#BấtBìnhThường-💋
R ấ t t ầ m t h ư ờ n g .…
R ấ t t ầ m t h ư ờ n g .…
Cả ngàn người khác nhau tập trung một chỗ Cùng nhìn lại con đường dựng lại Hoa Sơn Quá khứ của chúng ta là tương lai của người khác Nhìn lại quá khứ vui vẻ, buồn bã, bình yên Nhìn trước tương lai sóng gió đầy thách thức Nhìn sâu vào tâm trí của tên tiểu tử xấu xa, đến ghét cũng chẳng thể ghét được ..*** đây là fic phản ứng***/ mn nên vô lưu ý để đọc rõ cách thức truyện/*** fic nop cp****** tác phẩm lấy cảm hứng từ "the minds of monsters" của 'seneca_milestone17' " obligatory reaction fic" của 'Anonymous' trên Ao3 ****** Bìa truyện là của tôi đừng mang đi đâu hết***** Điều quan trọng cần nhắc lại, NOP-CP *** ( sẽ xuất hiện vài yếu tố thần tượng, ngưỡng mộ, muốn bảo vệ quá mức thương cảm... nhưng nhắc lại NOP-CP, NOP-CP, NOP-CP, NOP-CP)…
Mô tả quãng đời sinh viên…
Thả diều, nắm giữ một sợi dây mong manh, tưởng mình điều khiển nó, nhưng lúc gần lúc xa là điều mình khó kiểm soát được.Yêu thầm cũng giống như thế, dù có lúc xa vời vợi, nhưng mình vẫn nắm giữ sợi dây, vẫn luôn ôm hy vọng.Tôi yêu Vương Nhất Bác , yêu đến đau đớn, yêu đến xé lòng.Nhưng tôi biết tình yêu này không nên có, mà tôi cũng chưa từng trông đợi tình cảm này sẽ có kết quả tốt.Cho đến một ngày, Vương Nhất Bác nói với tôi, tớ thích cậu.Cậu ấy nói,"Chiến Chiến , tớ thích cậu, từ rất lâu trước kia.""Cậu không cảm nhận được chút nào à?"__________________________________Tác giả: Kì Thanh Nguyệt Người edit/ chuyển ver: Mie WangXiao Tên gốc : Mai Tán Tuổi 18 Truyện chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả nên vui lòng không re-up hay mang đi khi chưa có sự cho phép của người chuyển ver/editer♡ Truyện được chuyển ver do sở thích cá nhân của mình. Nếu không thích vui lòng bỏ qua. Cảm ơn mọi người ạ.…
Tên khác : Cậu mèo, Ngày của cậu, Kitty Kitty Boy Of The DayTác giả : Mary,...Trans : @luvu4reverTình trạng : On goingThể loại : Fantasy, School life, Shounen ai, Slice of life,...Văn án :Một ngày đẹp trời, tôi thức dậy và nhìn thấy chú mèo yêu dấu của mình biến thành người! Một ngày mới với cậu mèo...…
8 tiếng trên máy bay đêm từ 28/07 đến sáng 29/07…
Tôi tỉnh dậy vào lưng chừng giấc mơ về nhiều năm trước...có một người mà có lẽ tôi sẽ nhớ mãi không thể quên .Bạn nghĩ trẻ con không biết yêu ư?Vậy tôi hỏi bạn cậu bé chơi cùng bạn vào năm 6 tuổi ,bạn có còn nhớ không?Dần dà khi đã trải qua đủ những thử thách và mất mát,cô đơn và bơ vơ ,bạn nhận ra cái khoảng cách xã hội cũng là một rào cản rất lớn!Liệu họ có gặp lại nhao? Liệu lịch sử có lặp lại thêm một lần nữa?Hãy vào đọc truyện nhé:>Tác giả của tôi có chút hồi hộp rồiiii…
Tác giả: PanhuangyinVăn Án: Vương Nhất Bác lớn lên trong một gia đình quyền lực có ba chị em, Vương Nhất Bác là con út và cũng là con trai duy nhất trong nhà nên được hưởng toàn bộ gia sản của cha anh ta. Sau này khi đã trưởng thành, Vương Nhất Bác cũng không muốn lập gia đình, ngày ngày quấn lấy cháu trai của chị hai cậu ta mới sinh, làm chị hai và cha anh ta rất khó xử. Sau này Vương Nhất Bác bước vào độ tuổi trung niên, cháu trai cũng đã trưởng thành và đi du học nước ngoài trong 4 năm. Vương Nhất Bác vẫn hoài sống trong cô độc dù con người anh ta vốn rất hoàn mỹ, cho đến khi cha anh ta dọa chết đi thì anh ta mới miễn cưỡng quen một cô tiểu thư và đó cũng là lúc cháu trai Vương Nhất Bác trở về với một sự trưởng thành và tính cách hoàn toàn khác.Lương duyên của hai người từ nay mới chính thức bắt đầu.Lưu ý: 18+, sinh tử văn, không phải loạn luân (hồi sau sẽ rõ). Ngôn ngữ có phần thô tục lưu ý để click back.…
