Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Minato và Kushina còn sốngNaruto có hai người em là Memma và Shima(Copy rất nhiều ý tưởng từ bộ khác không nhận gạch đá chỉ nhận ý kiến) (LƯU Ý TRONG BỘ NÀY KO CÓ AKATSUKI NHA AI FAN AKATSUKI THÔNG CẢM CHO MÌNH)…
Thể loại: Diễn sinh - ngôn tình - giả tưởng lịch sử - phương tây - góc nhìn nữ chính - đn harry potter Tác giả : Bưởi điểuTình trạng gốc : HoànTình trạng edit: Đang tiến hành Sirius thấy cô cực kỳ khó chịu. Cô thường xuyên chạy lên văn phòng hiệu trưởng, là kiểu học sinh ngoan ngoãn đến mức nhàm chán của Gryffindor. Với cậu, người như vậy đáng lẽ nên ở Slytherin mới phải. Chloe chỉ biết làm việc, đọc sách, học tập - khô khan đến mức đáng ghét. Cho đến một đêm nọ Sau lệnh cấm ra ngoài ban đêm, Sirius vẫn theo thói quen cùng James lén đi tìm kiếm những địa điểm bí mật trong lâu đài. Hai người vô tình bước vào một căn phòng chưa từng đặt chân tới. Bên trong, một chiếc gương cổ kính tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Trong gương phản chiếu hình ảnh một thiếu nữ tóc dài, gầy gò - rất quen. Sirius khựng lại. "Chloe Greengrass?"Học sinh gương mẫu nhất Hogwarts... tại sao lại xuất hiện ở đây?Từ khóaVai chính: Chloe, SiriusVai phụ: James, Lily, Lupin, Severus, Vincent, OllieTóm tắt: Sirius luôn cho rằng Chloe không phải là người "thật" - quá hoàn hảo, quá đúng chuẩn, đến mức xa lạ.…
She can make a winter's day feel like the summer and it's so so nice._____________________________ Tên: [ ĐN Harry Potter] Felbeats. By: Zyurichinn. Couple: Harry Potter x Sherry Selwyn______________________________Ngoại trừ OC thì mọi nhân vật trong truyện đều thuộc về cô J. K. Rowling.Nhiều tình tiết trong nguyên tác có thể bị thêm hoặc bớt để phù hợp với nội dung truyện.Khó tránh khỏi việc nhân vật bị OOC. Tác giả sẽ cố gắng để bám sát tính cách của nhân vật nhất có thể.Truyện không hợp gu bạn? Có thể out._______________________________"Đừng khóc, kiếp sau...mình sẽ đến tìm bạn...mình hứa...""Bạn đừng nói nữa, bạn sẽ không sao!" Harry nức nở. Trên tay nó, đứa trẻ đầu có một vết thương lớn, máu chảy không ngừng."Kiếp sau mình...sẽ tìm bạn..."_______________________________…
Scorpius tỉnh dậy vào lúc nửa đêm - khi những luồng hơi ấm được tầng hầm nhà Slytherine tích lại từ ban ngày đã tan biến vào lòng đất. Cả người cậu bé ướt đẫm mồ hôi. Lồng ngực liên tục phồng lên rồi xẹp xuống.Khuya. Nhưng mà không có trăng. Ở nơi này, không bao giờ người ta thấy được bất kỳ tia sáng tự nhiên nào. Ánh nến xanh lục chập chờn hắt lên mặt Scorpius và ối chà, cái biểu cảm trên khuôn mặt cậu bé mười ba tuổi trông mới đáng sợ làm sao. Quai hàm sắc nét bạnh ra, cơ mặt đanh lại, lông mày nhíu chặt, đôi mắt sáng quắc, trừng lên. Scorpius nắm hai tay lại tạo thành nắm đấm. Ấy là phản xạ của một người bình thường khi y không cảm thấy thoải mái, hoặc trong vài trường hợp, sợ hãi. Cậu bé nhìn chằm chặp vào cây nến đặt cách giường cậu tầm bốn bước chân. Ánh nến mỏng tang và run rẩy tưởng như có thể tắt bất kỳ lúc nào. Ấy đã là cây nến cuối cùng. Và nó chỉ còn một nửa. Bóng tối đặc quánh đang khép dần gọng kìm của nó xung quanh chiếc giường nơi Scorpius đang ngồi.Cây nến sẽ không trụ được lâu. Mà từ lúc này cho đến bình minh, hãy còn cả nửa đêm nữa. Cậu bé phải làm một điều gì đó. Nhanh.Scorpius mò mẫm trên giường để tìm cây đũa phép, mấy đêm nay cậu bé vẫn luôn nắm chặt nó khi lên giường. Không thấy.Có thể cây đũa phép đã rơi đâu đó lúc Scorpius ngủ say. Cũng có thể nó bị lấy đi mất. Và cậu bé hoảng sợ.…
