hơi nhanh nhưng mình thấy thì lại thích thế, nói thực mình rất sợ dịch fic dài quá, xong cứ lê thê mỏ lết...rối rắm hết ngày này tháng nọ... đó chỉ là ý kiến cá nhân của mình. Còn về fic này mình thích tiết tấu của nó và bối cảnh của nó, nó khá khác so với nhiều fic hiện đại mình đọc, ấn tượng ngay từ chap đầu tiên nên mình quyết định dịch nó để lưu lại trên blog. Buồn buồn rảnh r…