Sự Trả Thù
Long Mỹ…
Long Mỹ…
người tà zăm luôn có quỷ theo sao =)))…
Gửi mấy tháng ạ…
đọc đi rồi bênh vực mình…
lưu ý:Omakyusai (Trúc Nguyên giọng nói thôi) …
Hứa Vũ vốn là tiểu thiếu gia nhà họ Hứa, vừa mới 25 tuổi, nhưng vì cái tính bướng bỉnh nghịch ngợm nên bị ông bố sách đít về quê sống chung với con của bạn thân ông Hứa....…
Truyện ngắn nhiều phần , tuỳ theo tâm trạng và cảm xúc của mình , những gì mình trải qua , những gì mình cảm nhận đc trong cuộc sống này , thì tình yêu vẫn nguyên vẹn vẫn mãi vĩnh hằng .…
graylu-nalis-jerza-laxmira hay lắm dọc ik…
Chuyện được kể lại dưới nhân vật bác sĩ John H.Watson người đã đồng hành cũng Sherlock Holmes…
Dư vị còn đọc lại của chúng ta là chua…
Cô bé đến từ chốn xa gặp anh nơi quán cà phê nhỏ bên đường.…
Lục khánh ❌Trương Hoàn ĐôngKể về cậu bé bị bọn người xấu truy đuổi, do mệt quá nên đã thiếp đi bên góc tường lạnh lẽo.... Điều gì đã xảy ra với cậu??…
XL cả nhà. tớ có chuyện gia đình nên không thể trả test kịp. Bây giờ tớ sẽ trả nhé. Tớ còn non tay lắm nên mong team chỉ bảo thêm ạ.…
Một nhóm bạn đang bước vào giai đoạn đẹp nhất của thời học sinh tình bạn, tình yêu, tuổi học trò và tình đầu…
đây là tuôi tự viết để trả lời cho câu hỏi vì sao thụ chính lại đi theo nam chính tổng tài bá đạo chứ không phải anh trai nhà hàng xóm tốt bụng Tuôi không phải là nhà văn viết chơi thôi hehe…
Vì quá yêu thích bách hợp, và lấy cảm hứng từ chính câu chuyện tình yêu của mình..hy vọng chị xã mình sẽ thích..và mong mọi người ủng hộ.!!!!!!!!!_KM_…
Tác giả:Nguyễn Thanh Trúc Thẩm Nhược Hà người con gái xinh đẹp,tài năng và kiên cường ấy lại một kẻ bệnh hoạn giày vò suốt 4 năm.Vậy sẽ thế nào nếu người con gái ấy....…
TW: Gore, blood (Chap idk) & H++++ at the end! So yeah! Got conversaiton!OCTP?!…
Mỗi lần sắp không kìm được mà khóc nghẹn, tớ thường tự nhủ bản thân thế này."Đừng khóc nữa, làm ơn, đừng khóc nữa Vân ơi, cậu đâu có chỗ dựa hay người đến dỗ dành giữa trăm ngàn nỗi u uất cuộc đời...Vậy nên hãy cố gắng, đừng khóc nữa."Và rồi...tớ sẽ cam chịu, kìm nén mọi cảm xúc như chỉ chờ trực dâng trào, thở chung với dòng tâm trạng phẫn uất ấy mà không một lời oán than. Tất cả những điều tớ chịu đựng, chính là để chờ đến một ngày...Ngày hào quang xán lạn nở rộ và ôm tớ vào lòng!…