Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi Tạ Nhu 17 cái xuân trôi qua con đường đi học của tôi cuối cùng cũng đã đến năm cuối cấp 3 . Ôi lớp 12..... Tôi cứ ngỡ năm cuối cấp của tôi sẽ trôi qua thật vui vẻ cùng 3 đứa bạn cốt của mình, chúng tôi sẽ cùng học , chơi và dốc hết sức vào kì thi mà ai lên đại học cũng trải qua . Nhưng có lẽ mọi chuyện không nằm trong tầm kiểm soát của tôi , trái tim nhiệt huyết không thèm quan tâm ai của tôi đã rung động trước cậu ấy... "ngạiiiiii" . Các bạn cùng tôi hồi tưởng lại nào…
-Anh này anh có thật sự yêu em không?- Có chứ ngốc! Mà sao em lại hỏi vậy?- À, không... không có gì! Anh có hứa sẽ ở mãi bên em không?- Có đương nhiên rồi!! Trừ khi anh chết hihihi- Ai lại nói như vậy kì thật á!…
-Anh hôm nay đến đây là vì muốn chia tay với em.-Anh lại đùa à đùa như vậy không vui đâu- Cô gái cười gượng chỉ tưởng là một trò nghịch ngợm của anh.-Không anh nói thật. Anh hết yêu em từ lâu rồi. -Tại..s..a..o .....sao ?- Cô gái ngập ngừng…
trong một vỏ bọc thiên thần là con ác quỷ,trong một hình hài ác quỷ lại là thiên thần.write by hạ, cmeqo or yaqo.⋆ with the help of banhka or fwufu.this is about jaysonlei and lohan - hạ's favourite couple.- warning: unknow.…
"Tại sao..."Vũ Kim Bảo cả thân thể thương nặng bần thần nhìn lấy 1 người đồng đội quay lưng về phía mình, sau bao nhiêu năm làm đồng môn, sau bao nhiêu lần chiến đấu, cuối cùng lại phản bội để đầu quân cho địch.Người đồng môn kia quay mặt lại, hắn cười gằn: "Đại sư huynh... Do anh đã chọn lầm đường..."Bùm!Đầu của Bảo bị 1 viên đạn xuyên thủng, chết ngay tại chỗ. Đằng xa xa kia có vô số máy bay chiến đấu, xe tăng cực kỳ hiện đại, trên bầu trời còn ẩn ẩn hiện hiện UFO điên cuồng tàn phá đất nước Việt Nam nhỏ bé...Chiến tranh thế giới thứ 10......Bụp..1 thanh niên diện mạo bình thường đóng cuốn nhật ký lại, tay phải của cậu ta thu quyển nhật ký kia vào trong túi, người thanh niên tưởng chừng như bình thường kia lại đang lơ lửng giữa 1 màu đen vô tận, kèm theo đó là hàng ngàn vũ trụ đang trôi nổi xung quanh..."Năm 3453 của Trái Đất... Thật tồi tệ, đến cả chủng tộc khác cũng nhắm vào... Mà cậu ta có thiên phú rất tốt đấy..." Người thanh niên khẽ mỉm nhìn linh hồn của Bảo đang đi qua 1 đường hầm để chuẩn bị chuyển kiếp, âm thanh của người thanh niên bỗng nhiên như u vang nói khẽ 1 tiếng:"Xuyên!"...Đa Thiên Địa - Linh Giới…
"Nếu biết mình chỉ còn một hơi thở,bạn sẽ để lại gì cho người ở lại"Với An Yujin,đó là một "mạng lưới" tình yêu kéo dài suốt nửa thập kỉ...và có lẽ là mãi về sau"Đừng đóng rèm nữa,Wonyoungie.Nhìn lên trời đi,chị đang ở đó."…
