Nhóc! Định mệnh khiến em là vợ anh- Đoản- Kenshiro
Cái tên nói lên tất cả rồi...…
Cái tên nói lên tất cả rồi...…
Những mối tình chớm nởNhững cuộc tình sớm tànĐôi lời thầm kín Nỗi niềm sâu thẳm…
Đây là truyện đầu tay của tớ nên khá có nhiều sai sót, mong mọi người chỉ bảo ạ…
Đọc đi rồi biết 😁…
Cậu ấy giống như ánh bình minh của riêng anh, rạng rỡ và ấm áp.Anh tựa như chiều hoàng hôn dịu dàng, bao bọc lấy cậu trong hơi ấm dịu êm.…
Một ngày như mọi ngày của tôi là câu chuyện "nhạt nhẽo" của cuộc sống hằng ngày của mình. Nó hiển thị lên rõ ràng nhất của một con người bình thường trong nửa tháng hè buồn chán, không có gì làm. Tất cả truyện của mình đều chính tay mình sáng tác và thiết kế bìa. Nên rất mong được sự ủng hộ của mọi người. Một lần nữa mình là Alice hay Vân, vô cùng cảm ơn những người đã đọc và ủng hộ truyện của mình🥰❤️…
Quotes tự viết hoặc sưu tầm Chỉ là sở thích riêng của mình thôi ☺️☺️☺️Hydrangeas✨…
Trước hết, đây không phải truyện.Đây chỉ là những ghi chép vụn vặt của một người đang ôn thi đại học. Có những lúc chăm chỉ, có lúc nghi ngờ chính mình. Nếu bạn cũng đang ôn thi và thấy chính mình trong những dòng này, thì có lẽ chúng ta đang cùng một chặng đường.…
Tên truyện: 瑕疵 (Hà Tì): Khuyết điểm/ Vết nứtTác giả: Linh Điểm Tứ Tam (00h43p)Trình trạng: Đang lết ~.Thể loại: tình yêu vườn trường, gương vỡ lại lành, xa cách lâu ngày gặp lại, HE.Truyện chưa có sự cho phép của tác giả.Vui lòng không reup bằng bất cứ hình thức nào!!!…
Đây là một câu chuyện ngắn, viết trên nền một câu chuyện có thật và hư cấu theo cảm xúc riêng của mình. Câu chuyện kể về "mối tình không gọi thành tên" của hai cô cậu học trò, những suy tư về tình yêu của tuổi mới lớn. Truyện nhẹ nhàng, nhưng chan chứa nỗi niềm trong từng câu từng chữ. Bởi lẽ, nó chính là câu chuyện của tớ ~.~Tác giả: Minh Bảo a.k.a Mingbao ChanCảm hứng sáng tác: mối tình "con cóc" của bản thân + bài thơ "Tương tư thập giới" của Thương Ương Gia ThốThể loại: Ngôn tình hiện đại, truyện ngắn, thanh xuân vườn trường, HE Nguồn: http://camthuongthiemhoa.wordpress.com…
Một cô nàng ngỗ ngáo và một hot boy lạnh lùng.Lần gặp mặt "thân tình",bắt đầu cho chuỗi ngày rắc rối sau này.Liệu họ có thành một đôi???Người xưa có câu "ghét của nào trời trao của ấy" vì thấm nhuần câu nói vĩ đại ấy nên tôi đã viết ra câu truyện "kinh dị" này.Truyện ko mang yếu tố kì ảo,phi thực tế vì tớ là người VN nên ko có trùm mafia hay băng đảng hắc ám gì hết ạ.Cảm ơn các bạn đã đọc.Mọi ý kiến thắc mắc cmt để tớ còn giải quyết :)…
Sau này, cuối cùng chúng ta cũng đạt đến độ tuổi mà bản thân khi còn bé ngưỡng mộ nhất. Nhưng lại chẳng thể trở thành "người lớn" mà bản thân lúc nhỏ mong muốn. Chúng ta luôn cho rằng trưởng thành rồi thì sẽ giải quyết được tất cả mọi vấn đề. Sau đó mới phát hiện trưởng thành mới là bắt đầu của mọi vấn đề.Tóc xanh chớp mắt đã chuyển bạc,Tuổi xuân chóng tàn tỏ cùng ai.Nếu gió xuân có lòng thương hoa,Có thể cho ta trở lại thời niên thiếu?Cớ sao xuân kia được thắm lại,Chẳng cho ta trở về với tuổi thiếu niên?…
Câu truyện được viết nên bởi một cậu nhóc độc giả đến từ thế giới thật. Với một hy vọng trọn vẹn hơn, để thay đổi những nuối tiếc của người đọc, Hayashi Teru. Đây sẽ là một hành trình thú vị, cùng với sự quan sát của các Độc giả. *Nguồn ảnh bìa: vẫn đang tìm kiếm...*…
vô đọc truyện liềnnnn…
Bình yên nhé người lạ ...Đã từng quen .Hạnh phúc nhé người tôi iêu..Giờ thành xa lạ ...!…
Tác giả: Lam Tiểu XảoTình trạng: Đang cập nhật…
Bức thư được giải nhất cuộc thi viết thư UPU năm nay :)))))…
Trong bộn bề có hân hoan, bạn tin không?…
Bùi Tiến Dũng & Trần Đình Trọng.Fanfic, bóng banh, romance, science fiction.-----"Người ta nói rằng, tương lai vốn chỉ là ảo giác, là hiện tại chưa thành hình.Nếu ta biết chắc chắn tương lai sẽ mang đến những gì, chẳng phải ta cũng sẽ có quyền năng thay đổi nó, và rồi cái chắc chắn kia sẽ chẳng còn tồn tại nữa?Nhưng sẽ ra sao nếu những gì ta biết về tương lai chỉ càng thúc giục ta, bằng mọi cách, làm cho nó tồn tại?Sẽ ra sao, nếu cuộc đời của ta, những gì xảy đến với ta của ta, vốn đã được định sẵn?"-----Tháng 1/2019. Tác giả ghét 0421 nhưng tiếc chữ mình viết.…