Tâm sự ngỏ:Thể loại truyện thơ (Kể truyện cảm xúc) là những câu chuyện được viết dưới dạng thơ với cảm xúc của mình sẽ khiến cho bạn rung động còn kiến thức tinh tế của mình sẽ khiến cho bạn muốn tìm hiểu nó. Với những câu ngắn (thơ) và câu dài (văn xuôi) được xen kẽ và chen lẫn nhau cùng tồn tại một cách đa dạng nhiệm màu. Nó giống như "sự giản dị và đời thường được thay áo mới vậy vừa gần gũi thân quen lại đổi mới sáng tạo".Vì thật ra trước đó mình chỉ viết được 2 bài thơ nhưng có một phép màu đã đến với mình đó là mình yêu một người đàn ông và ví anh ấy đẹp như mơ như hoa văn thơ lá cành nên mình có năng lực viết thơ vô hạn. Nó kỳ diệu lắm ý.Có thể nói em có quá nhiều cảm xúc và lại gộp nó lại cùng một lúc như thể "kiệt tác nhận thức của trái tim mới" nên nhất thời mọi người có thể không cảm được do quá tải. Em xin lỗi vì khiến mọi người có chút "vô hình dung cảm xúc thành bản dạng" nhưng em khóc nhiều lắm khi viết nên mọi người giúp em đọc từng câu và lời ngỏ đề từ của em thật chậm rãi đừng để vần điệu và nhịp điệu của em làm mọi người bị lạc trôi ạ.Thơ em không viết theo từng nội dung trọng tâm vấn đề vì nếu viết theo chiều sâu thì nó không toàn thể và quá cụ thể sẽ dẫn đến mình chỉ chú trọng một nội dung mà quên mất rằng mọi sự việc, hành động, mọi yếu tố, nội dung, vạn vật đang cùng nhau đồng hành tạo nên sự sống tiếp diễn dài vô tận. Nên truyện thơ em là "cảm xúc, nhận thức và kiến thức thế kỷ" sẽ được khai thác trong tương lai qua nhiều ng…
Dũng nằm trên giường thao thức đến tận nửa đêm. Nó đang khó hiểu lắm. "Đường đường một đấng nam nhi như mình mà lại thao thức vì một đứa con gái thì thật là vô lý." Nó đã tự lẩm bẩm như vậy cả tối rồi nhưng vẫn không tài nào ngủ dược. Chính vì thế mà từ khó hiểu Dũng chuyển sang giận cá chém thớt. Dũng tức cái gối vì không mềm hơn, ghét cái chăn vì không đủ dài, bực cái quạt vì không mát như mọi khi, nhưng nó biết rằng nó giận bản thân nó nhất vì không thể ngừng nghĩ về buổi chiều hôm ấy...…
Trước mắt tôi, một cô gái với gương mặt một bên lở loét đang áp sát vào cửa xe cạnh chỗ tôi đang ngồi. Cặp mắt cô ta không có con ngươi, cái lưỡi đỏ tươi như máu đang thè dài ra, khóe miệng cong lên cười thật kinh dị.…
Tô Tịch Vãn vốn là thiên kim giả bị Tô gia ôm nhầm, sau khi thiên kim thật của Tô gia quay về thì Tô Tịch Vãn bị đuổi ra khỏi nhà.Sau khi rời khỏi Tô gia, Tô Tịch Vãn trùng hợp bị người của Mộc gia nhìn thấy mới phát hiện, Tô Tịch Vãn chính là thiên kim bị thất lạc của Mộc gia- một trong bốn đại gia tộc của thành phố Kinh.Mộc Tịch Vãn quay về hào môn, nhận được sự yêu thương của cha mẹ với anh trai. Mà mấy người anh em họ lúc mới bắt đầu đối xử rất lạnh nhạt với cô, nhưng sau khi nhìn thấy cô dùng huyền thuật với y thuật cứu người cũng dần dần thay đổi...Mộc Tịch Vãn sau khi về hào môn có hơi bận, bận vẽ bùa, bận cứu người nhưng tất cả linh lực cô nỗ lực tu luyện cũng không nhiều bằng linh lực có xung quanh người vị hôn phu Dạ Mặc Diệm.Từ đó về sau, mọi người không thể tin được phát hiện, bên cạnh Dạ Mặc Diệm lạnh lùng cô độc vậy mà có nhiều hơn bóng hình của một cô gái.…