"Ê thằng bê đê không bố kìa chúng mày!""Con trai gì nhìn ẻo lả như con gái! Tao không tin nó là con trai đâu!" Viên Hữu bị dồn vào góc, cậu đứng sát vào cây cổ thụ đằng sau. Đôi mắt cùng hàng lông mi dài chớp chớp, mắt ngấn lệ nhìn tủi thân vô cùng"Tụt quần nó ra xem nào! Xem nó có cái ấy không!" Cậu nhắm tịt mắt lại mong thời gian trôi qua thật nhanh. Chỉ cần chịu đựng thôi thì mẹ sẽ không phải lo lắng. Cả lũ trẻ con cười ha ha hô hô chỉ chỏ rồi bỗng nghe thấy 1 tiếng thét từ đằng xa vọng lại"Bọn kia! Làm gì thế!" Mộc Nhĩ từ từ đi tới, trên ba lô đeo cặp sách như vừa đi học về. Bọn trẻ con kia quay người lại thấy Mộc Nhĩ thì như thấy ma."Á! Con đàn ông kìa chúng mày! Chạy đi chạy đi!" Mộc Nhĩ từ khi sinh ra đã 4.5 kg. Càng lớn thì càng to, thịt trên người chắc nịch lại thích lo chuyện bao đồng, luôn tỏ ra mình mạnh mẽ hào sảng nên cả xóm này gọi cô là con đàn ông. Ngoài ra vì cha cô là giáo viên dạy Toán ở thôn này nên trẻ con ai cũng sợ đắc tội với Mộc Nhĩ.Lúc Mộc Nhĩ đến, thì quần Viên Hữu đã bị tụt, lộ thiên trước bóng râm của cây cổ thụ. Mộc Nhĩ cũng chẳng thấy ngại ngùng gì, vì ở nhà cô có một đứa em trai 3 tuổi, mà kích thước hiện tại cũng chẳng khác biệt là bao...…
Đây là cảm nhận, là góc nhìn của riêng " tớ", chỉ có mong muốn chia sẻ và giãy bày.Câu chuyện chỉ thực sự bắt đầu khi tớ trở thành người kể chuyện. Liệu có ai muốn dừng lại lắng nghe câu chuyện của một con người cô đơn, khi cuộc sống cứ lặng lẽ trôi qua, bình lặng đến nhạt nhòa?Có lẽ cậu sẽ ở lại, hoặc cũng sẽ rời đi, như cách thời gian vẫn luôn đi qua đời tớ.Những dòng lưu bút này liệu có thể tồn tại mãi mãi? Những bức thư bằng câu chữ này, liệu có ai thật sự hiểu thấu? Tớ không biết ai sẽ đọc câu chuyện của mình, không biết đó là người như thế nào. Nhưng tớ tin, ở đâu đó, sẽ có một người dừng chân lại... và lặng lẽ lắng nghe. Chào cậu - những con người biết lắng nghe và cảm nhận.Có lẽ mỗi người trong số các cậu đều mang trong mình những suy nghĩ riêng về câu chuyện cuộc đời của ai đó. Đôi khi, cậu có thể chọn im lặng, chưa lên tiếng, chỉ vì chính mình cũng chưa thật sự hiểu rõ một điều gì.Ở đây, tớ chỉ mong các cậu đón nhận truyện đầu tay này với một tư thế nhẹ nhàng. Tớ biết nó còn nhiều sai sót, chưa thật sự chỉn chu hay chuyên nghiệp. Nhưng tớ mong rằng, sự nhẹ nhàng ấy không đồng nghĩa với việc bỏ qua những điểm chưa tốt của tớ.Xin cảm ơn vì đã dừng lại.…
Đây là câu chuyện rất buồn, Kayle đã nghe được từ một bác sĩ là bạn của bố Kayle khi Kayle đi du lịch nước ngoài năm ngoái. Câu chuyện dựa trên chuyện tình của một cặp đôi có thật ở châu Âu vào những năm 90, nhưng Kayle lấy bối cảnh của Việt Nam.Ở bệnh viện, có một cô bé có mái tóc và đôi mắt màu ngọc bích, mồ côi cha. Sau khi đón sinh nhật lần thứ 14, cô bị u não ác tính. Vài năm sau cũng tại căn phòng bệnh chung, cô gặp một anh chàng, cậu ấy cũng có cặp mắt màu ngọc bích. Họ yêu nhau, tình yêu trong sáng và đẹp đẽ nhất tôi từng chứng kiến vào thời điểm đó xảy ra ngay tại bệnh viện, vào những ngày cuối cuộc đời của con người, họ đem lòng yêu đối phương như lần cuối được yêu, bởi họ sẽ chết lúc nào chẳng ai báo trước được. Câu chuyện xoay quanh tình yêu và tình thương, đưa bạn đến hết nỗi buồn này đến nỗi buồn khác. Ngoài ra còn xoay quanh cái chết, sẽ có rất nhiều sự ra đi trong câu chuyện. Đó cũng là khía cạnh khác cho thấy cuộc đời lúc nào cũng là màu hồng, ngoài kia có những câu chuyện đau đớn dằn vặt con người trong từng tế bào..."An Uyên, em nói xem, nếu con người thực sự sẽ chuyển kiếp, thì kiếp sau chúng ta vẫn sẽ yêu nhau chứ?""Như thế thật tốt, nhưng hiện tại và sau này, em chỉ muốn trọn đời trọn kiếp yêu anh."Nhưng em biết, Tây Huy anh phải sống tốt, không biết chừng em sẽ chết bất cứ lúc nào, có thể hôm nay chúng ta ngồi ở đây nói với nhau những lời yêu thương, thì có lẽ, ngày mai, hay thậm chí là ngay lúc này, em sẽ chết...…
Tôi kiểu có Otp mới là Hanma x Sanzu nên có thể cp xuất hiện khá nhiều nma ksao ! Tôi sẽ cố làm những cp mới hơn [Sanzu bot] cban có thể bl để tôi làm 🥹✨ __ 𝕂𝕒𝕣𝕝__…
Kazuto là một soái ca đẹp trai của trường cấp 3 Matsuke danh tiếng, nhưng cậu cũng là một tên khốn chuyên làm biếng, ham chơi, lầy bựa và dốt đặc. Ẩn sau tính cách ấy là một quá khứ, ký ức không mấy tốt đẹp khiến cậu luôn đau đớn và che giấu sự thật về bản thân. Cậu là một thiên tài và có một sức mạnh vượt xa giới hạn của con người. Nhưng nguyên nhân gì làm cậu phải che giấu điều đó? Điều gì đã xảy ra khiến cậu muốn "giả ngu". Cùng theo dõi câu chuyện về những ngày tháng cấp 3 của cậu ta nhé...…
Sakai Azami - vô tri hưởng thái bình.-------------- BG, CP chưa định, có thể không CP.- Cao chuyên vui vẻ hằng ngày, không chơi Tử Diệt Hồi Du.- Sảng văn, nhân vật JJK khổ quá rồi.- Bé ngoan tri kỷ kính thầy thương bạn, Satoru làm nhà giáo cũng khổ quá rồi.…
-Tại sao mọi người lại phân biệt đối xử với mình như vậy, mình đã làm gì sai?-Từ khi cậu sinh ra đã là một sự sai lầm,cậu không nên xuất hiện trên thế giới này!-Chỉ vậy thôi ư! Thật nực cười!-Đúng vậy, cậu và dòng họ của cậu là thứ ô nhục đối với thế giới này!-Hahaaaa, cuối cùng ta cũng hiểu cái thứ mà các người gọi là TÌNH BẠN! Thật ghê tởm!-Đối với loài người và hoàng đạo chúng tôi gia tộc các người sẽ vĩnh viễn bị xóa xổ! Hãy chấp nhận sự thật đi-Không đúng!Không đúng!Các người đều là lũ lừa gạt!Ta không tinnnn! P/s:Truyện này là hư cấu do mình tự bịa ra vì có rất nhiều bạn không thích cung Xà Phu(cung thứ 13-do mình đọc được trên mạng) mình viết truyện này chỉ mong mấy bạn có cách nghĩ khác về cung Xà Phu^^ Mà mình là cung Bạch Dương nha!…