hay lém ........truyện of teen …
chủ yếu là reup laii đọc mạch lạc hơn chút hoi@-@…
written by miêu.…
...Tôi quen với việc giữ im lặng. Im lặng trước những điều không thể nói ra, im lặng cả khi lòng mình khẽ động. Nàng bước vào cuộc sống tôi theo cách rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ đó chỉ là một sự xuất hiện thoáng qua. Tôi cũng từng nghĩ như vậy......Tôi không nhìn nàng quá lâu, cũng không để cảm xúc lộ ra trên gương mặt. Chỉ là thỉnh thoảng, khi mọi thứ xung quanh đã lắng xuống, tôi mới nhận ra mình đang nghĩ về nàng nhiều hơn cần thiết. Không phải vì mong chờ điều gì, chỉ đơn giản là thói quen đã hình thành - như việc người ta quen với cái lạnh, đến mức không còn nhận ra mình đang run....Giữa chúng tôi không có những khoảnh khắc đáng nhớ theo cách người ta thường kể. Không nắm tay, không lời hứa, không cả một lần gọi tên cảm xúc. Chỉ là sự hiện diện âm thầm, đều đặn. Nàng ở đó, và tôi biết. Có những ngày, tôi tự hỏi nếu nàng rời đi, liệu tôi có thay đổi không. Câu trả lời đến rất chậm, nhưng rõ ràng: có lẽ tôi vẫn sống như cũ, chỉ là trong lòng sẽ thiếu đi một khoảng trống mà chính tôi cũng không gọi được thành lời. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc giữ nàng ở bên mình, cũng không dám mong nàng quay đầu. Tôi chỉ lặng lẽ để cảm xúc tồn tại, không can thiệp, không nuôi dưỡng, cũng không chối bỏ. Vì có những thứ, càng cố chạm vào, càng dễ tan..Nếu một ngày nàng không còn ở đây, tôi nghĩ mình sẽ không nói lời tiếc nuối. Tôi chỉ im lặng lâu hơn một chút, quen với nhịp sống thiếu đi một bóng hình từng rất quen. Và có lẽ, trong những khoảnh khắc hiếm hoi nhất, khi mọi…
Phục sinh ( Trừng mắt tất báo) - Cá Thích Leo Cây (Ái Ba Thụ Đích Ngư)--------------------Vào một ngày... Nội dung theo chủng điền văn, thoải mái nhấp nhô quanh co khúc khuỷu. Tiểu thuyết thần tiên ma quái bệnh động kinh. Nữ chủ là một cương thi nhiệt huyết mang vẻ ngoài của một ngụy LOLITA điển hình, thời đại... chưa biết.Mở đầu là làn gió quỷ dị, lấy chương thứ sáu làm ranh giới, sau đó là ấm áp cùng tràng cười (không đỡ được.)Tối hậu tối hậu, ta nói đúng là... Các bạn không nhìn lầm, quả thật là xuyên không... Hàn Sơn hỏi Thập Đặng Vân: thế gian phỉ báng ta, khi dễ ta, làm nhục ta, cười ta, khinh ta, tiện ta, ác ta, lừa ta, nên đối xử ra sao?Thập Đặng Vân: chính là nhẫn hắn, nhượng bộ hắn, do hắn, tránh hắn, chịu hắn, kính hắn, không để ý đến hắn, đối đãi như thế qua vài năm, ngươi lại xem hắn ...Ra ngoài hái táo, vì bảo vệ đệ đệ liền phơi thây ngoài đường...Tốt, nàng nhẫn.Chết được vài ngày, lại ly kì sống lại trong quan tài...Tốt, nàng lại nhẫn.Chết đi sống lại chịu sức ép đủ rồi, lại mới phát hiện kỳ thật chính mình đã chết thật...... Rất tốt, nàng tiếp tục nhẫn...Chết đi sống lại, lại tiếp tục chết, không may, trong mắt yêu ma quỷ quái, trần trụi coi nàng như thịt Đường Tăng, là thần dược thơm ngào ngạt, muốn đem nàng ăn sạch vào bụng...... Nàng nhẫn nàng nhẫn nàng nhẫn nhẫn nhẫn...Nhẫn không được nữa!!!…
Heyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy…
Tản văn ngắn nói hộ lòng bạn…