Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi. Cốt truyện của các nhân vật trong Onmyoji và KnY vẫn tuân theo cốt truyện gốc của NE và má Sấu. Tôi chỉ đẩy timeline của Onmyoji lên cùng thời với KnY (hãy coi như mọi drama trong Onmyoji tính đến thời điểm hiện tại đều HE đi nghen :3)Pairings: - Onmyoji: Tửu/Tỳ, Nội/vợ Nội, ĐạiNhạcHoàn/LinhLộcNgựTiền, Đồng/Duyên, Hoang/Hằng, HoangXuyên/KimNgưCơ, vv... (sẽ bổ sung sau nếu có đề cập đến)- KnY: Chưa xác định sẽ bổ sung sauTình trạng: On-going…
Là nơi tập hợp những bài cảm nhận mà Nguyệt Ma viết về Trần Tình Lệnh.Có nghiêm túc thưởng thức phim, cảm nhận mà viết ra, hoàn toàn là cảm nhận cá nhân.…
Trong mỗi con người chúng ta đều có những kỉ niệm , những hồi ức vui hay buồn mà chúng ta luôn nhớ đến, dù cho cố quên đi nhưng vẫn nhớ, nó sẽ theo bạn suốt cuộc đời, dù cho bạn có vứt nó vào một góc nào đó trong đầu nhưng dường như bạn sẽ không bao giờ quên đi. Tôi bảo đảm với bạn đấy..., còn tôi có một câu chuyện chắc chỉ còn mình tôi luôn nhớ đến bởi tôi là người ... À mà bạn đã nghe câu " Đừng dễ hứa hẹn... vì có rất nhiều lời mà chỉ người nghe mới ghi nhớ, còn người nói đã lãng quên từ lâu" này ở đâu chưa? Đúng vậy tôi là người nghe , người luôn nhớ đến câu nói ấy , còn người nói thì sao? Liệu có còn nhớ hay đã lãng quên từ lâu...Nếu ai có đọc qua câu chuyện của tôi thì hãy nhớ " đừng nên hứa hẹn đều gì nếu bạn không thực hiện được nó,bởi thế sẽ làm cho người khác đau lòng đấy!"Câu chuyện của tôi chưa chắc gì đã buồn đã cảm động được bạn, hay là bạn cảm thấy nó vô vị nhảm nhí đi nữa thì đây cũng là câu chuyện của chính tôi , tôi không buồn khi bạn nghĩ vậy , tôi viết ra vì nó giúp tôi giải tỏa nỗi niềm của mình bấy lâu mà tôi chưa hề cho ai biết nhưng tôi vẫn viết ra đều trong lòng của mình bởi tôi muốn quên đi nỗi niềm của mình qua những dòng chữ. Tôi cũng không phải là người duy nhất có câu chuyện buồn bởi trong cuộc sống này có nhiều điều buồn bã hơn nhiều đang ở đâu đó quanh ta...…
Thập Nhất công chúa là một cô gái ngốc nghếch, đầu óc không được minh mẫn, mê nhất là ăn đồ ngọt và sùng bái tỷ tỷ của mình.Tỷ tỷ là người dịu dàng, đoan trang nhất trên đời. Vẻ đẹp tuyệt trần, thông minh hơn người. Dù thành thân nơi phương xa, nàng vẫn giữ khí chất cao quý, khiến ai gặp cũng phải ngưỡng mộ, là nữ tử nổi bật trong muôn người.Khi tỷ tỷ lấy chồng nơi đất khách, cô ngốc nhỏ cũng lẽo đẽo theo sau. Nhưng thân phận nàng chỉ như bao người bình thường khác - bị lợi dụng, bị chán ghét, là kẻ sinh ra để chịu thiệt thòi.Giữa chốn xa lạ, nàng là người duy nhất có thể giúp đỡ tỷ tỷ- luôn trung thành và tận tâm - bởi tỷ là người mang trọng trách lớn lao...Câu chuyện này giống như những nữ phụ nhỏ bé trong vô số truyện nữ chủ: thường chỉ là nhân vật làm nền cho cốt truyện, giúp tô điểm cho nữ chính mang khí chất "bạch liên hoa". Nhưng đến thời khắc then chốt, họ luôn không do dự mà ra tay cứu giúp nữ chính, thậm chí hy sinh bản thân để giúp nữ chính hoàn mỹ "hắc hóa" (biến đổi nội tâm).Xin dành lời kính chào đến những nữ phụ nhỏ bé, luôn bị coi là "pháo hôi" - vì họ cũng có cuộc đời của riêng mình, dù không rực rỡ, không vang dội, nhưng vẫn xứng đáng được lắng nghe.Cảm ơn bạn đọc, mong nhận được nhiều góp ý hơn nữa.________________________________________Tag: Cung đình - Hầu tước, Oan gia hài hước, Yêu - Hận đan xen, Truyện ngọt ngào.Chủ đề: Chuyện tình yêu của cô ngốc nhỏ.…
Đây là truyện đầu tay của mình có sai sót mong bỏ qua ạTruyện theo hướng: mafia Cluople: Taekok, SuminKết: HEsẽ có nhiều cluople không tiện liệt kêMình sẽ hoàn thành chap đầu sớm nhất mong ủng hộ ạ❤️…
"Học viện Thiên Khải có rất nhiều quy tắc.Nhưng kỳ lạ nhất chỉ có một."⸻Không được bước vào phòng 214.Không được tìm hiểu lịch sử ký túc xá số 7.Và tuyệt đối...Không được yêu đương.⸻Sau một vụ tai nạn bất ngờ, Lâm Tinh Hà tỉnh dậy trong thân phận học sinh mới của Học viện Thiên Khải - ngôi trường quý tộc danh giá bậc nhất, nơi quy tụ những thiên tài xuất sắc và những bí mật chưa từng được công bố.Tại đây, cậu nhận được một nhiệm vụ kỳ lạ từ hệ thống:Tìm ra sự thật đằng sau người đã biến mất khỏi ký túc xá số 7.⸻Mọi dấu vết về người đó đều đã bị xóa bỏ.Không hồ sơ.Không ảnh chụp.Không ai nhắc tới.Nhưng càng điều tra, Lâm Tinh Hà càng phát hiện có những người vẫn còn nhớ.Hoặc ít nhất...Họ đang cố giả vờ quên đi.⸻Trong số đó, đáng nghi nhất là Hạ Trạch Uyên.Hội trưởng hội học sinh lạnh lùng, hoàn hảo đến mức không có bất kỳ khuyết điểm nào.Người luôn xuất hiện đúng lúc.Người biết quá nhiều.Và cũng là người liên tục cảnh báo cậu đừng tiến gần tới sự thật.⸻Thế nhưng điều khiến Lâm Tinh Hà đau đầu nhất lại không phải bí mật của ký túc xá.Mà là việc mỗi lần cậu lén điều tra, Hạ Trạch Uyên đều phát hiện.Mỗi lần muốn tránh xa, người kia lại xuất hiện.Và mỗi lần tự nhắc bản thân rằng đối phương là "nghi phạm số một"...Trái tim lại vô thức rung động.⸻Có những bí mật được chôn vùi vì quá nguy hiểm.Có những ký ức bị xóa bỏ vì quá đau đớn.Nhưng nếu sự thật nằm ở cuối con đường ấy...Liệu họ…
Myungsoo rất ít uống say, dù có say cũng không quậy không phá, còn có thể gượng đưa từng bạn bè lên xe rồi mới về nhà cuối cùng. Ji yeon- tôi thì khác, tôi là loại bốc đồng, vui vẻ là phải tìm rượu uống, hò hét rất to, lại gục sớm nhất. Có điều tôi là người có nguyên tắc, xung quanh toàn người tôi tín nhiệm tôi mới dám làm càn, đến bữa tiệc không quen là tôi chỉ cầm chén, người khác nói thế nào cũng không uống. Myungsoo tỏ ý hết sức hài lòng.Có ngày cùng bạn tụ tập về, tôi tâm huyết dâng trào, đòi cùng hắn diễn "cưỡng bức dân nữ". Myungsoo lập tức đáp ứng, đang chuẩn bị cưỡng bức lại bị tôi đẩy ra: "Không không, hôm nay Myungsoo anh đóng dân nữ".Myungsoo suy nghĩ một lát: "Được!"Sau đó Myungsoo này nhanh nhẹn cởi quần áo, nằm trên giường vẫy tay với tôi: "Lưu manh Ji yeon mau tới đây".Mẹ kiếp! Dân nữ gì mà dâm thế, lưu manh làm sao chịu nổi? Thế là tôi ngẩn ra, nghĩ một hồi lâu không biết nên hạ thủ thế nào."Lưu manh còn chờ cái gì nữa?"Tôi nằm sấp trên người Myungsoo, ngơ ngác hỏi: "Lưu manh bình thường cưỡng bức thế nào?"Myungsoo hớn hở ra mặt , nói: Để anh dạy em Yeonie, sau đó nhanh chóng lật người lên trên.…
'' daddy à ! đến và chịch em đi !! ''waiting : thô tục , nhiều hình ảnh nhạy cảm, ... không thích vui lòng clickback note : tất cả hình ảnh trong fic tôi đều lấy từ pinterest nên đừng ai bảo tôi lấy ảnh không nguồn rồi sân si các thứ thì tôi không bỏ qua đâu !…
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống lênh đênh trên biển của thuyền trưởng Kazutora và các thuyền viên, họ đang cố gắng tìm kiếm điều gì? Liệu họ có tìm ra được nó?Note: tất cả đều là bịa ra không nên tin.Mặc dù là allKazu nhưng mà sẽ chỉ một vài người được ship với Kazu mà thôi.…
Ánh đèn vàng nhạt phản chiếu lên chiếc váy ôm sát đường cong đầy mê hoặc của Diêu Vãn Tình. Cô đứng trước chiếc bàn họp, đôi mắt sắc như dao nhìn sang người đàn ông đang khoanh tay đứng dựa cửa.Vãn Tình: "Anh làm thêm giờ để theo dõi tôi à? Hay là sợ tôi tốt hơn anh?"Lục Trầm Ngôn nở một nụ cười như có như không, nghiêng mình lặng lẽ ngắm nhìn đôi chân thon dài không thể rời mắt của cô.Trầm Ngôn: "Em tự tin quá rồi đấy. Tôi ở lại vì dự án, không phải để nhìn em lượn lờ trong cái váy đó."Vãn Tình nhếch môi, bước chậm rãi lại gần. Mỗi bước đi của cô âm thầm như một lời thách thức, mùi hương nước hoa nhẹ thoảng khiến không khí thêm ám muội.Vãn Tình: "Vậy sao mắt anh như không thể rời khỏi tôi vậy, Trầm Ngôn?"Không khí như đông lại. Một khoảng lặng kéo dài, đến khi Trầm Ngôn bật dậy, bước nhanh tới, đẩy mạnh cô áp vào bức tường kính.Trầm Ngôn: "Em nghĩ trò khiêu khích này khiến tôi dễ dàng mất kiểm soát sao?"Vãn Tình cười khẽ, hơi thở phả vào cổ anh:Vãn Tình: "Tôi nghĩ... anh đang cố giả vờ giữ bình tĩnh thôi."Giây phút ấy, môi họ tìm đến nhau như hai kẻ thèm khát, không cần lý do, không cần giải thích. Nụ hôn đầu tiên đến trong tiếng tim đập hỗn loạn và tiếng mưa lách tách ngoài cửa kính. Áo sơ mi bị kéo bung, móng tay cào nhẹ lên lưng, và tiếng thở dốc vang vọng giữa văn phòng lạnh lẽo, như thể cả văn phòng này là thế giới riêng của họ.…